<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[Lối Xưa Mây Ngàn - Gác Trầm Hương]]></title>
		<link>http://www.loixuamayngan.net/</link>
		<description><![CDATA[Lối Xưa Mây Ngàn - http://www.loixuamayngan.net]]></description>
		<pubDate>Tue, 21 Apr 2026 12:11:39 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[Nhật Bản (không ) Umê 2025]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8228</link>
			<pubDate>Sat, 19 Apr 2025 03:25:10 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8228</guid>
			<description><![CDATA[2024 đi Nhật qua ngã Brisbane! Chuyến đi không thấy ký hiệu này, coi như chưa được trọn vẹn! Cho nên, phải trở lại Nhật cùng với cháu!!! <img src="images/smilies/biggrin.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Big Grin" title="Big Grin" /> <br />
<br />
<div style="text-align: center;"><img src="https://live.staticflickr.com/31337/54372233751_9cb6b85d7c.jpg" border="0" alt="[Image: 54372233751_9cb6b85d7c.jpg]" /></div>
<br />
Phi trường Sydney, sửa chữa gần như hoàn tất, nhìn đẹp hơn nhiều so với lần chót là đi Âu Châu 2019:<br />
<br />
<div style="text-align: center;"><img src="https://live.staticflickr.com/65535/54417902177_101ce3fa69.jpg" border="0" alt="[Image: 54417902177_101ce3fa69.jpg]" /><br />
<br />
<img src="https://live.staticflickr.com/65535/54418960274_d911c0b14a.jpg" border="0" alt="[Image: 54418960274_d911c0b14a.jpg]" /></div>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[2024 đi Nhật qua ngã Brisbane! Chuyến đi không thấy ký hiệu này, coi như chưa được trọn vẹn! Cho nên, phải trở lại Nhật cùng với cháu!!! <img src="images/smilies/biggrin.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Big Grin" title="Big Grin" /> <br />
<br />
<div style="text-align: center;"><img src="https://live.staticflickr.com/31337/54372233751_9cb6b85d7c.jpg" border="0" alt="[Image: 54372233751_9cb6b85d7c.jpg]" /></div>
<br />
Phi trường Sydney, sửa chữa gần như hoàn tất, nhìn đẹp hơn nhiều so với lần chót là đi Âu Châu 2019:<br />
<br />
<div style="text-align: center;"><img src="https://live.staticflickr.com/65535/54417902177_101ce3fa69.jpg" border="0" alt="[Image: 54417902177_101ce3fa69.jpg]" /><br />
<br />
<img src="https://live.staticflickr.com/65535/54418960274_d911c0b14a.jpg" border="0" alt="[Image: 54418960274_d911c0b14a.jpg]" /></div>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Nhật Bản U Mê 2024]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8193</link>
			<pubDate>Thu, 14 Mar 2024 05:08:38 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8193</guid>
			<description><![CDATA[Covid đối với tôi - cũng như đối với hàng tỷ người trên thế giới - là tên cướp đã cướp mất của tôi bớt 4 năm quý báu. Vốn thời gian còn lại của tôi đã không còn dài lại mất đi 4 năm, tuy không mất hẳn nhưng cuộc sống trong 4 năm ấy kém biết bao phần sinh thú mà lại thêm vào rất nhiều nỗi lo âu!<br />
<br />
Và rồi, mọi việc hình như dần trở lại nếp cũ. Với tôi, nỗi u mê bắt đầu trở lại khi con tôi tặng mẹ món quà sinh nhật (lớn <img src="images/smilies/smile.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Smile" title="Smile" /> ): Chọn nơi để du lịch tuỳ ý mẹ và sẽ trả bằng điểm Qantas (của con). Vậy là: U Mê với Nhật Bản!!!<br />
<br />
Nhưng con đường U Mê không hoàn toàn suông sẻ: Vì vài vấn đề sức khoẻ diễn ra tưởng đã đưa đến huỷ bỏ cả chuyến đi, may mắn đã dần hồi phục tuy không hoàn toàn nhưng rất khả quan. Ấy vậy mà còn 4 tháng đến ngày khởi hành, vé phải huỷ thật vì thiếu sót tên đệm trong vé! May mà phát giác kịp thời!<br />
<br />
Trong cái rủi có cái may: Tuy huỷ vé và book lại được vé khác nhưng không được với Japan Airlines mà khá nhiêu khê: chuyến đi với Qantas phải qua 3 chuyến bay bắt đầu từ nội địa Sydney đến Brisbane và từ Brisbane sẽ bay đến Tokyo Narita sau cùng mới từ Tokyo Narita bay tới đích là Osaka với hãng bay giá rẻ Jetstar Japan (hãng bay LCC trực thuộc Qantas) và khi trở về sẽ bay 2chuyến: Osaka đến Tokyo Haneda và Tokyo Haneda về Sydney nhưng cùng Japan Airlines. May vì bay với Qantas, tôi thử request upgrade chuyến bay Brisbane - Tokyo Narita và mới có cơ hội biết đâu được lên đời!!! <img src="images/smilies/biggrin.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Big Grin" title="Big Grin" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Covid đối với tôi - cũng như đối với hàng tỷ người trên thế giới - là tên cướp đã cướp mất của tôi bớt 4 năm quý báu. Vốn thời gian còn lại của tôi đã không còn dài lại mất đi 4 năm, tuy không mất hẳn nhưng cuộc sống trong 4 năm ấy kém biết bao phần sinh thú mà lại thêm vào rất nhiều nỗi lo âu!<br />
<br />
Và rồi, mọi việc hình như dần trở lại nếp cũ. Với tôi, nỗi u mê bắt đầu trở lại khi con tôi tặng mẹ món quà sinh nhật (lớn <img src="images/smilies/smile.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Smile" title="Smile" /> ): Chọn nơi để du lịch tuỳ ý mẹ và sẽ trả bằng điểm Qantas (của con). Vậy là: U Mê với Nhật Bản!!!<br />
<br />
Nhưng con đường U Mê không hoàn toàn suông sẻ: Vì vài vấn đề sức khoẻ diễn ra tưởng đã đưa đến huỷ bỏ cả chuyến đi, may mắn đã dần hồi phục tuy không hoàn toàn nhưng rất khả quan. Ấy vậy mà còn 4 tháng đến ngày khởi hành, vé phải huỷ thật vì thiếu sót tên đệm trong vé! May mà phát giác kịp thời!<br />
<br />
Trong cái rủi có cái may: Tuy huỷ vé và book lại được vé khác nhưng không được với Japan Airlines mà khá nhiêu khê: chuyến đi với Qantas phải qua 3 chuyến bay bắt đầu từ nội địa Sydney đến Brisbane và từ Brisbane sẽ bay đến Tokyo Narita sau cùng mới từ Tokyo Narita bay tới đích là Osaka với hãng bay giá rẻ Jetstar Japan (hãng bay LCC trực thuộc Qantas) và khi trở về sẽ bay 2chuyến: Osaka đến Tokyo Haneda và Tokyo Haneda về Sydney nhưng cùng Japan Airlines. May vì bay với Qantas, tôi thử request upgrade chuyến bay Brisbane - Tokyo Narita và mới có cơ hội biết đâu được lên đời!!! <img src="images/smilies/biggrin.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="Big Grin" title="Big Grin" />]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Japan 6/2023]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8153</link>
			<pubDate>Fri, 18 Aug 2023 16:56:12 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8153</guid>
			<description><![CDATA[Mẹ Việt đi Japan hôm đầu tháng 6 , góp vài hình của chuyến đi chị em xem cho vui chớ mv chậm chạp và không diển giải hay như Bọ và Bí được nha .<br />
<br />
- Điễm đến đầu tiên là Tokyo<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/ryZNP9KJ/thumbnail-36.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-36.jpg]" /></a><br />
<br />
- Tới Shinagawa Check in tạm ở Hotel Mystays , Hotel này có ở nhiều nơi trên Japan , dễ dãi , giá cũng OK .<br />
Không biết ai sao chớ riêng MV ấn tượng đầu tiên khi đến Nhật là những hàng cây 2 bên đường cắt tỉa theo dạng Bonsai gọn gàng đẹp mắt .<br />
Vào Hotel ấn tượng tiếp theo là hệ thống vệ sinh (restroom ) , có người gọi là Japan High-Tech Toilet , Magic Tolet vì quá sạch sẽ và máy móc . Hầu như tiêu chuẩn như nhau trên khắp nước Nhât. Có nơi họ tiết kiệm nước bằng cách attached 1 cái sink nhỏ trên nắp cái hộc chứa nước giựt cầu, khi giựt nước thì tự động vòi nước trên sink chảy ra cho mình rửa tay , còn nước dơ chảy xuống hộc nước giựt cầu , một công hai việc , bảo vệ môi trường . <img src="http://www.loixuamayngan.net/images/smilies/shy.gif" border="0" alt="[Image: shy.gif]" /><br />
<br />
<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbV0.jpg" border="0" alt="[Image: SgbV0.jpg]" />[/url]<br />
<br />
<br />
- Đi dạo hàng quán gần Hotel .<br />
<br />
<br />
Mọi thứ rất ngăn nắp thứ tự . Hình thức , bao bì đóng gói rất đẹp và chắc chắn , có nơi chỉ 1 cái cookie mà họ pack trong hộp như hộp đựng đồng hồ vậy<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/760dHQdS/thumbnail-25.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-25.jpg]" /></a><a href="https://gasstation-nearme.com/diesel" target="_blank">closest diesel gas to me</a><br />
<br />
<br />
<br />
[<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/0jZtrgfK/thumbnail-1.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-1.jpg]" /></a><a href="https://gasstation-nearme.com/" target="_blank">ok google where i am right now</a><br />
<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/Cx9cRsj7/thumbnail-26.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-26.jpg]" /></a><br />
<br />
- Trái cây rất mắc , chuối được bao bì gọn gàng bán từng trái một , giá độ 8 hay 90 cents / trái <span style="font-family: Verdana;">[/font]<img src="http://www.loixuamayngan.net/images/smilies/confused.gif" border="0" alt="[Image: confused.gif]" /><span style="font-family: Verdana;"></span><br />
<br />
<br />
<br />
<img src="https://i.postimg.cc/QMdk5Y0Z/thumbnail-10.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-10.jpg]" />[/url]<br />
<br />
- Đi Kyoto :<br />
<br />
Ăn hàng :<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZN.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZN.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZh.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZh.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZk.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZk.jpg]" />[/url]<br />
<br />
- Green Tea , Macha every where<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/zBsqKMwd/thumbnail-2.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-2.jpg]" />]<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/GtPnYpm2/thumbnail-1.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-1.jpg]" />[/url]<br />
<br />
<br />
- Phố cổ Nakagyo Kyoto :<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/zfqbRLDL/thumbnail-6.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-6.jpg]" />[<br />
<br />
- Nakagyo Kyoto :<br />
<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/T1sNKMrw/thumbnail-8.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-8.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/QNzfkDTN/thumbnail-7.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-7.jpg]" />[/u<br />
[font=YahooSans, Helvetica Neue, Segoe UI, Helvetica, Arial, Lucida Grande, sans-serif]<span style="font-size: small;"><br />
<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbiS.jpg" border="0" alt="[Image: SgbiS.jpg]" /><br />
</span></span><br />
- Ukyo ,Kyoto :<br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL7g" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL7g.jpg" border="0" alt="[Image: SgL7g.jpg]" /></a><br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL74" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL74.jpg" border="0" alt="[Image: SgL74.jpg]" /></a><br />
<br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL76" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL76.jpg" border="0" alt="[Image: SgL76.jpg]" /></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Mẹ Việt đi Japan hôm đầu tháng 6 , góp vài hình của chuyến đi chị em xem cho vui chớ mv chậm chạp và không diển giải hay như Bọ và Bí được nha .<br />
<br />
- Điễm đến đầu tiên là Tokyo<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/ryZNP9KJ/thumbnail-36.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-36.jpg]" /></a><br />
<br />
- Tới Shinagawa Check in tạm ở Hotel Mystays , Hotel này có ở nhiều nơi trên Japan , dễ dãi , giá cũng OK .<br />
Không biết ai sao chớ riêng MV ấn tượng đầu tiên khi đến Nhật là những hàng cây 2 bên đường cắt tỉa theo dạng Bonsai gọn gàng đẹp mắt .<br />
Vào Hotel ấn tượng tiếp theo là hệ thống vệ sinh (restroom ) , có người gọi là Japan High-Tech Toilet , Magic Tolet vì quá sạch sẽ và máy móc . Hầu như tiêu chuẩn như nhau trên khắp nước Nhât. Có nơi họ tiết kiệm nước bằng cách attached 1 cái sink nhỏ trên nắp cái hộc chứa nước giựt cầu, khi giựt nước thì tự động vòi nước trên sink chảy ra cho mình rửa tay , còn nước dơ chảy xuống hộc nước giựt cầu , một công hai việc , bảo vệ môi trường . <img src="http://www.loixuamayngan.net/images/smilies/shy.gif" border="0" alt="[Image: shy.gif]" /><br />
<br />
<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbV0.jpg" border="0" alt="[Image: SgbV0.jpg]" />[/url]<br />
<br />
<br />
- Đi dạo hàng quán gần Hotel .<br />
<br />
<br />
Mọi thứ rất ngăn nắp thứ tự . Hình thức , bao bì đóng gói rất đẹp và chắc chắn , có nơi chỉ 1 cái cookie mà họ pack trong hộp như hộp đựng đồng hồ vậy<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/760dHQdS/thumbnail-25.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-25.jpg]" /></a><a href="https://gasstation-nearme.com/diesel" target="_blank">closest diesel gas to me</a><br />
<br />
<br />
<br />
[<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/0jZtrgfK/thumbnail-1.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-1.jpg]" /></a><a href="https://gasstation-nearme.com/" target="_blank">ok google where i am right now</a><br />
<br />
<br />
<a href="https://postimages.org/" target="_blank"><img src="https://i.postimg.cc/Cx9cRsj7/thumbnail-26.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-26.jpg]" /></a><br />
<br />
- Trái cây rất mắc , chuối được bao bì gọn gàng bán từng trái một , giá độ 8 hay 90 cents / trái <span style="font-family: Verdana;">[/font]<img src="http://www.loixuamayngan.net/images/smilies/confused.gif" border="0" alt="[Image: confused.gif]" /><span style="font-family: Verdana;"></span><br />
<br />
<br />
<br />
<img src="https://i.postimg.cc/QMdk5Y0Z/thumbnail-10.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-10.jpg]" />[/url]<br />
<br />
- Đi Kyoto :<br />
<br />
Ăn hàng :<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZN.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZN.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZh.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZh.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbZk.jpg" border="0" alt="[Image: SgbZk.jpg]" />[/url]<br />
<br />
- Green Tea , Macha every where<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/zBsqKMwd/thumbnail-2.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-2.jpg]" />]<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/GtPnYpm2/thumbnail-1.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-1.jpg]" />[/url]<br />
<br />
<br />
- Phố cổ Nakagyo Kyoto :<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/zfqbRLDL/thumbnail-6.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-6.jpg]" />[<br />
<br />
- Nakagyo Kyoto :<br />
<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/T1sNKMrw/thumbnail-8.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-8.jpg]" />[/url]<br />
<br />
]<img src="https://i.postimg.cc/QNzfkDTN/thumbnail-7.jpg" border="0" alt="[Image: thumbnail-7.jpg]" />[/u<br />
[font=YahooSans, Helvetica Neue, Segoe UI, Helvetica, Arial, Lucida Grande, sans-serif]<span style="font-size: small;"><br />
<img src="https://s11.gifyu.com/images/SgbiS.jpg" border="0" alt="[Image: SgbiS.jpg]" /><br />
</span></span><br />
- Ukyo ,Kyoto :<br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL7g" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL7g.jpg" border="0" alt="[Image: SgL7g.jpg]" /></a><br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL74" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL74.jpg" border="0" alt="[Image: SgL74.jpg]" /></a><br />
<br />
<br />
<a href="https://gifyu.com/image/SgL76" target="_blank"><img src="https://s11.gifyu.com/images/SgL76.jpg" border="0" alt="[Image: SgL76.jpg]" /></a>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[CHUYỆN RẤT NGẮN]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8130</link>
			<pubDate>Sun, 16 Apr 2023 02:20:03 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=8130</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: inherit;">CHUYỆN RẤT NGẮN</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Nguồn: FB Ngọn Hải Đăng</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">1.ƯỚC MƠ</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:</span><span style="font-family: inherit;">- Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?</span><span style="font-family: inherit;">Nó <span style="font-family: inherit;">[url=undefined][/url]</span>nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:</span><span style="font-family: inherit;">- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.</span><span style="font-family: inherit;">Dí dí những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:</span><span style="font-family: inherit;">- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.</span><span style="font-family: inherit;">Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">2.NGHỈ LỄ</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.</span><span style="font-family: inherit;">Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.</span><span style="font-family: inherit;">Nó hứa.</span><span style="font-family: inherit;">Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.</span><span style="font-family: inherit;">Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">3.QUÀ SINH NHẬT</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... (ST)</span><br />
<span style="font-family: inherit;"><br />
<span style="font-family: inherit;">4.CON NUÔI</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? Cô bé trả lời:</span><span style="font-family: inherit;">- Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">5.SẦU RIÊNG</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"> Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.</span><span style="font-family: inherit;"> - Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.</span><span style="font-family: inherit;">Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của mẹ nó. ... Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. hôm giỗ đầu, mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.</span><span style="font-family: inherit;">Mẹ nó nói với mọi người:</span><span style="font-family: inherit;">- Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.</span><span style="font-family: inherit;">Mọi người khen mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết. Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:</span><span style="font-family: inherit;">- Xin Nội tha lỗi cho mẹ con.(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">6.LỜI CON TRẺ</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Sau khi ly hôn, người chồng dọn đồ đạc ra khỏi nhà. Đứa con gái nhỏ hỏi mẹ:</span><span style="font-family: inherit;"> Sao mẹ đuổi bố?</span><span style="font-family: inherit;">- Tại bố hư!</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Để nó khỏi vặn vẹo hỏi lôi thôi, người mẹ mua cho cái bánh. Thằng anh từ đâu phóng tới bẻ của em miếng bánh, bỏ ngay vào mồm. Con bé khóc ré bắt đền. Người mẹ dỗ dành:</span><span style="font-family: inherit;">Anh này hư quá! Thôi con nín đi, bỏ qua cho anh một lần.</span><span style="font-family: inherit;">Đứa con phụng phịu:</span><span style="font-family: inherit;">Thế mẹ có bỏ qua cho bố đâu!</span><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Người mẹ nhìn xa xăm:</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;">-Ừ, ra mẹ cũng hư! (ST)</span><br />
<span style="font-family: inherit;"><br />
<span style="font-family: inherit;">7.BÔNG ĐIÊN ĐIỂN </span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">* Nguyễn San </span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển. Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.</span><span style="font-family: inherit;">Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa. </span><span style="font-family: inherit;">Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">8.NGÀY XƯA</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">* Huỳnh Văn Dân</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"></span><span style="font-family: inherit;">Thuở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Mỗi chiều, anh em tôi thường tụ lại bên nồi cơm độn khoai sắn, ríu rít như đàn chim về tổ. Thiếu thốn nhưng chúng tôi nhường nhau phần thức ăn ngon nhất, mẹ tôi rất vui lòng.</span><span style="font-family: inherit;">Khi chúng tôi khôn lớn, có gia đình riêng, ai cũng khá giả. Hôm giỗ ba, có mặt đông đủ, anh Hai tôi phàn nàn với mẹ cây xoài của anh Ba mọc chồm qua sân nhà anh. Chị Ba trách anh Tư đào ao lấn qua phần đất của chị hai tấc. </span><span style="font-family: inherit;">Mẹ tôi trầm ngâm: "Mẹ ước gì được trở lại thời nghèo khó ngày xưa". </span><br />
<span style="font-family: inherit;">(Bao Nguyen Quang st &amp; T/h)</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<img src="https://scontent-dfw5-2.xx.fbcdn.net/v/t39.30808-6/340769092_1227828357854619_4222099338884792976_n.jpg?_nc_cat=107&amp;ccb=1-7&amp;_nc_sid=8bfeb9&amp;_nc_ohc=KEOGwON4_YMAX8rLuAi&amp;_nc_ht=scontent-dfw5-2.xx&amp;oh=00_AfCVsC625_TIRG7cMVzGE8nJqzeq4Tm3cYPhzIxDxsrZhQ&amp;oe=6440A867" border="0" alt="[Image: 340769092_1227828357854619_4222099338884...e=6440A867]" /><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: inherit;">CHUYỆN RẤT NGẮN</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Nguồn: FB Ngọn Hải Đăng</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">1.ƯỚC MƠ</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:</span><span style="font-family: inherit;">- Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?</span><span style="font-family: inherit;">Nó <span style="font-family: inherit;">[url=undefined][/url]</span>nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:</span><span style="font-family: inherit;">- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.</span><span style="font-family: inherit;">Dí dí những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:</span><span style="font-family: inherit;">- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.</span><span style="font-family: inherit;">Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">2.NGHỈ LỄ</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.</span><span style="font-family: inherit;">Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.</span><span style="font-family: inherit;">Nó hứa.</span><span style="font-family: inherit;">Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.</span><span style="font-family: inherit;">Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">3.QUÀ SINH NHẬT</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... (ST)</span><br />
<span style="font-family: inherit;"><br />
<span style="font-family: inherit;">4.CON NUÔI</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? Cô bé trả lời:</span><span style="font-family: inherit;">- Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">5.SẦU RIÊNG</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"> Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.</span><span style="font-family: inherit;"> - Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.</span><span style="font-family: inherit;">Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của mẹ nó. ... Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. hôm giỗ đầu, mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.</span><span style="font-family: inherit;">Mẹ nó nói với mọi người:</span><span style="font-family: inherit;">- Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.</span><span style="font-family: inherit;">Mọi người khen mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết. Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:</span><span style="font-family: inherit;">- Xin Nội tha lỗi cho mẹ con.(ST)</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">6.LỜI CON TRẺ</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Sau khi ly hôn, người chồng dọn đồ đạc ra khỏi nhà. Đứa con gái nhỏ hỏi mẹ:</span><span style="font-family: inherit;"> Sao mẹ đuổi bố?</span><span style="font-family: inherit;">- Tại bố hư!</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Để nó khỏi vặn vẹo hỏi lôi thôi, người mẹ mua cho cái bánh. Thằng anh từ đâu phóng tới bẻ của em miếng bánh, bỏ ngay vào mồm. Con bé khóc ré bắt đền. Người mẹ dỗ dành:</span><span style="font-family: inherit;">Anh này hư quá! Thôi con nín đi, bỏ qua cho anh một lần.</span><span style="font-family: inherit;">Đứa con phụng phịu:</span><span style="font-family: inherit;">Thế mẹ có bỏ qua cho bố đâu!</span><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Người mẹ nhìn xa xăm:</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;">-Ừ, ra mẹ cũng hư! (ST)</span><br />
<span style="font-family: inherit;"><br />
<span style="font-family: inherit;">7.BÔNG ĐIÊN ĐIỂN </span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">* Nguyễn San </span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển. Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.</span><span style="font-family: inherit;">Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.</span><br />
<span style="font-family: inherit;">Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa. </span><span style="font-family: inherit;">Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.</span><br />
<br />
<span style="font-family: inherit;">8.NGÀY XƯA</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;">* Huỳnh Văn Dân</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"></span><span style="font-family: inherit;">Thuở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Mỗi chiều, anh em tôi thường tụ lại bên nồi cơm độn khoai sắn, ríu rít như đàn chim về tổ. Thiếu thốn nhưng chúng tôi nhường nhau phần thức ăn ngon nhất, mẹ tôi rất vui lòng.</span><span style="font-family: inherit;">Khi chúng tôi khôn lớn, có gia đình riêng, ai cũng khá giả. Hôm giỗ ba, có mặt đông đủ, anh Hai tôi phàn nàn với mẹ cây xoài của anh Ba mọc chồm qua sân nhà anh. Chị Ba trách anh Tư đào ao lấn qua phần đất của chị hai tấc. </span><span style="font-family: inherit;">Mẹ tôi trầm ngâm: "Mẹ ước gì được trở lại thời nghèo khó ngày xưa". </span><br />
<span style="font-family: inherit;">(Bao Nguyen Quang st &amp; T/h)</span></span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span><br />
<img src="https://scontent-dfw5-2.xx.fbcdn.net/v/t39.30808-6/340769092_1227828357854619_4222099338884792976_n.jpg?_nc_cat=107&amp;ccb=1-7&amp;_nc_sid=8bfeb9&amp;_nc_ohc=KEOGwON4_YMAX8rLuAi&amp;_nc_ht=scontent-dfw5-2.xx&amp;oh=00_AfCVsC625_TIRG7cMVzGE8nJqzeq4Tm3cYPhzIxDxsrZhQ&amp;oe=6440A867" border="0" alt="[Image: 340769092_1227828357854619_4222099338884...e=6440A867]" /><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><span style="font-family: inherit;"><br />
</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Trăm năm trong cõi người già]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7980</link>
			<pubDate>Tue, 31 May 2022 02:08:07 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7980</guid>
			<description><![CDATA[Thơ: Đặng Thị Thanh An<br />
<br />
Trăm năm trong cõi người già<br />
Chuyện gần nhớ ít, chuyện xa nhớ nhiều<br />
Chuyện từ thời bé tẻo teo<br />
Nhớ từng chi tiết chẳng điều nào quên.<br />
<br />
Thế mà chuyện mới kề bên,<br />
Chưa ra khỏi ngõ đã quên mất rồi.<br />
Mắt đang đeo kính hẳn hoi<br />
Bà tưởng mất kính khắp nơi bà tìm.<br />
<br />
Tờ báo ông để ngăn trên,<br />
Ông lục ngăn dưới nên tìm chẳng ra.<br />
Chìa khóa bà để trên nhà<br />
Bà chạy xuống bếp tìm ba bốn lần.<br />
<br />
Dép, giày ông để ngoài sân,<br />
Gầm giường ông kiếm nên lần không ra.<br />
Gặp người hàng xóm chào qua<br />
Nghĩ hoài không nhớ ông, bà tên chi?<br />
<br />
Thẫn thờ ngồi trước ti vi,<br />
Mắt tuôn đầy lệ bờ mi ướt nhòe<br />
Thương người, cám cảnh, nhớ quê<br />
Chuyện nhà ,chuyện nước khó bề ngồi im.<br />
<br />
Xem ra cảm xúc đầy mình<br />
Dễ hờn, dễ tủi, nặng tình nghĩa nhân!<br />
Tai nghe phải nhắc nhiều lần<br />
Tập trung cố gắng mười phần hiểu ba.<br />
<br />
Mắt nhìn mở đến tối đa<br />
Trông gà hóa cuốc, quạ thành đa đa<br />
Lương hưu tưởng đã đưa bà<br />
Ông yên chí cất đến ba, bốn ngày.<br />
<br />
Hết tiền bà giục đi vay<br />
Giật mình thảng thốt: Tiền đây thưa bà!<br />
Bà lườm ông chỉ cười xòa,<br />
Quên tiền thì có, quên bà thì không.<br />
<br />
Ps: Tác giả năm naγ đã 92 tuổi mà vẫn sáng tác rất nhiều thơ hay!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Thơ: Đặng Thị Thanh An<br />
<br />
Trăm năm trong cõi người già<br />
Chuyện gần nhớ ít, chuyện xa nhớ nhiều<br />
Chuyện từ thời bé tẻo teo<br />
Nhớ từng chi tiết chẳng điều nào quên.<br />
<br />
Thế mà chuyện mới kề bên,<br />
Chưa ra khỏi ngõ đã quên mất rồi.<br />
Mắt đang đeo kính hẳn hoi<br />
Bà tưởng mất kính khắp nơi bà tìm.<br />
<br />
Tờ báo ông để ngăn trên,<br />
Ông lục ngăn dưới nên tìm chẳng ra.<br />
Chìa khóa bà để trên nhà<br />
Bà chạy xuống bếp tìm ba bốn lần.<br />
<br />
Dép, giày ông để ngoài sân,<br />
Gầm giường ông kiếm nên lần không ra.<br />
Gặp người hàng xóm chào qua<br />
Nghĩ hoài không nhớ ông, bà tên chi?<br />
<br />
Thẫn thờ ngồi trước ti vi,<br />
Mắt tuôn đầy lệ bờ mi ướt nhòe<br />
Thương người, cám cảnh, nhớ quê<br />
Chuyện nhà ,chuyện nước khó bề ngồi im.<br />
<br />
Xem ra cảm xúc đầy mình<br />
Dễ hờn, dễ tủi, nặng tình nghĩa nhân!<br />
Tai nghe phải nhắc nhiều lần<br />
Tập trung cố gắng mười phần hiểu ba.<br />
<br />
Mắt nhìn mở đến tối đa<br />
Trông gà hóa cuốc, quạ thành đa đa<br />
Lương hưu tưởng đã đưa bà<br />
Ông yên chí cất đến ba, bốn ngày.<br />
<br />
Hết tiền bà giục đi vay<br />
Giật mình thảng thốt: Tiền đây thưa bà!<br />
Bà lườm ông chỉ cười xòa,<br />
Quên tiền thì có, quên bà thì không.<br />
<br />
Ps: Tác giả năm naγ đã 92 tuổi mà vẫn sáng tác rất nhiều thơ hay!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[LẤY CHỒNG CHO VỢ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7896</link>
			<pubDate>Sat, 15 Jan 2022 15:41:30 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7896</guid>
			<description><![CDATA[Được tin một người bạn bị ung thư, bác sĩ đã chê, cho về nhà nằm hospice chờ chết, tôi vội bay sang tiểu bang bạn tôi đang ở để thăm lần cuối. Đến nhà vào thăm, vợ người bạn đưa ra vườn sau, thấy anh bạn quý đang ngồi một mình uống trà, nhâm nhi từng ngụm ngắm trời, mây, nước, nhà bạn ở sát bờ sông khung cảnh thật hữu tình! Không có vẻ gì một người sắp đi về chỗ ô hô ai tai, chỉ thấy một anh đang vui vẻ an nhàn hưởng đời, không chút sầu bi!<br />
<br />
Hỏi thăm, anh bạn cười: <br />
<br />
- "Tao chẳng sao cả! Sắp chết thôi! Cũng là chuyện thường tình! Chuyện nhỏ thôi mà!". <br />
<br />
Bạn tôi vẫn có tính từ thuở xưa. Không coi chuyện gì là quan trọng, cái gì cũng gọi là chuyện nhỏ. Hỏi hắn, thế chuyện lớn là gì? Hắn ngẫm nghĩ một lúc. Rồi lắc đầu:<br />
<br />
- "Chẳng có chuyện gì là lớn trên cõi đời này cả!". <br />
<br />
Biết tính bạn nên tôi cũng cười theo:<br />
- "Ừ! Chuyện nhỏ! Thế bác sĩ nói mày còn mấy tháng?". <br />
<br />
Hắn trả lời: <br />
- "Ba tháng là cùng! Nhằm nhò gì! Cũng được 2 tháng rồi. Còn những 30 ngày nữa cơ mà! Ngồi xuống đây, uống chút trà với tao. Rồi nói chuyện đời chuyện người cho vui".<br />
<br />
Trông mặt hắn hơi khác lạ, tôi hỏi: <br />
- "Mày có uống thuốc gì không? Trông mày hơi là lạ làm sao ấy!". <br />
<br />
Hắn cười:<br />
- "Tao đang phê! Uống thuốc giảm đau loại ma tuý. Nên người lâng lâng dễ chịu lắm mày ơi! Đã thật! Mấy anh bác sĩ bảo tao uống nhiều sẽ ghiền! Tao chửi toáng lên: Xin lỗi mấy anh! Mấy anh nói tôi còn ba tháng nữa là tịch! Còn sợ tôi ghiền là nỗi gì! Cầu cho thuốc hiệu nghiệm để tôi không đau, lại sợ phản ứng phụ là làm sao? Mấy anh sợ DEA điều tra rồi bắt tôi phải chịu đau à! Tôi report mấy anh lên State Board bây giờ! Chúng nó nghe moa dọa, sợ quá nên cấp cho moa thuốc giảm đau ma túy hạng nặng, muốn bao nhiêu cũng có! Không làm cho chúng sợ là không xong mày ơi!".<br />
<br />
Bạn tôi là luật sư! Nên hay dọa chuyện kiện cáo! Bác sĩ sợ cũng phải! Nhưng không hiểu thấy bạn tôi vui vẻ cười nói là do thuốc hay do bản tính cố hữu của hắn. Có lẽ cả hai. Ngồi một lúc, thấy vợ mang bình trà mới ra thay, tên bạn đợi vợ vào trong, nháy mắt bảo: <br />
<br />
- " Mày thấy vợ tao đẹp không? Lại sắp có một triệu tiền bảo hiểm nhân mạng của tao! Tao chết đi, khối đứa sẽ lăm le nhảy vào! Nhưng tao tính toán planning xong xuôi cả rồi!". <br />
<br />
Bạn tôi vốn là người mưu mô, việc gì cũng sắp xếp, sửa soạn, lập chương trình đâu ra đó, không bao giờ để cho việc bất ngờ xảy ra! Chỉ mỗi chuyện bị ung thư là không plan được!<br />
<br />
Hắn cười:<br />
<br />
- "Mày còn nhớ thằng Đạt móm không? Nó cũng ở trong nhóm bạn mình chơi thuở xưa. Nó mê vợ tao như điếu đổ. Vợ tao cũng có cảm tình với nó! Cho đến khi tao nhảy vào! Tội nghiệp Đạt móm! Tao hạ nó đo ván. Nói đúng hơn, nó tự lượng sức mình, thấy thua tao quá nên tự động rút lui! Nhưng nó dễ thương quá mức đi. Không một chút giận hờn, thù ghét gì tao. Nó ôm mối thất tình với vợ tao nhưng không lộ ra ngoài, chỉ tao biết, vợ tao cũng tưởng nó nguôi ngoai rồi! Ngày đám cưới tao còn để nó làm phù rể. Trông nó say đắm nhìn vợ tao lúc đó tao cũng thấy mủi lòng thương! Nó sang bên này lấy vợ, làm ăn cũng thành công lắm. Con cái đều khá, thành tài cả. Rồi hai năm trước, vợ nó bị bệnh chết..."<br />
<br />
Tên bạn nhấp ngụm trà. Hắn chép miệng: <br />
<br />
- "Mọi sự có số cả! Ngày vợ thằng Đạt chết cũng là ngày tao khám phá ra bị ung thư. Tao tưởng với đám bác sĩ giỏi như ở đây, tao có thể đánh bại được ung thư, khoẻ lại như thường. Nhưng sồ trời đã định!". <br />
<br />
Hắn nói tiếp: <br />
<br />
- "Tao có linh tính trước. Nên đưa đám vợ nó xong, tao nói với nó: "Toa để tang vợ xong, đừng nghĩ đến chuyện lấy ai khác. Nhất là đừng có về Việt Nam rước một em nào sang đây nhé! Toa cũng già rồi! Lấy một em trẻ ở Việt Nam sang, chỉ ba bảy 21 ngày, nó sẽ cắm sừng lên đầu toa tua tủa. Rồi nó có thẻ xanh, sẽ lấy hết tiền của toa đi với thằng khác ngay. Chớ có dại!"<br />
<br />
"Tao biết nó vẫn còn mê vợ tao như xưa. Nên tuy thoáng có ý nghĩ trong óc tao gạt đi ngay, nghĩ là mình sẽ qua khỏi bệnh. Nhưng giờ đây, sự thật phũ phàng là tao chỉ còn một hai tháng, nên tao plan cho vợ tao và Đạt móm xong cả rồi! Coi như chuyện hậu sự cho vợ tao sau khi tao chết! Cũng là theo chuyện của vợ một anh bác sĩ ở vùng này. Anh ta chết mấy năm trước vì bệnh tim. Bà vợ sau mấy năm vẫn còn xuân tình phơi phới, muốn đi bước nữa nhưng không tìm ra ai thích hợp. Rồi chị ta có người bạn gái thân thiết hồi đi học, lấy chồng cũng là bác sĩ ở một nơi khác. Bà này bị ung thư vú cũng sắp chết, bắt chồng hứa là khi mình chết phải cưới người bạn của mình về! Bây giờ mọi sự êm đẹp cả. Hai người góa sống với nhau cũng hạnh phúc lắm. Tao biết chuyện này nên cũng bắt chước theo thôi!<br />
<br />
"Tao nói vợ tao. Chỉ để tang tao 3 tháng thôi! Thế là quá đủ rồi! Tao đã book sẵn vé máy bay cho vợ tao và Đạt móm đi du lịch một tour 3 tháng khắp thế giới, những chỗ nào tao chưa đưa vợ tao đi. Rồi về lại đây làm đám cưới hẳn hòi. Tao cũng soạn sẵn prenuptial agreement, người nào tài sản riêng người đó. Con cái tao cũng dạy bảo hết. Không đứa nào được lộn xộn. Đứa nào cũng vợ chồng con cái cả rồi. Để yên cho mẹ chúng mày sống! Rồi vợ tao sang chỗ thằng Đạt ở. Hay nó về ở nhà đây, sao cũng được, tùy hai người! Mày thấy tao tính có hay không?"<br />
<br />
Tôi nhìn anh bạn thương cảm. Miệng cười nhưng hai hàng nước mắt như mưa. Hóa ra sau cái vỏ tính toán, bất cần đời, cynical của bạn tôi, vẫn là một trái tim mềm yếu, đầy thương yêu người vợ của mình. Chỉ sợ sau khi mình qua đi, vợ cô đơn, đau khổ và cần bàn tay bảo bọc. Nên xếp đặt cho đám cưới của vợ mình và người bạn tình địch cũ. Để khi mình không còn nữa, trên Trời cao nhìn xuống, còn thấy an ủi là vợ mình vẫn tiếp nối được đời sống, thảnh thơi và hạnh phúc, bên cạnh người bạn cũ năm xưa.<br />
<br />
* Tg Nguyễn Đình Phùng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Được tin một người bạn bị ung thư, bác sĩ đã chê, cho về nhà nằm hospice chờ chết, tôi vội bay sang tiểu bang bạn tôi đang ở để thăm lần cuối. Đến nhà vào thăm, vợ người bạn đưa ra vườn sau, thấy anh bạn quý đang ngồi một mình uống trà, nhâm nhi từng ngụm ngắm trời, mây, nước, nhà bạn ở sát bờ sông khung cảnh thật hữu tình! Không có vẻ gì một người sắp đi về chỗ ô hô ai tai, chỉ thấy một anh đang vui vẻ an nhàn hưởng đời, không chút sầu bi!<br />
<br />
Hỏi thăm, anh bạn cười: <br />
<br />
- "Tao chẳng sao cả! Sắp chết thôi! Cũng là chuyện thường tình! Chuyện nhỏ thôi mà!". <br />
<br />
Bạn tôi vẫn có tính từ thuở xưa. Không coi chuyện gì là quan trọng, cái gì cũng gọi là chuyện nhỏ. Hỏi hắn, thế chuyện lớn là gì? Hắn ngẫm nghĩ một lúc. Rồi lắc đầu:<br />
<br />
- "Chẳng có chuyện gì là lớn trên cõi đời này cả!". <br />
<br />
Biết tính bạn nên tôi cũng cười theo:<br />
- "Ừ! Chuyện nhỏ! Thế bác sĩ nói mày còn mấy tháng?". <br />
<br />
Hắn trả lời: <br />
- "Ba tháng là cùng! Nhằm nhò gì! Cũng được 2 tháng rồi. Còn những 30 ngày nữa cơ mà! Ngồi xuống đây, uống chút trà với tao. Rồi nói chuyện đời chuyện người cho vui".<br />
<br />
Trông mặt hắn hơi khác lạ, tôi hỏi: <br />
- "Mày có uống thuốc gì không? Trông mày hơi là lạ làm sao ấy!". <br />
<br />
Hắn cười:<br />
- "Tao đang phê! Uống thuốc giảm đau loại ma tuý. Nên người lâng lâng dễ chịu lắm mày ơi! Đã thật! Mấy anh bác sĩ bảo tao uống nhiều sẽ ghiền! Tao chửi toáng lên: Xin lỗi mấy anh! Mấy anh nói tôi còn ba tháng nữa là tịch! Còn sợ tôi ghiền là nỗi gì! Cầu cho thuốc hiệu nghiệm để tôi không đau, lại sợ phản ứng phụ là làm sao? Mấy anh sợ DEA điều tra rồi bắt tôi phải chịu đau à! Tôi report mấy anh lên State Board bây giờ! Chúng nó nghe moa dọa, sợ quá nên cấp cho moa thuốc giảm đau ma túy hạng nặng, muốn bao nhiêu cũng có! Không làm cho chúng sợ là không xong mày ơi!".<br />
<br />
Bạn tôi là luật sư! Nên hay dọa chuyện kiện cáo! Bác sĩ sợ cũng phải! Nhưng không hiểu thấy bạn tôi vui vẻ cười nói là do thuốc hay do bản tính cố hữu của hắn. Có lẽ cả hai. Ngồi một lúc, thấy vợ mang bình trà mới ra thay, tên bạn đợi vợ vào trong, nháy mắt bảo: <br />
<br />
- " Mày thấy vợ tao đẹp không? Lại sắp có một triệu tiền bảo hiểm nhân mạng của tao! Tao chết đi, khối đứa sẽ lăm le nhảy vào! Nhưng tao tính toán planning xong xuôi cả rồi!". <br />
<br />
Bạn tôi vốn là người mưu mô, việc gì cũng sắp xếp, sửa soạn, lập chương trình đâu ra đó, không bao giờ để cho việc bất ngờ xảy ra! Chỉ mỗi chuyện bị ung thư là không plan được!<br />
<br />
Hắn cười:<br />
<br />
- "Mày còn nhớ thằng Đạt móm không? Nó cũng ở trong nhóm bạn mình chơi thuở xưa. Nó mê vợ tao như điếu đổ. Vợ tao cũng có cảm tình với nó! Cho đến khi tao nhảy vào! Tội nghiệp Đạt móm! Tao hạ nó đo ván. Nói đúng hơn, nó tự lượng sức mình, thấy thua tao quá nên tự động rút lui! Nhưng nó dễ thương quá mức đi. Không một chút giận hờn, thù ghét gì tao. Nó ôm mối thất tình với vợ tao nhưng không lộ ra ngoài, chỉ tao biết, vợ tao cũng tưởng nó nguôi ngoai rồi! Ngày đám cưới tao còn để nó làm phù rể. Trông nó say đắm nhìn vợ tao lúc đó tao cũng thấy mủi lòng thương! Nó sang bên này lấy vợ, làm ăn cũng thành công lắm. Con cái đều khá, thành tài cả. Rồi hai năm trước, vợ nó bị bệnh chết..."<br />
<br />
Tên bạn nhấp ngụm trà. Hắn chép miệng: <br />
<br />
- "Mọi sự có số cả! Ngày vợ thằng Đạt chết cũng là ngày tao khám phá ra bị ung thư. Tao tưởng với đám bác sĩ giỏi như ở đây, tao có thể đánh bại được ung thư, khoẻ lại như thường. Nhưng sồ trời đã định!". <br />
<br />
Hắn nói tiếp: <br />
<br />
- "Tao có linh tính trước. Nên đưa đám vợ nó xong, tao nói với nó: "Toa để tang vợ xong, đừng nghĩ đến chuyện lấy ai khác. Nhất là đừng có về Việt Nam rước một em nào sang đây nhé! Toa cũng già rồi! Lấy một em trẻ ở Việt Nam sang, chỉ ba bảy 21 ngày, nó sẽ cắm sừng lên đầu toa tua tủa. Rồi nó có thẻ xanh, sẽ lấy hết tiền của toa đi với thằng khác ngay. Chớ có dại!"<br />
<br />
"Tao biết nó vẫn còn mê vợ tao như xưa. Nên tuy thoáng có ý nghĩ trong óc tao gạt đi ngay, nghĩ là mình sẽ qua khỏi bệnh. Nhưng giờ đây, sự thật phũ phàng là tao chỉ còn một hai tháng, nên tao plan cho vợ tao và Đạt móm xong cả rồi! Coi như chuyện hậu sự cho vợ tao sau khi tao chết! Cũng là theo chuyện của vợ một anh bác sĩ ở vùng này. Anh ta chết mấy năm trước vì bệnh tim. Bà vợ sau mấy năm vẫn còn xuân tình phơi phới, muốn đi bước nữa nhưng không tìm ra ai thích hợp. Rồi chị ta có người bạn gái thân thiết hồi đi học, lấy chồng cũng là bác sĩ ở một nơi khác. Bà này bị ung thư vú cũng sắp chết, bắt chồng hứa là khi mình chết phải cưới người bạn của mình về! Bây giờ mọi sự êm đẹp cả. Hai người góa sống với nhau cũng hạnh phúc lắm. Tao biết chuyện này nên cũng bắt chước theo thôi!<br />
<br />
"Tao nói vợ tao. Chỉ để tang tao 3 tháng thôi! Thế là quá đủ rồi! Tao đã book sẵn vé máy bay cho vợ tao và Đạt móm đi du lịch một tour 3 tháng khắp thế giới, những chỗ nào tao chưa đưa vợ tao đi. Rồi về lại đây làm đám cưới hẳn hòi. Tao cũng soạn sẵn prenuptial agreement, người nào tài sản riêng người đó. Con cái tao cũng dạy bảo hết. Không đứa nào được lộn xộn. Đứa nào cũng vợ chồng con cái cả rồi. Để yên cho mẹ chúng mày sống! Rồi vợ tao sang chỗ thằng Đạt ở. Hay nó về ở nhà đây, sao cũng được, tùy hai người! Mày thấy tao tính có hay không?"<br />
<br />
Tôi nhìn anh bạn thương cảm. Miệng cười nhưng hai hàng nước mắt như mưa. Hóa ra sau cái vỏ tính toán, bất cần đời, cynical của bạn tôi, vẫn là một trái tim mềm yếu, đầy thương yêu người vợ của mình. Chỉ sợ sau khi mình qua đi, vợ cô đơn, đau khổ và cần bàn tay bảo bọc. Nên xếp đặt cho đám cưới của vợ mình và người bạn tình địch cũ. Để khi mình không còn nữa, trên Trời cao nhìn xuống, còn thấy an ủi là vợ mình vẫn tiếp nối được đời sống, thảnh thơi và hạnh phúc, bên cạnh người bạn cũ năm xưa.<br />
<br />
* Tg Nguyễn Đình Phùng]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Sydney, có gì lạ không em?]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7857</link>
			<pubDate>Tue, 16 Nov 2021 03:11:45 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7857</guid>
			<description><![CDATA[Hai năm chỉ quanh quẩn cùng 4 tháng hard lockdown đối với những người thích đi chơi kể cũng quá sức chịu đựng. Vậy thì, quảy 1 túi lên vai, thêm vào chiếc máy ảnh nhỏ gọn trong lòng bàn tay. Tôi thăm lại Sydney, đúng hơn là thăm lại khu CBD để xem có gì thay đổi!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Hai năm chỉ quanh quẩn cùng 4 tháng hard lockdown đối với những người thích đi chơi kể cũng quá sức chịu đựng. Vậy thì, quảy 1 túi lên vai, thêm vào chiếc máy ảnh nhỏ gọn trong lòng bàn tay. Tôi thăm lại Sydney, đúng hơn là thăm lại khu CBD để xem có gì thay đổi!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Anh làm cho đời em sáng ngời]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7835</link>
			<pubDate>Sat, 30 Oct 2021 15:05:08 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7835</guid>
			<description><![CDATA[<div style="text-align: center;"><span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: 20pt;"><span style="color: #C00000;">“Anh Làm Cho Đời Em Sáng Ngời”</span></span></span></div> <div style="text-align: center;"><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;">Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa</span></span><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;"><span style="color: #002060;"></span></span></span></span></div>
 <span style="font-style: italic;">Trong số những người Quỳnh Châu giúp đi xin welfare và food stamps, Thu Trường hay được nàng nhắc nhở với nhiều ái ngại nhất. Người thiếu phụ 22 tuổi ấy là mẹ của hai cô bé năm và ba tuổi, và không có chồng. Năm 16 tuổi, Thu Trường có bầu với cậu bạn trai cùng xóm, và cậu ta bị bà Vui mẹ nàng bắt phải cưới. Nàng bỏ học, ở nhà tập tành làm mẹ; chồng tình nguyện đi lính Nhảy dù, lâu lâu ghé về thăm một lần; và nàng sinh thêm bé gái thứ hai. Bà Vui trạc bốn mươi, </span>góa chồng, và có thêm hai cậu con trai 14 và 12 tuổi. Bà làm tài xế cho cơ quan dân sự Hoa kỳ nên đầu tháng Tư năm ngoái (1975), gia đình được di tản ra khỏi nước bằng máy bay. Đến Bismarck, bà và Thu Trường tách ra thành hai gia đình riêng rẽ để hưởng trợ cấp chính phủ cao hơn, họ thuê <span style="font-style: italic;">apartment</span> ở gần nhau.<br />
 <span style="font-style: italic;">Trong các buổi tiệc nhậu, đi picnic, cắm trại, câu cá, hay thăm viếng nông trại cuối tuần, các tay độc thân bàn tán lao xao về hai mẹ con bà Vui. Với các chàng trai trẻ tuổi, Thu Trường là mẫu người lý tưởng: xinh xắn với mái tóc dài, da trắng, dáng người thon thả, và tình trạng tài chánh ổn định nhờ lãnh lương . . . Tổng thống Ford. Với mấy kẻ sồn sồn như anh Cấp, bà Vui là mục tiêu sáng giá: nhan sắc nửa nạc nửa mỡ chưa phai tàn mà vốn liếng tiền bạc lại rủng rỉnh. Ngày vừa di tản sang đến đảo Guam, bà được cơ quan cũ bồi thường bằng cách mua lại số tiền Việt nam Cộng hòa (“VNCH”) mang theo, trong lúc tiền VNCH của tôi và đa số những người tỵ nạn khác trở thành mớ giấy lộn vô giá trị.</span><span style="font-style: italic;"></span><br />
 <span style="font-style: italic;">Anh Cấp là cựu hạ sĩ quan truyền tin, ăn nói mạch lạc khôn khéo, tóc quăn đẹp, và mặt mày sáng sủa dễ nhìn. Anh tuổi Thìn con Rồng, năm nay 36 tuổi; sách tướng số nói đàn ông tuổi Thìn có số sung sướng mãn đời. Anh làm ca đêm trong xưởng dây chuyền lắp ráp máy cày, ban ngày rảnh rỗi lái xe đi chơi loanh quanh, thường ghé lại nhà mẹ con bà Vui giúp sửa chữa lặt vặt, và khi xong việc, được ân cần mời nán lại dùng cơm. Phiến, người bạn trẻ vui tính, chắc mẩm anh Cấp sẽ “dzô” bà Vui nên </span><span style="font-size: 20pt;">trêu chọc<span style="font-style: italic;"> bằng bài hát “</span></span>Tình Cho Không” nhạc Pháp (“L’amour c’est pour rien”) <span style="font-size: 20pt;">lời Việt của Phạm Duy (1921 – 2013),</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Tình cho không, biếu không</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Ân tình ai cũng cho được nhiều</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Tình cho không, biếu không</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Chớ nên mua bán tình yêu.</span><br />
 (L’amour, c’est pour rien<br />
 Tu ne peux pas le vendre<br />
 L’amour, c’est pour rien<br />
 Tu ne peux l’acheter.)<br />
 (Pascal-René Blanc &amp; Enrico Macias)<br />
 <span style="font-size: 20pt;">Tôi gặp bà Vui lần đầu ở văn phòng<span style="font-style: italic;"> bác sĩ đo mắt gần sở tôi</span>. <span style="font-style: italic;">Người Việt kháo nhau ông bác sĩ đứng tuổi này mát tay và tận tâm nên đua nhau hẹn </span>đo mắt làm kính, và đương nhiên t<span style="font-style: italic;">ôi được giao nhiệm vụ thông dịch khi họ đi khám mắt</span>. Trong phòng tối, ông chiếu lên tường một bảng gồm nhiều dòng chữ cái cỡ từ lớn đến nhỏ để bệnh nhân đọc thử. Khi thử mắt, ông lần lượt đặt hai mắt kính có độ phóng đại kế tiếp nhau trước mắt bệnh nhân và hỏi, “Một hay Hai?” “Ba hay Bốn?” “Năm hay Sáu?” v.v., để biết mắt kính nào giúp đọc rõ hơn.</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Phần </span><span style="font-size: 20pt;">thử nghiệm đơn giản đó của bà Vui,<span style="font-style: italic;"> ông bác sĩ toát mồ hôi hột mới hoàn tất</span>. Hoặc bà không có khả năng phân biệt mắt kính nào thấy rõ hơn, hoặc bà biết mà không thèm nói thật để bác sĩ đoán mò chơi cho bõ ghét. Khi chọn mua kính đeo, bà lưỡng lự bỏ cái này chộp cái kia và rốt cuộc lấy đại hai cái kính mắt tiền nhất. Tôi ngạc nhiên hỏi,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao bác lấy đến hai cái kính? Mỗi lúc, bác chỉ cần đeo một cái thôi mà.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Cái anh này vớ vẩn! Một cái đeo thường ngày, một cái để <span style="font-style: italic;">xơ-cua</span>. Có thế mà không biết,” bà mắng vào mặt tôi; “xơ cua” do tiếng Pháp “secours” là trữ phòng hờ.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao bác không đợi cái kính đầu tiên gãy hay vỡ rồi hẳn mua cái thứ hai?”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “<span style="font-style: italic;">Welfare</span> nó cho mua hai cái, tội gì không lấy? Mỹ giàu có, <span style="font-style: italic;">nó</span> thiếu gì tiền của mà nhà anh phải <span style="font-style: italic;">lo bò trắng răng</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Lời nói trịch thượng của bà Vui làm tôi tức ấm ách. Tôi đi làm (và đóng thuế cho chính phủ) được công ty trả lệ phí bảo hiểm y tế, nhưng trên thị trường không có bảo hiểm thị lực nên đi khám mắt phải lấy <span style="font-style: italic;">đồng tiền liền khúc ruột</span> trong túi ra trả và chỉ dám chọn một cái kính hợp với túi tiền nhất. Không . . . sang trọng như bà!</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Dù không mong gặp lại bà Vui, ba hôm sau tôi được cảnh sát gọi nhờ thông dịch và khi đến bót cảnh sát, bà và cậu con trai lớn đã có mặt ở đó. Bà đay nghiến mắng nhiếc cậu con đã để cho bị tóm cổ khi ăn cắp đồ trong cửa hàng bách hóa. Cậu biết tiếng Anh, nhưng cảnh sát không tin tưởng cậu mà bắt chờ tôi đến. Tôi dịch lại điều cảnh sát muốn bà hiểu và chấp nhận trước khi ký tên bảo lãnh cậu về,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Con bà phạm pháp, nhưng lần đầu chúng tôi bỏ qua. Nếu phạm pháp nữa, chúng tôi sẽ truy tố ra tòa án thiếu nhi. Xin bà hiểu là thiếu nhi phạm tội có thể bị gửi vào trại giáo hóa thiếu nhi tới năm 18 tuổi.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp thành công trong việc chinh phục con tim Thu Trường và hãnh diện trình diện người yêu trẻ đẹp trong một buổi đi chơi và ngủ đêm ở nông trại. Thu Trường vô tư tung tăng vui đùa, trong khi hai đứa con, bé lớn lì lợm không ai nói được và bé kia khóc nhè từ đầu mùa đến cuối mùa. Thu Trường cho biết nàng mê xi-nê, không bỏ qua phim mới nào. Nàng cũng rất khoái đi <span style="font-style: italic;">ba</span> (bar), nhưng không chỉ để uống rượu mà để nghe nhạc, nhảy đầm, và hòa mình vào đám người thác loạn sống động trong <span style="font-style: italic;">ba</span>. Đêm đó, nàng và Phiến sôi nổi hát bài dân ca trữ tình nổi tiếng "You Light Up My Life" (<span style="font-style: italic;">Anh làm cho đời em sáng ngời</span>) của Joseph Brooks (1938 – 2011),</span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">So many nights I'd sit by my window</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">Waiting for someone to sing me his song</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">So many dreams I kept deep inside me</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">Alone in the dark but now you've come along.</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">And you light up my life</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">You give me hope to carry on</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">You light up my days and fill my nights with song</span></span><span style="font-size: 20pt;">.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">(Bao đêm em ngồi bên cửa sổ</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Chờ ai đó hát cho em nghe</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Bao giấc mơ em giữ sâu trong tim</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Một mình trong bóng tối, nhưng bây giờ anh vừa đi đến.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Và anh làm cho đời em sáng ngời</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh truyền hy vọng cho em tiếp tục</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh soi rạng ban ngày và lấp đầy ban đêm của em bằng bài ca.)</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp cho biết thêm Thu Trường ưa thích <span style="font-style: italic;">barhop</span> (đi uống rượu từ <span style="font-style: italic;">ba</span> này sang <span style="font-style: italic;">ba</span> khác, “hop” tiếng Anh là nhảy lò cò) để tìm không khí khoái hoạt mới, uống loại bia đặc biệt ở <span style="font-style: italic;">ba</span> kia, hay kéo dài thời gian vui chơi khi <span style="font-style: italic;">ba</span> này đóng cửa sớm hơn; có khi anh phải lái xe hàng chục dặm Anh sang thị trấn khác. Con người nàng chứa chan nhiệt tình ham sống đáng yêu của một thiếu nữ Mỹ mới lớn, nhưng thiếu vắng đức tính của một bà mẹ Việt nam có hai đứa con . . . rưỡi. Bụng bầu của nàng đã hơi tròn, khoảng bốn hay năm tháng.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp đưa Thu Trường đi thuê nhà (nàng đứng tên thuê), và họ dọn vào sống chung với nhau. Tổ uyên ương là căn <span style="font-style: italic;">apartment</span> dưới tầng hầm, chủ nhà ở tầng trên, có <span style="font-style: italic;">driveway</span> và lối ra vào riêng, và cách xa nhà bà Vui. Họ mở tiệc mời bạn bè đến “ăn tân gia”; chúng tôi nâng ly chúc mừng “đôi trẻ,” kể chuyện tiếu lâm chồng già vợ trẻ và cười hể hả, và uống say túy lúy.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Ràng buộc gia thất không cầm chân anh Phức ở nhà, anh vẫn dự các buổi tiệc nhậu cuối tuần một mình và đôi khi kể lể tính nết của “bà vợ” mới. Thu Trường thức sáng đêm coi <span style="font-style: italic;">ti-vi</span> trong lúc anh đi làm, và ban ngày ngủ vùi, bỏ mặc hai đứa con và hai con mèo. Khi xem <span style="font-style: italic;">ti-vi</span> hay nằm ngủ, nàng rút dây điện thoại ra khỏi ổ cắm điện thoại để khỏi bị quấy rầy; người gọi tới chỉ nghe chuông reo mà không ai trả lời. Khi thức dậy muốn gọi điện thoại, nàng gắn dây lại vào ổ cắm trên tường và say sưa nói chuyện hàng giờ; người gọi tới nghe tiếng “tít tít” liên tục cho biết điện thoại bận. Nghe anh Cấp phàn nàn, Phiến có dịp cười nhạo,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh ăn và ở <span style="font-style: italic;">chùa</span>, <span style="font-style: italic;">cơm no bò cỡi</span> đã đời, giờ lại mơ ‘bà vợ’ giỏi giang hiền thục, công dung ngôn hạnh đầy mình. Phần nào thôi chứ!”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Ngày bé Danny ra đời, mọi người mừng rỡ nghĩ rằng nhờ đứa con chung, cuộc sống lứa đôi của anh Cấp và Thu Trường sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng đại họa xảy đến lúc bé chưa tròn ba tháng. Chiều hôm ấy, trong lúc anh Cấp nằm ngủ để lấy sức tối đi làm, Thu Trường một tay ẵm bé cho bú sữa và tay kia nấu cơm tối. Đồng thời nàng lu bu quát mắng hai đứa con lớn đang đánh nhau, đuổi hai con mèo ăn vụng thức ăn, và ôm điện thoại nói chuyện với bạn. Vai phải nàng vươn lên để kẹp ống nghe vào cằm và má. Đột nhiên, hai con mèo rượt nhau chạy băng qua chân Thu Trường khiến nàng giật mình. Cái ống nghe sẩy rời ra rơi xuống, và sợi dây nối vướng vào cán chiếc <span style="font-style: italic;">soong</span> đang nấu canh, kéo <span style="font-style: italic;">soong</span> xuống hắt nguyên nồi nước sôi sục vào mặt và thân hình Danny. Bé tắt thở trên tay mẹ, không kịp khóc.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Sau đám tang bé Danny, tôi không còn gặp anh Cấp hay Thu Trường. Một hôm đi siêu thị mua đồ ăn tôi gặp Phiến; Phiến chua chát báo tin,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp ca bài <span style="font-style: italic;">sayonara</span> với cô Trường rồi.” “Sayonara” tiếng Nhật là từ biệt.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao cơm không lành canh không ngọt nhanh vậy?” tôi hỏi nhưng không ngạc nhiên.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sở Xã hội và ty Cảnh sát gửi người tới điều tra cái chết của thằng Danny. Tuy <span style="font-style: italic;">cổ</span> không bị kết tội ngược đãi trẻ em, nhà <span style="font-style: italic;">cổ</span> bị theo dõi rất kỹ, không thể tiếp tục chứa chấp <span style="font-style: italic;">người dưng khác họ</span> ở <span style="font-style: italic;">ké</span>. <span style="font-style: italic;">Ảnh</span> bèn thu dọn chiến trường và rút quân về ở chung với <span style="font-style: italic;">tui</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp thành <span style="font-style: italic;">độc thân vui tính</span> như Phiến hả?” tôi hỏi đùa.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “<span style="font-style: italic;">Sức mấy</span>! Mất hậu cứ là cô con gái, <span style="font-style: italic;">ảnh</span> nắm vững tiền đồn là bà mẹ <span style="font-style: italic;">cổ</span>, <span style="font-style: italic;">mẹ già như chuối bà hương, như xôi nếp một như đường mía lau</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp <span style="font-style: italic;">dzô</span> bà <span style="font-style: italic;">Dzui</span> có <span style="font-style: italic;">dính </span>không?” tôi không tin tai mình.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao lại không? <span style="font-style: italic;">Bả </span>đang kêu <span style="font-style: italic;">ảnh</span> dọn tới ở chung để xây tổ ấm mà.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Không tới một tuần sau, tôi “bị” gặp bà Vui lần thứ ba. Sáng sớm Chủ Nhật, tôi còn nằm trên giường thì chuông điện thoại reo, cảnh sát gọi nhờ tôi đến nhà bà giúp họ thông báo một tin rất quan trọng. Vị cảnh sát đưa chiếc ví xách của Thu Trường cho bà và nói với giọng nghiêm trọng,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chúng tôi rất tiếc báo cho bà biết cô Trường con bà và bạn trai là ông Cấp đã thiệt mạng đêm qua trên Xa lộ Liên bang I-94 cách Bismarck chừng 15 dặm Anh về phía tây. Hiển nhiên, xe chạy tới khúc đường vòng vèo mà không giảm tốc độ, ông Cấp lạc tay lái, xe đâm thẳng xuống vực và tông mạnh vào một thân cây lớn. Hai người mất mạng tại chỗ. Máu của cả hai chứa lượng rượu cao gấp mấy lần mức độ say luật định.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Trong lúc bà Vui vừa khóc vừa nguyền rủa “thằng khốn nạn” đã phản bội bà, tôi thắc mắc hỏi ông cảnh sát,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Làm sao ông biết anh Cấp là bạn trai của cô ấy?”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chúng tôi tìm thấy hai người trong tư thế giao hợp tình dục: Khi tai nạn xảy ra, cô ấy làm khẩu giao (oral sex) trong lúc ông ta ngồi lái xe. Còn một điều nữa, chúng tôi sẽ ghi trong biên bản tai nạn, nhưng không thể kết luận tại sao.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Dạ, ông cứ nói,” tôi gật đầu.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chìa khóa mở máy xe ở vị trí ‘Off’ (tắt). Tôi không biết chắc chuyện gì đã xảy ra, nhưng nếu xe đang chạy mà bất ngờ vặn tắt máy, tài xế sẽ không còn điều khiển được tay lái và sau hai hay ba lần đạp thắng, mất luôn khả năng hãm xe lại. Vì tay lái và bộ thắng điều khiển bằng điện.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Tôi nhớ ra trong một phim xi-nê mới chiếu tháng trước, bà vợ làm dịu cơn lo lắng trong lòng chồng bằng khẩu giao trong lúc ông ta lái xe, gây ra tai nạn lưu thông. Chắc hẳn Thu Trường đã lấy ý từ phim đó và trên đường <span style="font-style: italic;">barhop</span>, cố tình tạo nên tai nạn để hai người chết chung. Tôi đoán nàng chiều chuộng anh Cấp như thế để làm anh đê mê, không còn tâm trí ngăn cản khi nàng đưa tay vặn chìa khóa tắt máy xe. Tình có thể <span style="font-style: italic;">cho không</span>,<span style="font-style: italic;"> biếu không</span>, anh có thể đã <span style="font-style: italic;">làm cho đời em sáng ngời</span>, nhưng sự phản bội vô liêm sỉ phải trả bằng tính mạng.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Sách tướng số nói không sai. Đến phút lâm chung, anh Cấp còn hưởng khoái lạc trần gian.</span><br />
 <span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;">Nguyễn Ngọc Hoa</span></span><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"></span></span><br />
 <span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"> </span></span><span style="font-style: italic;">Ngày 6 thán</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: center;"><span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: 20pt;"><span style="color: #C00000;">“Anh Làm Cho Đời Em Sáng Ngời”</span></span></span></div> <div style="text-align: center;"><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;">Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa</span></span><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;"><span style="color: #002060;"></span></span></span></span></div>
 <span style="font-style: italic;">Trong số những người Quỳnh Châu giúp đi xin welfare và food stamps, Thu Trường hay được nàng nhắc nhở với nhiều ái ngại nhất. Người thiếu phụ 22 tuổi ấy là mẹ của hai cô bé năm và ba tuổi, và không có chồng. Năm 16 tuổi, Thu Trường có bầu với cậu bạn trai cùng xóm, và cậu ta bị bà Vui mẹ nàng bắt phải cưới. Nàng bỏ học, ở nhà tập tành làm mẹ; chồng tình nguyện đi lính Nhảy dù, lâu lâu ghé về thăm một lần; và nàng sinh thêm bé gái thứ hai. Bà Vui trạc bốn mươi, </span>góa chồng, và có thêm hai cậu con trai 14 và 12 tuổi. Bà làm tài xế cho cơ quan dân sự Hoa kỳ nên đầu tháng Tư năm ngoái (1975), gia đình được di tản ra khỏi nước bằng máy bay. Đến Bismarck, bà và Thu Trường tách ra thành hai gia đình riêng rẽ để hưởng trợ cấp chính phủ cao hơn, họ thuê <span style="font-style: italic;">apartment</span> ở gần nhau.<br />
 <span style="font-style: italic;">Trong các buổi tiệc nhậu, đi picnic, cắm trại, câu cá, hay thăm viếng nông trại cuối tuần, các tay độc thân bàn tán lao xao về hai mẹ con bà Vui. Với các chàng trai trẻ tuổi, Thu Trường là mẫu người lý tưởng: xinh xắn với mái tóc dài, da trắng, dáng người thon thả, và tình trạng tài chánh ổn định nhờ lãnh lương . . . Tổng thống Ford. Với mấy kẻ sồn sồn như anh Cấp, bà Vui là mục tiêu sáng giá: nhan sắc nửa nạc nửa mỡ chưa phai tàn mà vốn liếng tiền bạc lại rủng rỉnh. Ngày vừa di tản sang đến đảo Guam, bà được cơ quan cũ bồi thường bằng cách mua lại số tiền Việt nam Cộng hòa (“VNCH”) mang theo, trong lúc tiền VNCH của tôi và đa số những người tỵ nạn khác trở thành mớ giấy lộn vô giá trị.</span><span style="font-style: italic;"></span><br />
 <span style="font-style: italic;">Anh Cấp là cựu hạ sĩ quan truyền tin, ăn nói mạch lạc khôn khéo, tóc quăn đẹp, và mặt mày sáng sủa dễ nhìn. Anh tuổi Thìn con Rồng, năm nay 36 tuổi; sách tướng số nói đàn ông tuổi Thìn có số sung sướng mãn đời. Anh làm ca đêm trong xưởng dây chuyền lắp ráp máy cày, ban ngày rảnh rỗi lái xe đi chơi loanh quanh, thường ghé lại nhà mẹ con bà Vui giúp sửa chữa lặt vặt, và khi xong việc, được ân cần mời nán lại dùng cơm. Phiến, người bạn trẻ vui tính, chắc mẩm anh Cấp sẽ “dzô” bà Vui nên </span><span style="font-size: 20pt;">trêu chọc<span style="font-style: italic;"> bằng bài hát “</span></span>Tình Cho Không” nhạc Pháp (“L’amour c’est pour rien”) <span style="font-size: 20pt;">lời Việt của Phạm Duy (1921 – 2013),</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Tình cho không, biếu không</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Ân tình ai cũng cho được nhiều</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Tình cho không, biếu không</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Chớ nên mua bán tình yêu.</span><br />
 (L’amour, c’est pour rien<br />
 Tu ne peux pas le vendre<br />
 L’amour, c’est pour rien<br />
 Tu ne peux l’acheter.)<br />
 (Pascal-René Blanc &amp; Enrico Macias)<br />
 <span style="font-size: 20pt;">Tôi gặp bà Vui lần đầu ở văn phòng<span style="font-style: italic;"> bác sĩ đo mắt gần sở tôi</span>. <span style="font-style: italic;">Người Việt kháo nhau ông bác sĩ đứng tuổi này mát tay và tận tâm nên đua nhau hẹn </span>đo mắt làm kính, và đương nhiên t<span style="font-style: italic;">ôi được giao nhiệm vụ thông dịch khi họ đi khám mắt</span>. Trong phòng tối, ông chiếu lên tường một bảng gồm nhiều dòng chữ cái cỡ từ lớn đến nhỏ để bệnh nhân đọc thử. Khi thử mắt, ông lần lượt đặt hai mắt kính có độ phóng đại kế tiếp nhau trước mắt bệnh nhân và hỏi, “Một hay Hai?” “Ba hay Bốn?” “Năm hay Sáu?” v.v., để biết mắt kính nào giúp đọc rõ hơn.</span><br />
 <span style="font-style: italic;">Phần </span><span style="font-size: 20pt;">thử nghiệm đơn giản đó của bà Vui,<span style="font-style: italic;"> ông bác sĩ toát mồ hôi hột mới hoàn tất</span>. Hoặc bà không có khả năng phân biệt mắt kính nào thấy rõ hơn, hoặc bà biết mà không thèm nói thật để bác sĩ đoán mò chơi cho bõ ghét. Khi chọn mua kính đeo, bà lưỡng lự bỏ cái này chộp cái kia và rốt cuộc lấy đại hai cái kính mắt tiền nhất. Tôi ngạc nhiên hỏi,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao bác lấy đến hai cái kính? Mỗi lúc, bác chỉ cần đeo một cái thôi mà.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Cái anh này vớ vẩn! Một cái đeo thường ngày, một cái để <span style="font-style: italic;">xơ-cua</span>. Có thế mà không biết,” bà mắng vào mặt tôi; “xơ cua” do tiếng Pháp “secours” là trữ phòng hờ.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao bác không đợi cái kính đầu tiên gãy hay vỡ rồi hẳn mua cái thứ hai?”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “<span style="font-style: italic;">Welfare</span> nó cho mua hai cái, tội gì không lấy? Mỹ giàu có, <span style="font-style: italic;">nó</span> thiếu gì tiền của mà nhà anh phải <span style="font-style: italic;">lo bò trắng răng</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Lời nói trịch thượng của bà Vui làm tôi tức ấm ách. Tôi đi làm (và đóng thuế cho chính phủ) được công ty trả lệ phí bảo hiểm y tế, nhưng trên thị trường không có bảo hiểm thị lực nên đi khám mắt phải lấy <span style="font-style: italic;">đồng tiền liền khúc ruột</span> trong túi ra trả và chỉ dám chọn một cái kính hợp với túi tiền nhất. Không . . . sang trọng như bà!</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Dù không mong gặp lại bà Vui, ba hôm sau tôi được cảnh sát gọi nhờ thông dịch và khi đến bót cảnh sát, bà và cậu con trai lớn đã có mặt ở đó. Bà đay nghiến mắng nhiếc cậu con đã để cho bị tóm cổ khi ăn cắp đồ trong cửa hàng bách hóa. Cậu biết tiếng Anh, nhưng cảnh sát không tin tưởng cậu mà bắt chờ tôi đến. Tôi dịch lại điều cảnh sát muốn bà hiểu và chấp nhận trước khi ký tên bảo lãnh cậu về,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Con bà phạm pháp, nhưng lần đầu chúng tôi bỏ qua. Nếu phạm pháp nữa, chúng tôi sẽ truy tố ra tòa án thiếu nhi. Xin bà hiểu là thiếu nhi phạm tội có thể bị gửi vào trại giáo hóa thiếu nhi tới năm 18 tuổi.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp thành công trong việc chinh phục con tim Thu Trường và hãnh diện trình diện người yêu trẻ đẹp trong một buổi đi chơi và ngủ đêm ở nông trại. Thu Trường vô tư tung tăng vui đùa, trong khi hai đứa con, bé lớn lì lợm không ai nói được và bé kia khóc nhè từ đầu mùa đến cuối mùa. Thu Trường cho biết nàng mê xi-nê, không bỏ qua phim mới nào. Nàng cũng rất khoái đi <span style="font-style: italic;">ba</span> (bar), nhưng không chỉ để uống rượu mà để nghe nhạc, nhảy đầm, và hòa mình vào đám người thác loạn sống động trong <span style="font-style: italic;">ba</span>. Đêm đó, nàng và Phiến sôi nổi hát bài dân ca trữ tình nổi tiếng "You Light Up My Life" (<span style="font-style: italic;">Anh làm cho đời em sáng ngời</span>) của Joseph Brooks (1938 – 2011),</span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">So many nights I'd sit by my window</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">Waiting for someone to sing me his song</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">So many dreams I kept deep inside me</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">Alone in the dark but now you've come along.</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">And you light up my life</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">You give me hope to carry on</span></span><br />
 <span style="font-style: italic;"><span style="font-size: 20pt;">You light up my days and fill my nights with song</span></span><span style="font-size: 20pt;">.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">(Bao đêm em ngồi bên cửa sổ</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Chờ ai đó hát cho em nghe</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Bao giấc mơ em giữ sâu trong tim</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Một mình trong bóng tối, nhưng bây giờ anh vừa đi đến.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Và anh làm cho đời em sáng ngời</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh truyền hy vọng cho em tiếp tục</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh soi rạng ban ngày và lấp đầy ban đêm của em bằng bài ca.)</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp cho biết thêm Thu Trường ưa thích <span style="font-style: italic;">barhop</span> (đi uống rượu từ <span style="font-style: italic;">ba</span> này sang <span style="font-style: italic;">ba</span> khác, “hop” tiếng Anh là nhảy lò cò) để tìm không khí khoái hoạt mới, uống loại bia đặc biệt ở <span style="font-style: italic;">ba</span> kia, hay kéo dài thời gian vui chơi khi <span style="font-style: italic;">ba</span> này đóng cửa sớm hơn; có khi anh phải lái xe hàng chục dặm Anh sang thị trấn khác. Con người nàng chứa chan nhiệt tình ham sống đáng yêu của một thiếu nữ Mỹ mới lớn, nhưng thiếu vắng đức tính của một bà mẹ Việt nam có hai đứa con . . . rưỡi. Bụng bầu của nàng đã hơi tròn, khoảng bốn hay năm tháng.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Anh Cấp đưa Thu Trường đi thuê nhà (nàng đứng tên thuê), và họ dọn vào sống chung với nhau. Tổ uyên ương là căn <span style="font-style: italic;">apartment</span> dưới tầng hầm, chủ nhà ở tầng trên, có <span style="font-style: italic;">driveway</span> và lối ra vào riêng, và cách xa nhà bà Vui. Họ mở tiệc mời bạn bè đến “ăn tân gia”; chúng tôi nâng ly chúc mừng “đôi trẻ,” kể chuyện tiếu lâm chồng già vợ trẻ và cười hể hả, và uống say túy lúy.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Ràng buộc gia thất không cầm chân anh Phức ở nhà, anh vẫn dự các buổi tiệc nhậu cuối tuần một mình và đôi khi kể lể tính nết của “bà vợ” mới. Thu Trường thức sáng đêm coi <span style="font-style: italic;">ti-vi</span> trong lúc anh đi làm, và ban ngày ngủ vùi, bỏ mặc hai đứa con và hai con mèo. Khi xem <span style="font-style: italic;">ti-vi</span> hay nằm ngủ, nàng rút dây điện thoại ra khỏi ổ cắm điện thoại để khỏi bị quấy rầy; người gọi tới chỉ nghe chuông reo mà không ai trả lời. Khi thức dậy muốn gọi điện thoại, nàng gắn dây lại vào ổ cắm trên tường và say sưa nói chuyện hàng giờ; người gọi tới nghe tiếng “tít tít” liên tục cho biết điện thoại bận. Nghe anh Cấp phàn nàn, Phiến có dịp cười nhạo,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh ăn và ở <span style="font-style: italic;">chùa</span>, <span style="font-style: italic;">cơm no bò cỡi</span> đã đời, giờ lại mơ ‘bà vợ’ giỏi giang hiền thục, công dung ngôn hạnh đầy mình. Phần nào thôi chứ!”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Ngày bé Danny ra đời, mọi người mừng rỡ nghĩ rằng nhờ đứa con chung, cuộc sống lứa đôi của anh Cấp và Thu Trường sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng đại họa xảy đến lúc bé chưa tròn ba tháng. Chiều hôm ấy, trong lúc anh Cấp nằm ngủ để lấy sức tối đi làm, Thu Trường một tay ẵm bé cho bú sữa và tay kia nấu cơm tối. Đồng thời nàng lu bu quát mắng hai đứa con lớn đang đánh nhau, đuổi hai con mèo ăn vụng thức ăn, và ôm điện thoại nói chuyện với bạn. Vai phải nàng vươn lên để kẹp ống nghe vào cằm và má. Đột nhiên, hai con mèo rượt nhau chạy băng qua chân Thu Trường khiến nàng giật mình. Cái ống nghe sẩy rời ra rơi xuống, và sợi dây nối vướng vào cán chiếc <span style="font-style: italic;">soong</span> đang nấu canh, kéo <span style="font-style: italic;">soong</span> xuống hắt nguyên nồi nước sôi sục vào mặt và thân hình Danny. Bé tắt thở trên tay mẹ, không kịp khóc.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Sau đám tang bé Danny, tôi không còn gặp anh Cấp hay Thu Trường. Một hôm đi siêu thị mua đồ ăn tôi gặp Phiến; Phiến chua chát báo tin,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp ca bài <span style="font-style: italic;">sayonara</span> với cô Trường rồi.” “Sayonara” tiếng Nhật là từ biệt.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao cơm không lành canh không ngọt nhanh vậy?” tôi hỏi nhưng không ngạc nhiên.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sở Xã hội và ty Cảnh sát gửi người tới điều tra cái chết của thằng Danny. Tuy <span style="font-style: italic;">cổ</span> không bị kết tội ngược đãi trẻ em, nhà <span style="font-style: italic;">cổ</span> bị theo dõi rất kỹ, không thể tiếp tục chứa chấp <span style="font-style: italic;">người dưng khác họ</span> ở <span style="font-style: italic;">ké</span>. <span style="font-style: italic;">Ảnh</span> bèn thu dọn chiến trường và rút quân về ở chung với <span style="font-style: italic;">tui</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp thành <span style="font-style: italic;">độc thân vui tính</span> như Phiến hả?” tôi hỏi đùa.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “<span style="font-style: italic;">Sức mấy</span>! Mất hậu cứ là cô con gái, <span style="font-style: italic;">ảnh</span> nắm vững tiền đồn là bà mẹ <span style="font-style: italic;">cổ</span>, <span style="font-style: italic;">mẹ già như chuối bà hương, như xôi nếp một như đường mía lau</span>.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Anh Cấp <span style="font-style: italic;">dzô</span> bà <span style="font-style: italic;">Dzui</span> có <span style="font-style: italic;">dính </span>không?” tôi không tin tai mình.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Sao lại không? <span style="font-style: italic;">Bả </span>đang kêu <span style="font-style: italic;">ảnh</span> dọn tới ở chung để xây tổ ấm mà.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Không tới một tuần sau, tôi “bị” gặp bà Vui lần thứ ba. Sáng sớm Chủ Nhật, tôi còn nằm trên giường thì chuông điện thoại reo, cảnh sát gọi nhờ tôi đến nhà bà giúp họ thông báo một tin rất quan trọng. Vị cảnh sát đưa chiếc ví xách của Thu Trường cho bà và nói với giọng nghiêm trọng,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chúng tôi rất tiếc báo cho bà biết cô Trường con bà và bạn trai là ông Cấp đã thiệt mạng đêm qua trên Xa lộ Liên bang I-94 cách Bismarck chừng 15 dặm Anh về phía tây. Hiển nhiên, xe chạy tới khúc đường vòng vèo mà không giảm tốc độ, ông Cấp lạc tay lái, xe đâm thẳng xuống vực và tông mạnh vào một thân cây lớn. Hai người mất mạng tại chỗ. Máu của cả hai chứa lượng rượu cao gấp mấy lần mức độ say luật định.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Trong lúc bà Vui vừa khóc vừa nguyền rủa “thằng khốn nạn” đã phản bội bà, tôi thắc mắc hỏi ông cảnh sát,</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Làm sao ông biết anh Cấp là bạn trai của cô ấy?”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chúng tôi tìm thấy hai người trong tư thế giao hợp tình dục: Khi tai nạn xảy ra, cô ấy làm khẩu giao (oral sex) trong lúc ông ta ngồi lái xe. Còn một điều nữa, chúng tôi sẽ ghi trong biên bản tai nạn, nhưng không thể kết luận tại sao.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Dạ, ông cứ nói,” tôi gật đầu.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;"> “Chìa khóa mở máy xe ở vị trí ‘Off’ (tắt). Tôi không biết chắc chuyện gì đã xảy ra, nhưng nếu xe đang chạy mà bất ngờ vặn tắt máy, tài xế sẽ không còn điều khiển được tay lái và sau hai hay ba lần đạp thắng, mất luôn khả năng hãm xe lại. Vì tay lái và bộ thắng điều khiển bằng điện.”</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Tôi nhớ ra trong một phim xi-nê mới chiếu tháng trước, bà vợ làm dịu cơn lo lắng trong lòng chồng bằng khẩu giao trong lúc ông ta lái xe, gây ra tai nạn lưu thông. Chắc hẳn Thu Trường đã lấy ý từ phim đó và trên đường <span style="font-style: italic;">barhop</span>, cố tình tạo nên tai nạn để hai người chết chung. Tôi đoán nàng chiều chuộng anh Cấp như thế để làm anh đê mê, không còn tâm trí ngăn cản khi nàng đưa tay vặn chìa khóa tắt máy xe. Tình có thể <span style="font-style: italic;">cho không</span>,<span style="font-style: italic;"> biếu không</span>, anh có thể đã <span style="font-style: italic;">làm cho đời em sáng ngời</span>, nhưng sự phản bội vô liêm sỉ phải trả bằng tính mạng.</span><br />
 <span style="font-size: 20pt;">Sách tướng số nói không sai. Đến phút lâm chung, anh Cấp còn hưởng khoái lạc trần gian.</span><br />
 <span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;">Nguyễn Ngọc Hoa</span></span><span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"></span></span><br />
 <span style="font-weight: bold;"><span style="font-style: italic;"> </span></span><span style="font-style: italic;">Ngày 6 thán</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[CHUYỆN THẰNG LAI]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7823</link>
			<pubDate>Sat, 16 Oct 2021 15:57:24 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7823</guid>
			<description><![CDATA[Truyện: Phạm Phát<br />
<br />
Hắn là thằng con lai. Mẹ hắn là một phụ nữ ở vùng cát Quảng Nam bị Mỹ hiếp, dính bầu đẻ ra hắn.<br />
<br />
Ông ngoại hắn chỉ có mình mẹ hắn, ngoài ba mươi mà chưa chồng. Thương con gái mồ côi mẹ, chừ lại gặp chuyện éo le, ông khuyên nhủ con gái: <br />
Thôi, xấu hổ chi con, tại chiến tranh chớ tại chi mình, ai nói chi kệ họ, con ráng giữ rồi đẻ ra để cha nuôi cho. Hắn cũng là con người, lại cũng là hột máu của mình, nhà mình lại đơn chiếc một cha một con, biết đâu ông trời ổng cho mình đó con…<br />
Nghe lời cha, cô gái cúi mặt che bụng chịu đựng. Ơn Trời, mẹ tròn con vuông, tọt ra thằng cu gần bốn cân, khóc oang oang.<br />
Ông ngoại ngồi ngoài phòng sinh nghe thấy, cười hề hà, bảo:<br />
Thấy chưa, hắn khóc tiếng Việt mình đó, oa... oa, cha tổ thằng cu, ha ha...<br />
<br />
Tới ngày đầy tháng, đích thân ông ra chợ mua sắm đầy đủ lễ vật về, áo dài khăn đóng cúng vái rất kỹ lưỡng, cầu xin mười hai Bà mụ phù hộ cho cháu ông lanh ăn lẹ lớn, lớn lên thành người Việt mình đàng hoàng. Rồi ông đặt tên cho hắn là Phan Lai. Phan là họ nhà ông. <br />
<br />
Ông bảo với con gái: <br />
Ngoại của hắn là đây mà nội của hắn cũng là đây. Con ráng nuôi hắn, sau này về già con nhờ. Rồi ông mà trăm tuổi thì hắn bưng nồi hương cho ông chứ còn ai vô đây?<br />
<br />
Rồi đúng như lòng mong ước của ông ngoại và mẹ hắn, hắn lớn như thổi. Và càng lớn hắn càng giống một lính Mỹ nào đấy. Da trắng như bạch tạng, tóc râu ngô, mắt xanh lơ lơ, mỗi khi hắn nhìn ai thì người đó thấy như hắn dò xét họ điều gì. Được cái là từ ăn mặc cho chí chơi bời thì không khác sắp nhỏ hàng xóm.Thương nhất là lúc ngồi trong mâm ăn, mới tí tuổi đã biết gắp miếng ngon bỏ chén ngoại, cơm ghế khoai, rau lang luộc chấm mắm cái cứ bưng chén lua ào ào. Buồn cười nhất là khi nói chuyện với hắn, mặt mũi thì rặt thành phố mà giọng nói thì nhà quê một cục, ngó như một thằng bé giả.<br />
<br />
Ngày đầu đi học, ông ngoại đưa tới lớp. Cô giáo sợ cháu mặc cảm, e dè, ra tận cửa đón vào. Không ngờ mới thả xuống đã sà vào giành đồ chơi của bạn. Rồi mẫu giáo, cấp I, cấp II cứ mỗi năm một lớp, còn được chọn vào đội học sinh giỏi toán của trường. <br />
<br />
Đi học một buổi, một buổi ở nhà quơ củi, chăn bò. Một lần để bò ăn lúa bị người ta dắt bò. Nghe lời ông hắn đến nhà người giữ bò vòng tay cúi đầu:<br />
- Con xin lỗi ông. Con gửi bò cho thằng bạn ngó dùm chạy về nhà coi chừng siêu thuốc cho mẹ. Không ngờ thằng nớ ham chơi, để…<br />
- Thôi thôi, biết thương mẹ rứa là tốt, ông tha cho… Rồi ông vào nhà lấy hai cái bánh, bảo: Hôm nay nhà ông có giỗ…<br />
Lai ngửa hai tay nhận bánh:<br />
- Con cảm ơn ông. Rồi dắt bò về.<br />
<br />
Cho đến một hôm…Hôm đó, đi học về, vừa bước vào nhà, hắn thấy khang khác. Ông thì ngồi nhà trên lặng lẽ hút thuốc, mẹ thì ngồi dưới bếp thút thít, thấy hắn bước vào thì khóc to thành tiếng.<br />
Hắn hoảng sợ, quăng cặp sách chạy đến ôm mẹ:<br />
- Mẹ ơi, có chuyện chi rứa mẹ?<br />
Một chặp lâu, mẹ hắn mới lau nước mắt, hỏi chậm rãi: <br />
- Con ơi, con muốn đi Mỹ không?<br />
- Đi làm chi mẹ?<br />
- Đi tìm cha con…<br />
- Không, không! Không đi mô hết!<br />
<br />
Hắn vừa dậm chân sừng sộ vừa khóc rồi vùng vằng ra ngồi dưới gốc cau ở góc sân. Bỏ cơm.<br />
Tối hôm đó, hai ông cháu lên giường một lúc thì ông bảo hắn:<br />
- Con nè, chừ chính phủ Mỹ muốn đưa những đứa con lai về Mỹ. Có một nhà ở Sài Gòn muốn đưa mẹ con ba cây vàng để xin con về làm con, cho học tiếng Mỹ để cùnggia đình họ sang Mỹ. Ông thương hai mẹ con đứt ruột. Nhưng con nè, họ biểu: con có đi luôn đâu, cũng tỉ như đi du học, lâu lâu lại về. Nhà họ cũng rứa ngại chi. Với lại con tính, nhà mình đang khó, mẹ con lại đau ốm, không tiền thuốc thang.<br />
<br />
Thằng bé nghe ông nói, nghe chừng xuôi xuôi, không nói gì, rồi cũng lăn ra ngủ.<br />
Sáng hôm sau, hai vợ chồng nhà Sài Gòn đến. Hết vợ đến chồng dịu dàng thuyết phục hắn. Hắn cũng chỉ im lặng. Nhưng mọi việc sau đó diễn ra suôn sẻ.<br />
<br />
Và quyển sách đời hắn từ đó, mở qua một trang mới. Năm đó hắn 15 tuổi, đang học dở lớp 9.<br />
Vợ chồng nhà Sài Gòn chẳng ai xa lạ, chính là vợ chồng nhà Kim, bạn thân của gia đình tôi, đã mua Lai về làm con, cho học tiếng Anh trong hai năm trước khi qua Mỹ.<br />
<br />
Qua Mỹ được vài ba năm chi đó, vợ chồng Kim về Sài Gòn, ra thăm tôi.<br />
- Ông biết không - Kim kể <br />
- Hồi mới qua, vợ chồng tôi cứ phập phà phập phồng lo. Thiếu chi những đứa lai, lúc còn ở nhà cứ má má con con, khi qua đến bên nớ rồi, hắn dở quẻ “bà nớ mô phải má tôi”. Rứa là xôi hỏng bỏng không. Còn thằng này thì thương lắm. Ở nhà ăn ở với nhà tôi răng thì qua bên nớ vẫn y rứa. Hắn nói với bà xã tôi: <br />
“Ở nhà con có mẹ, qua đây con có má, má với mẹ bằng nhau. Ở nhà con không có em, chừ con có đến năm đứa em, ai sướng bằng?”.<br />
<br />
Vợ chồng tôi cũng không phân biệt con nuôi con đẻ, phân theo tuổi nó là anh cả, và sắp con tôi cũng “chịu” anh cả lắm. Qua đến đó chúng tôi về định cư ở Houston bang Texas, cho gần gia đình bà xã tôi.<br />
<br />
Vừa ổn định chỗ ở xong, cả nhà xáp vô làm ăn luôn: tôi nhận đi cắt cỏ cho các nhà vườn, bà xã làm neo, thằng lớn đi bỏ báo, sắp nhỏ đi học. Thằng Lai lúc thì phụ ba, khi thì giúp mẹ. Hắn í à, khéo tay lắm, mới mấy tháng đã được khách hàng khen, chẳng mấy chốc đã thành thạo.<br />
<br />
Khi đã thành thợ chính rồi, má hắn lập cho hắn một cuốn sổ giao hắn tự ghi công, đến cuối tháng trả lương sòng phẳng. Hắn cũng thích vậy, bảo: <br />
“Ba má cho con tập tự lập nhé. Rồi còn phải cưới vợ nữa chứ”.<br />
Tưởng hắn nói chơi, không ngờ mới hơn một năm, một hôm hắn ngỏ ý với vợ chồng tôi muốn xin ra ở riêng.<br />
“Chớ con định ở chỗ nào?” - má hắn hỏi. Hắn chỉ nói hai tiếng “có chỗ” rồi dẫn cả nhà ra xem. Một ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo bỏ hoang giữa một khu vườn rộng. Mọi người nhìn ngôi nhà sắp sụp trố mắt nhìn hắn. Chưa kịp hỏi thì hắn đã nói<br />
Con tìm hiểu kỹ rồi. Nhà này là của vợ chồng một người Mỹ, nửa đêm không hiểu vì sao người chồng lăn đùng ra chết, người vợ bỏ đi mấy năm nay không thấy trở lại.<br />
<br />
Mấy đứa em hắn lè lưỡi: <br />
“Anh định đến ở đây? không sợ hả?” <br />
- “Sợ gì?”.<br />
Mấy đứa em gái la lên: “Sợ ma!?”<br />
- “Không có ma! Mà có anh cũng chẳng sợ!”.<br />
Má hắn bảo: “Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”. <br />
Hắn nói chậm rãi: “Con đã tính rồi. Ở đây về nhà mình chỉ vài tiếng xe đạp. Lúc rảnh rỗi, con tranh thủ đạp xe đến sửa sang dọn dẹp, trồng rau… Con sẽ làm cho ngôi nhà này hồi sinh. Chỉ xin ba má liên hệ nhà chức trách xin phép cho con, xin các em ủng hộ anh”.<br />
Kim bảo:<br />
- Bà xã tôi quá bất ngờ, thậm chí hơi sốc vì lâu nay thấy hắn làm ăn ngon lành, cũng có ý định giúp hắn vừa làm nghề vừa tập quản lý shop, đợi đến lúc đủ lông đủ cánh thì giao hẳn cho nó lập nghiệp. Nhưng tôi thì không quá bất ngờ như bả.Lâu nay, cứ chiều chiều hắn một mình đạp xe ra ngoại ô, tưởng hắn đi chơi. Không ngờ hắn đã lặng lẽ chuẩn bị trước. Tôi chú ý hắn ngay từ hồi còn ở nhà, trong cái vóc dáng vị thành niên của hắn đã bắt đầu chớm nở, những ý tưởng vượt tuổi tác.<br />
Vì thế tôi bàn với bà xã và các em, hết sức giúp hắn.<br />
<br />
Nhưng hắn bảo: <br />
“Con chưa ra ngay đâu, con sẽ làm cho ngôi nhà đó không còn là nhà hoang nữa mới đến ở”.<br />
Và không phải đợi lâu, khoảng năm sáu tháng sau, nhà cửa tinh tươm, vườn tược tươi tốt. Sướng mắt nhất là cái giàn bí trước nhà, ngó y chang cái giàn bí của ông ngoại hắn ở quê, những quả bí mập mạp, xanh bóng chen nhau thòng xuống, ăn không hết hắn mang cho những nhà lân cận.<br />
<br />
Đến cuối năm đó hắn mới đến ở. Đến hôm trước, hôm sau treo biển làm neo, lấy tên shop neo FANLAI. Chưa bao lâu, khách đến nườm nượp, phần lớn khách quen, còn có vẻ nhộn nhịp hơn shop neo của má hắn.<br />
Chừ thì ngon lành rồi.<br />
Chưa đầy hai mươi mà ngó cung cách làm ăn của hắn đã khác mình. Tuồng như có sẵn trong máu hắn một cái gì đấy của xã hội công nghiệp. Hắn bảo với tôi: <br />
“Ba thấy con làm ri được không, các bà các chị các em ở Mỹ đến làm móng, con học tiếng của họ, khách hàng nhất là các cô trẻ thích học nghề, con dạy nghề cho miễn phí luôn, nhưng cứ mỗi tháng phải đến làm cho con một ngày, mà cũng chỉ trong năm đầu thôi”. <br />
Tôi hỏi: “Có ai học không?” <br />
- “Khối đứa, có đứa đã thành nghề đến làm cho con rồi đấy”.<br />
<br />
Ông tính hắn có ghê không? Lại còn ri nữa: Khi đã có người đến làm rồi, hắn giao shop cho họ coi, tranh thủ làm việc khác. Trồng rau, nuôi gà, đi nhặt vỏ đồ hộp. Một bao tải khoác vai, mũ lưỡi trai hất ngược ra sau, lúc đi bộ lúc đạp xe, lượm vỏ lon về đổ dồn đống ở góc nhà. Không khác chi một thằng ve chai Việt Nam trên đất Mỹ. Các em hắn chê<br />
“Bôi bác quá ông ơi”, hắn chỉ cười. <br />
Hắn rỉ tai tôi:<br />
“Dưới đống vỏ đồ hộp là cái “két” của con đấy, hằng ngày kiếm được đồng nào con bỏ vào một hộp bánh nhét dưới đó, cuối tuần mang về gửi má giữ hộ”.<br />
<br />
Kim còn kể nhiều chuyện về thằng con lai của anh ta. Cứ sau mỗi chuyện thú vị, Kim lại lắc đầu kêu: <br />
- Cái thằng kỳ cục hết chỗ nói!<br />
<br />
Bẵng đi trên chục năm. Trong thời gian đó, nhà Kim có về nước đôi lần nhưng chỉ ở Sài Gòn rồi đi.<br />
Tết vừa rồi, hai vợ chồng về ăn tết ở Hội An có ra thăm tôi. Chuyện thằng Lai ngày trước Kim kể với tôi, tưởng đã quên đi, nay gặp lại Kim, bật nhớ.<br />
<br />
Tôi hỏi: - Thằng Lai răng rồi?<br />
- Kỳ cục lắm, Kỳ cục lắm! Chừ không ai gọi thằng Lai nữa mà là David Phan.<br />
- Vẫn làm neo chứ?<br />
- Chuyện neo niếc để bà xã tôi hôm nào ở Huế vào bả kể. Còn David bây giờ thì…kỳ cục lắm ông ạ - Rồi Kim kể say sưa, phải súc bình trà đến mấy lượt.<br />
Trước hết là chuyện vợ con của hắn. Ra ở riêng không bao lâu, một hôm hắn về bảo<br />
“Xin ba má cho con lấy vợ”<br />
- “Thiệt hay giỡn mi?”<br />
- “Dạ thiệt”<br />
- “Có sớm không?”<br />
- “Dạ, con quá hai mươi rồi. Với lại con cần có vợ sớm, vì mẹ con đau yếu, ông ngoại già quá rồi, con lại ở bên này, phải có người chăm sóc ông và mẹ”<br />
- “Vợ nào mà chăm sóc…!”<br />
- “Dạ, vợ Việt Nam, cưới xong vẫn ở Việt Nam, thỉnh thoảng con về”<br />
- “Bao giờ cưới?”<br />
- “Lúc nào ba má về được, con theo về cưới!”<br />
- “Cái thằng này! Vợ đâu mà sẵn rứa?”<br />
- “Dạ, con đã chuẩn bị một năm nay. Con ra tiêu chuẩn cho mẹ con ở nhà kiếm”<br />
- “Tiêu chuẩn thế nào?”<br />
- “Dạ, đơn giản thôi, ba điều: Một là: không cần đẹp nhưng đừng xấu, phải khỏe để đẻ và nuôi con.<br />
Hai: biết giữ tài sản, biết làm cho tiền đẻ ra tiền. <br />
Ba: biết thương mẹ và ông ngoại. Dạ chỉ rứa thôi”.<br />
Tôi và má hắn ngã ngửa nhưng phải nghe hắn, chứ biết răng chừ.<br />
Cuối năm đó cưới, cưới là vợ có bầu. Đến chừ hắn đã có ba đứa: hai trai, một gái. Bốn mẹ con hắn chưa một lần qua Mỹ. Hắn bảo: “Sẽ qua nhưng chừ chưa phải lúc”.<br />
Vợ hắn từ một cô bạn học cùng học một trường, cùng đi chăn bò hồi nhỏ nay trở thành một nàng dâu đảm đang, quản lý cơ ngơi bạc tỉ mà hắn bảo “đáng điểm 10”.<br />
Tôi nghe cũng bắt “ngã ngửa”, hỏi chen:<br />
- Hắn làm gì mà giàu nhanh rứa?<br />
- Thì ông tính: ở bên nớ hắn có tiêu chi, tích cóp được đồng nào gửi về nhà, mua đất ở Hội An. Lúc đầu mua miếng nhỏ, được giá bán mua miếng to hơn, đến nay hắn đã có một miếng đất lớn, ở một nơi đắc địa, không bán mà ký hợp đồng cho thuê 10 năm lấy tiền trước, bỏ ngân hàng. Chưa kể đất chung quanh nhà ông ngoại hắn, hắn đã mua thêm nay rộng rãi, vuông vức lắm!<br />
Tất cả hắn chỉ đạo vợ hắn gần như hằng ngày, tiền bạc phải có sổ sách, chứng từ, chi tiêu theo đúng tiêu chuẩn cho người lớn cả trẻ con. Đúng là đâu ra đấy.<br />
<br />
À, có một chuyện này tôi quên nói: <br />
Sau việc cưới vợ đẻ con, hắn làm gì ông biết không? Sửa nhà cho ông và mẹ và… làm luôn nhà thờ tộc Phan.<br />
Lần đó hắn về, ra Hội An thuê người vẽ kiểu, có ý kiến đến từng chi tiết - Có một đôi liễn treo trước bàn thờ, theo mẫu: “Ân quốc, ân gia, ân phụ mẫu/ Tạ thiên tạ địa tạ tiền nhân”. <br />
Hắn bảo sửa lại: “Ân quốc, ân gia, ân… hiền mẫu”.<br />
Chứ hắn có cha mô mà… phụ mẫu? Không biết hắn học ai mà rành vậy!<br />
- Thật hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.<br />
Nghe tôi bình luận vậy, Kim bảo, rồi còn bất ngờ với hắn dài dài. Ông tính: <br />
Hắn văn hóa chưa hết cấp II mà trí thức của mình chừ nói chuyện với hắn phải cẩn thận. Ban ngày làm "neo", lượm lon bia, đêm vào máy đọc sách!<br />
Thấy tôi cứ lắc đầu một cách thích thú, Kim bảo:<br />
- Chưa hết. Nghe đây rồi coi có tin được thì tin. Từ hồi qua Mỹ, hắn về nước nhiều lần, nhưng có ba lần gần đây nhất, trước khi lên máy bay hắn đưa cho vợ chồng tôi giữ, cái gì ông biết không, di chúc!<br />
- Trời, di chúc?<br />
- Đúng, di chúc của hắn để lại cho vợ con, ngộ nhỡ…<br />
Đến mức này thì tôi không còn ngạc nhiên nữa mà… tá hỏa! Kim bảo khi nhận cái di chúc đầu tiên, má hắn la dữ và khuyên hắn không nên làm chuyện xui xẻo. Hắn bảo:<br />
“Tổng thống mà có lúc còn bị nạn, huống chi... Cái gì cũng phải phòngtrước là hơn”.<br />
- Có nhớ nội dung các di chúc của hắn? - Tôi hỏi dồn.<br />
- Hai cái trước thì không. Cái gần đây thì nhớ. Hắn chỉ dặn một việc: <br />
Tương lai của ba đứa con hắn.<br />
<br />
Thằng đầu Phan Nhất Việt đang học Đại học Nông nghiệp, phải trở thành nhà nông học giỏi, về nhà cưới vợ, chăm sóc ông và ba mẹ, hương khói cho ông bà nhưng quan trọng là phải biến vườn ông thành một nhà vườn kiểu mẫu theo phương pháp hiện đại.<br />
<br />
Thằng em Phan Hậu Việt, đang còn học phổ thông trung học, phải vào Đại học Kinh tế, chuyên ngành quản lý du lịch, cưới vợ học du lịch càng tốt, xây khách sạn trên miếng đất Hội An, phải làm cho khách sạn mình thành khách sạn nổi tiếng ở phố cổ.<br />
<br />
Bé út Phan Mỹ Duyên đang học phổ thông cơ sở, phải học giỏi để vào ngành sinh hóa ở Đại học Bách khoa, sẽ được sang Mỹ học cao hơn nữa để nghiên cứu chế tạo mỹ phẩm bằng cây cỏ Việt Nam và tiếp quản cơ ngơi của ba, xây dựng thành một mỹ viện ở Houston.<br />
<br />
Và...- Kim đột ngột dừng lại như đang có vật gì vướng trong cổ, một lúc sau mới tiếp<br />
<br />
- Câu cuối cùng trong cả ba di chúc đều ghi thế này:<br />
“Nếu tôi chết hãy đưa tôi về Việt Nam, nằm ở quê ngoại tôi”.<br />
<br />
<img src="https://scontent.fhou1-2.fna.fbcdn.net/v/t1.6435-9/121355002_2764850283754655_7996709976507906508_n.jpg?_nc_cat=105&amp;ccb=1-5&amp;_nc_sid=8bfeb9&amp;_nc_ohc=ce44lSkSQ2YAX-IHJtP&amp;_nc_ht=scontent.fhou1-2.fna&amp;oh=a21eea0aa4149c08d4eeb63ee533f4a1&amp;oe=618EB16A" border="0" alt="[Image: 121355002_2764850283754655_7996709976507...e=618EB16A]" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Truyện: Phạm Phát<br />
<br />
Hắn là thằng con lai. Mẹ hắn là một phụ nữ ở vùng cát Quảng Nam bị Mỹ hiếp, dính bầu đẻ ra hắn.<br />
<br />
Ông ngoại hắn chỉ có mình mẹ hắn, ngoài ba mươi mà chưa chồng. Thương con gái mồ côi mẹ, chừ lại gặp chuyện éo le, ông khuyên nhủ con gái: <br />
Thôi, xấu hổ chi con, tại chiến tranh chớ tại chi mình, ai nói chi kệ họ, con ráng giữ rồi đẻ ra để cha nuôi cho. Hắn cũng là con người, lại cũng là hột máu của mình, nhà mình lại đơn chiếc một cha một con, biết đâu ông trời ổng cho mình đó con…<br />
Nghe lời cha, cô gái cúi mặt che bụng chịu đựng. Ơn Trời, mẹ tròn con vuông, tọt ra thằng cu gần bốn cân, khóc oang oang.<br />
Ông ngoại ngồi ngoài phòng sinh nghe thấy, cười hề hà, bảo:<br />
Thấy chưa, hắn khóc tiếng Việt mình đó, oa... oa, cha tổ thằng cu, ha ha...<br />
<br />
Tới ngày đầy tháng, đích thân ông ra chợ mua sắm đầy đủ lễ vật về, áo dài khăn đóng cúng vái rất kỹ lưỡng, cầu xin mười hai Bà mụ phù hộ cho cháu ông lanh ăn lẹ lớn, lớn lên thành người Việt mình đàng hoàng. Rồi ông đặt tên cho hắn là Phan Lai. Phan là họ nhà ông. <br />
<br />
Ông bảo với con gái: <br />
Ngoại của hắn là đây mà nội của hắn cũng là đây. Con ráng nuôi hắn, sau này về già con nhờ. Rồi ông mà trăm tuổi thì hắn bưng nồi hương cho ông chứ còn ai vô đây?<br />
<br />
Rồi đúng như lòng mong ước của ông ngoại và mẹ hắn, hắn lớn như thổi. Và càng lớn hắn càng giống một lính Mỹ nào đấy. Da trắng như bạch tạng, tóc râu ngô, mắt xanh lơ lơ, mỗi khi hắn nhìn ai thì người đó thấy như hắn dò xét họ điều gì. Được cái là từ ăn mặc cho chí chơi bời thì không khác sắp nhỏ hàng xóm.Thương nhất là lúc ngồi trong mâm ăn, mới tí tuổi đã biết gắp miếng ngon bỏ chén ngoại, cơm ghế khoai, rau lang luộc chấm mắm cái cứ bưng chén lua ào ào. Buồn cười nhất là khi nói chuyện với hắn, mặt mũi thì rặt thành phố mà giọng nói thì nhà quê một cục, ngó như một thằng bé giả.<br />
<br />
Ngày đầu đi học, ông ngoại đưa tới lớp. Cô giáo sợ cháu mặc cảm, e dè, ra tận cửa đón vào. Không ngờ mới thả xuống đã sà vào giành đồ chơi của bạn. Rồi mẫu giáo, cấp I, cấp II cứ mỗi năm một lớp, còn được chọn vào đội học sinh giỏi toán của trường. <br />
<br />
Đi học một buổi, một buổi ở nhà quơ củi, chăn bò. Một lần để bò ăn lúa bị người ta dắt bò. Nghe lời ông hắn đến nhà người giữ bò vòng tay cúi đầu:<br />
- Con xin lỗi ông. Con gửi bò cho thằng bạn ngó dùm chạy về nhà coi chừng siêu thuốc cho mẹ. Không ngờ thằng nớ ham chơi, để…<br />
- Thôi thôi, biết thương mẹ rứa là tốt, ông tha cho… Rồi ông vào nhà lấy hai cái bánh, bảo: Hôm nay nhà ông có giỗ…<br />
Lai ngửa hai tay nhận bánh:<br />
- Con cảm ơn ông. Rồi dắt bò về.<br />
<br />
Cho đến một hôm…Hôm đó, đi học về, vừa bước vào nhà, hắn thấy khang khác. Ông thì ngồi nhà trên lặng lẽ hút thuốc, mẹ thì ngồi dưới bếp thút thít, thấy hắn bước vào thì khóc to thành tiếng.<br />
Hắn hoảng sợ, quăng cặp sách chạy đến ôm mẹ:<br />
- Mẹ ơi, có chuyện chi rứa mẹ?<br />
Một chặp lâu, mẹ hắn mới lau nước mắt, hỏi chậm rãi: <br />
- Con ơi, con muốn đi Mỹ không?<br />
- Đi làm chi mẹ?<br />
- Đi tìm cha con…<br />
- Không, không! Không đi mô hết!<br />
<br />
Hắn vừa dậm chân sừng sộ vừa khóc rồi vùng vằng ra ngồi dưới gốc cau ở góc sân. Bỏ cơm.<br />
Tối hôm đó, hai ông cháu lên giường một lúc thì ông bảo hắn:<br />
- Con nè, chừ chính phủ Mỹ muốn đưa những đứa con lai về Mỹ. Có một nhà ở Sài Gòn muốn đưa mẹ con ba cây vàng để xin con về làm con, cho học tiếng Mỹ để cùnggia đình họ sang Mỹ. Ông thương hai mẹ con đứt ruột. Nhưng con nè, họ biểu: con có đi luôn đâu, cũng tỉ như đi du học, lâu lâu lại về. Nhà họ cũng rứa ngại chi. Với lại con tính, nhà mình đang khó, mẹ con lại đau ốm, không tiền thuốc thang.<br />
<br />
Thằng bé nghe ông nói, nghe chừng xuôi xuôi, không nói gì, rồi cũng lăn ra ngủ.<br />
Sáng hôm sau, hai vợ chồng nhà Sài Gòn đến. Hết vợ đến chồng dịu dàng thuyết phục hắn. Hắn cũng chỉ im lặng. Nhưng mọi việc sau đó diễn ra suôn sẻ.<br />
<br />
Và quyển sách đời hắn từ đó, mở qua một trang mới. Năm đó hắn 15 tuổi, đang học dở lớp 9.<br />
Vợ chồng nhà Sài Gòn chẳng ai xa lạ, chính là vợ chồng nhà Kim, bạn thân của gia đình tôi, đã mua Lai về làm con, cho học tiếng Anh trong hai năm trước khi qua Mỹ.<br />
<br />
Qua Mỹ được vài ba năm chi đó, vợ chồng Kim về Sài Gòn, ra thăm tôi.<br />
- Ông biết không - Kim kể <br />
- Hồi mới qua, vợ chồng tôi cứ phập phà phập phồng lo. Thiếu chi những đứa lai, lúc còn ở nhà cứ má má con con, khi qua đến bên nớ rồi, hắn dở quẻ “bà nớ mô phải má tôi”. Rứa là xôi hỏng bỏng không. Còn thằng này thì thương lắm. Ở nhà ăn ở với nhà tôi răng thì qua bên nớ vẫn y rứa. Hắn nói với bà xã tôi: <br />
“Ở nhà con có mẹ, qua đây con có má, má với mẹ bằng nhau. Ở nhà con không có em, chừ con có đến năm đứa em, ai sướng bằng?”.<br />
<br />
Vợ chồng tôi cũng không phân biệt con nuôi con đẻ, phân theo tuổi nó là anh cả, và sắp con tôi cũng “chịu” anh cả lắm. Qua đến đó chúng tôi về định cư ở Houston bang Texas, cho gần gia đình bà xã tôi.<br />
<br />
Vừa ổn định chỗ ở xong, cả nhà xáp vô làm ăn luôn: tôi nhận đi cắt cỏ cho các nhà vườn, bà xã làm neo, thằng lớn đi bỏ báo, sắp nhỏ đi học. Thằng Lai lúc thì phụ ba, khi thì giúp mẹ. Hắn í à, khéo tay lắm, mới mấy tháng đã được khách hàng khen, chẳng mấy chốc đã thành thạo.<br />
<br />
Khi đã thành thợ chính rồi, má hắn lập cho hắn một cuốn sổ giao hắn tự ghi công, đến cuối tháng trả lương sòng phẳng. Hắn cũng thích vậy, bảo: <br />
“Ba má cho con tập tự lập nhé. Rồi còn phải cưới vợ nữa chứ”.<br />
Tưởng hắn nói chơi, không ngờ mới hơn một năm, một hôm hắn ngỏ ý với vợ chồng tôi muốn xin ra ở riêng.<br />
“Chớ con định ở chỗ nào?” - má hắn hỏi. Hắn chỉ nói hai tiếng “có chỗ” rồi dẫn cả nhà ra xem. Một ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo bỏ hoang giữa một khu vườn rộng. Mọi người nhìn ngôi nhà sắp sụp trố mắt nhìn hắn. Chưa kịp hỏi thì hắn đã nói<br />
Con tìm hiểu kỹ rồi. Nhà này là của vợ chồng một người Mỹ, nửa đêm không hiểu vì sao người chồng lăn đùng ra chết, người vợ bỏ đi mấy năm nay không thấy trở lại.<br />
<br />
Mấy đứa em hắn lè lưỡi: <br />
“Anh định đến ở đây? không sợ hả?” <br />
- “Sợ gì?”.<br />
Mấy đứa em gái la lên: “Sợ ma!?”<br />
- “Không có ma! Mà có anh cũng chẳng sợ!”.<br />
Má hắn bảo: “Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”. <br />
Hắn nói chậm rãi: “Con đã tính rồi. Ở đây về nhà mình chỉ vài tiếng xe đạp. Lúc rảnh rỗi, con tranh thủ đạp xe đến sửa sang dọn dẹp, trồng rau… Con sẽ làm cho ngôi nhà này hồi sinh. Chỉ xin ba má liên hệ nhà chức trách xin phép cho con, xin các em ủng hộ anh”.<br />
Kim bảo:<br />
- Bà xã tôi quá bất ngờ, thậm chí hơi sốc vì lâu nay thấy hắn làm ăn ngon lành, cũng có ý định giúp hắn vừa làm nghề vừa tập quản lý shop, đợi đến lúc đủ lông đủ cánh thì giao hẳn cho nó lập nghiệp. Nhưng tôi thì không quá bất ngờ như bả.Lâu nay, cứ chiều chiều hắn một mình đạp xe ra ngoại ô, tưởng hắn đi chơi. Không ngờ hắn đã lặng lẽ chuẩn bị trước. Tôi chú ý hắn ngay từ hồi còn ở nhà, trong cái vóc dáng vị thành niên của hắn đã bắt đầu chớm nở, những ý tưởng vượt tuổi tác.<br />
Vì thế tôi bàn với bà xã và các em, hết sức giúp hắn.<br />
<br />
Nhưng hắn bảo: <br />
“Con chưa ra ngay đâu, con sẽ làm cho ngôi nhà đó không còn là nhà hoang nữa mới đến ở”.<br />
Và không phải đợi lâu, khoảng năm sáu tháng sau, nhà cửa tinh tươm, vườn tược tươi tốt. Sướng mắt nhất là cái giàn bí trước nhà, ngó y chang cái giàn bí của ông ngoại hắn ở quê, những quả bí mập mạp, xanh bóng chen nhau thòng xuống, ăn không hết hắn mang cho những nhà lân cận.<br />
<br />
Đến cuối năm đó hắn mới đến ở. Đến hôm trước, hôm sau treo biển làm neo, lấy tên shop neo FANLAI. Chưa bao lâu, khách đến nườm nượp, phần lớn khách quen, còn có vẻ nhộn nhịp hơn shop neo của má hắn.<br />
Chừ thì ngon lành rồi.<br />
Chưa đầy hai mươi mà ngó cung cách làm ăn của hắn đã khác mình. Tuồng như có sẵn trong máu hắn một cái gì đấy của xã hội công nghiệp. Hắn bảo với tôi: <br />
“Ba thấy con làm ri được không, các bà các chị các em ở Mỹ đến làm móng, con học tiếng của họ, khách hàng nhất là các cô trẻ thích học nghề, con dạy nghề cho miễn phí luôn, nhưng cứ mỗi tháng phải đến làm cho con một ngày, mà cũng chỉ trong năm đầu thôi”. <br />
Tôi hỏi: “Có ai học không?” <br />
- “Khối đứa, có đứa đã thành nghề đến làm cho con rồi đấy”.<br />
<br />
Ông tính hắn có ghê không? Lại còn ri nữa: Khi đã có người đến làm rồi, hắn giao shop cho họ coi, tranh thủ làm việc khác. Trồng rau, nuôi gà, đi nhặt vỏ đồ hộp. Một bao tải khoác vai, mũ lưỡi trai hất ngược ra sau, lúc đi bộ lúc đạp xe, lượm vỏ lon về đổ dồn đống ở góc nhà. Không khác chi một thằng ve chai Việt Nam trên đất Mỹ. Các em hắn chê<br />
“Bôi bác quá ông ơi”, hắn chỉ cười. <br />
Hắn rỉ tai tôi:<br />
“Dưới đống vỏ đồ hộp là cái “két” của con đấy, hằng ngày kiếm được đồng nào con bỏ vào một hộp bánh nhét dưới đó, cuối tuần mang về gửi má giữ hộ”.<br />
<br />
Kim còn kể nhiều chuyện về thằng con lai của anh ta. Cứ sau mỗi chuyện thú vị, Kim lại lắc đầu kêu: <br />
- Cái thằng kỳ cục hết chỗ nói!<br />
<br />
Bẵng đi trên chục năm. Trong thời gian đó, nhà Kim có về nước đôi lần nhưng chỉ ở Sài Gòn rồi đi.<br />
Tết vừa rồi, hai vợ chồng về ăn tết ở Hội An có ra thăm tôi. Chuyện thằng Lai ngày trước Kim kể với tôi, tưởng đã quên đi, nay gặp lại Kim, bật nhớ.<br />
<br />
Tôi hỏi: - Thằng Lai răng rồi?<br />
- Kỳ cục lắm, Kỳ cục lắm! Chừ không ai gọi thằng Lai nữa mà là David Phan.<br />
- Vẫn làm neo chứ?<br />
- Chuyện neo niếc để bà xã tôi hôm nào ở Huế vào bả kể. Còn David bây giờ thì…kỳ cục lắm ông ạ - Rồi Kim kể say sưa, phải súc bình trà đến mấy lượt.<br />
Trước hết là chuyện vợ con của hắn. Ra ở riêng không bao lâu, một hôm hắn về bảo<br />
“Xin ba má cho con lấy vợ”<br />
- “Thiệt hay giỡn mi?”<br />
- “Dạ thiệt”<br />
- “Có sớm không?”<br />
- “Dạ, con quá hai mươi rồi. Với lại con cần có vợ sớm, vì mẹ con đau yếu, ông ngoại già quá rồi, con lại ở bên này, phải có người chăm sóc ông và mẹ”<br />
- “Vợ nào mà chăm sóc…!”<br />
- “Dạ, vợ Việt Nam, cưới xong vẫn ở Việt Nam, thỉnh thoảng con về”<br />
- “Bao giờ cưới?”<br />
- “Lúc nào ba má về được, con theo về cưới!”<br />
- “Cái thằng này! Vợ đâu mà sẵn rứa?”<br />
- “Dạ, con đã chuẩn bị một năm nay. Con ra tiêu chuẩn cho mẹ con ở nhà kiếm”<br />
- “Tiêu chuẩn thế nào?”<br />
- “Dạ, đơn giản thôi, ba điều: Một là: không cần đẹp nhưng đừng xấu, phải khỏe để đẻ và nuôi con.<br />
Hai: biết giữ tài sản, biết làm cho tiền đẻ ra tiền. <br />
Ba: biết thương mẹ và ông ngoại. Dạ chỉ rứa thôi”.<br />
Tôi và má hắn ngã ngửa nhưng phải nghe hắn, chứ biết răng chừ.<br />
Cuối năm đó cưới, cưới là vợ có bầu. Đến chừ hắn đã có ba đứa: hai trai, một gái. Bốn mẹ con hắn chưa một lần qua Mỹ. Hắn bảo: “Sẽ qua nhưng chừ chưa phải lúc”.<br />
Vợ hắn từ một cô bạn học cùng học một trường, cùng đi chăn bò hồi nhỏ nay trở thành một nàng dâu đảm đang, quản lý cơ ngơi bạc tỉ mà hắn bảo “đáng điểm 10”.<br />
Tôi nghe cũng bắt “ngã ngửa”, hỏi chen:<br />
- Hắn làm gì mà giàu nhanh rứa?<br />
- Thì ông tính: ở bên nớ hắn có tiêu chi, tích cóp được đồng nào gửi về nhà, mua đất ở Hội An. Lúc đầu mua miếng nhỏ, được giá bán mua miếng to hơn, đến nay hắn đã có một miếng đất lớn, ở một nơi đắc địa, không bán mà ký hợp đồng cho thuê 10 năm lấy tiền trước, bỏ ngân hàng. Chưa kể đất chung quanh nhà ông ngoại hắn, hắn đã mua thêm nay rộng rãi, vuông vức lắm!<br />
Tất cả hắn chỉ đạo vợ hắn gần như hằng ngày, tiền bạc phải có sổ sách, chứng từ, chi tiêu theo đúng tiêu chuẩn cho người lớn cả trẻ con. Đúng là đâu ra đấy.<br />
<br />
À, có một chuyện này tôi quên nói: <br />
Sau việc cưới vợ đẻ con, hắn làm gì ông biết không? Sửa nhà cho ông và mẹ và… làm luôn nhà thờ tộc Phan.<br />
Lần đó hắn về, ra Hội An thuê người vẽ kiểu, có ý kiến đến từng chi tiết - Có một đôi liễn treo trước bàn thờ, theo mẫu: “Ân quốc, ân gia, ân phụ mẫu/ Tạ thiên tạ địa tạ tiền nhân”. <br />
Hắn bảo sửa lại: “Ân quốc, ân gia, ân… hiền mẫu”.<br />
Chứ hắn có cha mô mà… phụ mẫu? Không biết hắn học ai mà rành vậy!<br />
- Thật hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.<br />
Nghe tôi bình luận vậy, Kim bảo, rồi còn bất ngờ với hắn dài dài. Ông tính: <br />
Hắn văn hóa chưa hết cấp II mà trí thức của mình chừ nói chuyện với hắn phải cẩn thận. Ban ngày làm "neo", lượm lon bia, đêm vào máy đọc sách!<br />
Thấy tôi cứ lắc đầu một cách thích thú, Kim bảo:<br />
- Chưa hết. Nghe đây rồi coi có tin được thì tin. Từ hồi qua Mỹ, hắn về nước nhiều lần, nhưng có ba lần gần đây nhất, trước khi lên máy bay hắn đưa cho vợ chồng tôi giữ, cái gì ông biết không, di chúc!<br />
- Trời, di chúc?<br />
- Đúng, di chúc của hắn để lại cho vợ con, ngộ nhỡ…<br />
Đến mức này thì tôi không còn ngạc nhiên nữa mà… tá hỏa! Kim bảo khi nhận cái di chúc đầu tiên, má hắn la dữ và khuyên hắn không nên làm chuyện xui xẻo. Hắn bảo:<br />
“Tổng thống mà có lúc còn bị nạn, huống chi... Cái gì cũng phải phòngtrước là hơn”.<br />
- Có nhớ nội dung các di chúc của hắn? - Tôi hỏi dồn.<br />
- Hai cái trước thì không. Cái gần đây thì nhớ. Hắn chỉ dặn một việc: <br />
Tương lai của ba đứa con hắn.<br />
<br />
Thằng đầu Phan Nhất Việt đang học Đại học Nông nghiệp, phải trở thành nhà nông học giỏi, về nhà cưới vợ, chăm sóc ông và ba mẹ, hương khói cho ông bà nhưng quan trọng là phải biến vườn ông thành một nhà vườn kiểu mẫu theo phương pháp hiện đại.<br />
<br />
Thằng em Phan Hậu Việt, đang còn học phổ thông trung học, phải vào Đại học Kinh tế, chuyên ngành quản lý du lịch, cưới vợ học du lịch càng tốt, xây khách sạn trên miếng đất Hội An, phải làm cho khách sạn mình thành khách sạn nổi tiếng ở phố cổ.<br />
<br />
Bé út Phan Mỹ Duyên đang học phổ thông cơ sở, phải học giỏi để vào ngành sinh hóa ở Đại học Bách khoa, sẽ được sang Mỹ học cao hơn nữa để nghiên cứu chế tạo mỹ phẩm bằng cây cỏ Việt Nam và tiếp quản cơ ngơi của ba, xây dựng thành một mỹ viện ở Houston.<br />
<br />
Và...- Kim đột ngột dừng lại như đang có vật gì vướng trong cổ, một lúc sau mới tiếp<br />
<br />
- Câu cuối cùng trong cả ba di chúc đều ghi thế này:<br />
“Nếu tôi chết hãy đưa tôi về Việt Nam, nằm ở quê ngoại tôi”.<br />
<br />
<img src="https://scontent.fhou1-2.fna.fbcdn.net/v/t1.6435-9/121355002_2764850283754655_7996709976507906508_n.jpg?_nc_cat=105&amp;ccb=1-5&amp;_nc_sid=8bfeb9&amp;_nc_ohc=ce44lSkSQ2YAX-IHJtP&amp;_nc_ht=scontent.fhou1-2.fna&amp;oh=a21eea0aa4149c08d4eeb63ee533f4a1&amp;oe=618EB16A" border="0" alt="[Image: 121355002_2764850283754655_7996709976507...e=618EB16A]" />]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[CÔ NHI VIỆN VÀ  VIỆN DƯỠNG LÃO]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7822</link>
			<pubDate>Fri, 15 Oct 2021 05:29:33 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7822</guid>
			<description><![CDATA[<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Từ xưa đến nay, tôi chưa bao giờ có ý tìm lại cha mẹ. Tôi hiểu rằng những đứa con lai, nhất là lai Mỹ đen như tôi, là những đứa con ngoài ý muốn; hầu như ít khi biết thực sự cha của đứa trẻ là ai.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi bị Mẹ của tôi bỏ sau khi sinh ra mới có 48 giờ ở tại nhà thương. Tôi lớn lên trong cô nhi viện và trốn ra khỏi cô nhi viện năm 13 tuổi, ra giang hồ bữa đói bữa lạnh; sau cùng ghép hộ làm con một gia đình có 4 em 2 trai 2 gái để ra đi sang Mỹ theo diện Con Lai.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đến Mỹ năm 20 tuổi và đi làm ngay góp phần nuôi 4 đứa em đi học. Sau 18 năm các em 2 đứa là bác sĩ, 2 đứa là kỹ sư; Tôi bị ba má nuôi đuổi ra khỏi nhà vì gia đình sợ mang tiếng với sui gia nhà trai nhà gái của 4 đứa em tôi. Tôi chưa được đến trường ngày nào trên đất Mỹ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mới 40 tuổi mà mắt đã mờ! Tôi đến gặp Bác sĩ gia đình, xin giấy giới thiệu gặp Bác sĩ chuyên khoa để có đốt hay mổ gì thì họ đưa đi hay chữa cho khỏi mất công.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">20 năm rồi trên đất Mỹ; nhưng tiếng Mỹ của tôi chưa đầy lá mít, nên tôi nhờ cô thư ký ở văn phòng bác sĩ gia đình tìm Clinic nào có người nói được tiếng Việt. May sao có clinic lớn mà chỉ đợi có 2 tuần; nhưng lại phải là giờ cuối cùng sắp đóng cửa!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đến sớm trước giờ hẹn nửa tiếng, đưa giấy giới thiệu cho một bà Mỹ gìa rồi ngồi ở phòng đợi chờ tới phiên. Tôi nhìn quanh coi có ai là Việt Nam mình không, nhưng chẵng thấy ai. Bệnh nhân lần lần được gọi vào phòng khám rồi ra về gần hết vì sắp đến giờ đóng cửa.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"> Sau cùng thì tôi cũng được gọi tên do một cô gái có nét Việt Nam mà từ nảy giờ tôi chưa hề thấy. Cô ta nói tiếng Anh với tôi từ lúc gọi tên đến lúc bảo ngồi ghế nhìn đọc. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không hiểu rõ hết được nên hỏi cô có nói được tiếng Việt Nam không? </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cô ta tỏ ra ngạc nhiên.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh không phải là người Mỹ sao?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi là người Việt Nam.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nhưng Anh đâu có nét nào giống người Việt đâu?</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Như biết mình lỡ lời, cô ta nói thêm tiếng “Sorry “.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chị không phải Sorry, nhiều người nói như thế mà! Tại tôi giống Mỹ Đen. Chị quê ở đâu ở Việt Nam?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba tôi người Mỹ Tho, Mẹ ở Bình Dương nhưng tôi sinh ra ở Miền Trung, Nha Trang. Anh tôi và tôi đều sinh ở Nha Trang vì cha là Hải Quân phục vụ ở Quân Trường Nha Trang. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi cũng sinh ở Nha Trang; nhưng rất tiếc là không biết cha mẹ của Tôi là ai?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh sinh năm mấy? Cô ta vừa hỏi nhưng nhớ lại hình như câu hỏi có hơi thừa. Hồ sơ bệnh của tôi đang để trên bàn nên cô ta nhìn và ngạc nhiên nói:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ngày tháng năm sinh của anh giống y như của tôi! Có phải anh sinh ở nhà Bảo sinh Quân đội Nha Trang hay không? </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Đúng rồi, sao cô biết vậy?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba má tôi có kể cho tôi nghe và tôi còn nhớ. Tôi sinh ra lúc 12 giờ trưa thì khoảng 8 giờ tối có một bà nữa sinh một bé trai. Sáng hôm sau, khi cha tôi vào thăm, mẹ tôi nói là bà mẹ sinh tối hôm qua muốn cho con của bà. Ba tôi nói vậy mình xin, sẵn nuôi luôn có gì mướn thêm người giúp việc có sao đâu. Mẹ tôi nói Mỹ đen đó. Cha tôi nghe vậy, có đến nhìn thằng bé, rồi trở lại bảo nó cũng không đen lắm, trông rất dễ thương. Nhưng mẹ tôi không đồng ý, nói sợ người ta đàm tiếu. Cha tôi bảo: Anh bất cần thiên hạ. Chỉ cần em chịu là anh xin ngay. Nhưng cuối cùng mẹ tôi không chịu và nói mình đã có một trai một gái đủ rồi. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi chú ý nghe câu chuyện, cô ta nói thêm:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nếu anh là Mỹ trắng, có lẽ mẹ tôi đồng ý nuôi anh, và anh đã là em của tôi.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sau phần làm thủ tục, tôi phải vào gặp bác sĩ chuyên khoa, khi xong thì cô ta đã về rồi.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi về nhà mà vẫn bị ám ảnh vì câu chuyện do cô y sĩ nhãn khoa kể lại.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ba của cô ta là người thế nào? Sao ông ta lại có ý tưởng xin tôi để nuôi? Phải tìm gặp ông ta mới được, tôi tự nhủ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ít ngày sau, tôi trở lại tìm gặp cô nha sĩ khám bệnh cho tôi hôm trước và xin được gặp Ba của cô ta. Cô ta bằng lòng ngay, viết cho tôi địa chỉ. Nhìn địa chỉ tôi hơi ngạc nhiên với 3 chữ “Viện Dưỡng lão”. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cô ta như đoán biết nên nói:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba của tôi mới được đưa vào Viện Dưỡng Lão hôm tháng rồi.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ngay Chủ nhật tuần đó, tôi vào Viện Dưỡng Lão xin gặp cái ông đã từng muốn nhận tôi làm con. Nếu tôi là con của ông ta, chắc tôi cũng sẽ như ba đứa con của ông đều tốt nghiệp Đại học cả, vì dù sao những kẻ có lòng tốt không để Tôi thất học.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi chọn cái ghế nhìn được suốt dãy hành lang từ phòng khách đến phòng ăn để dễ nhìn người qua lại bên trong. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một Ông chừng 65 là cùng mặc dù người tôi muốn gặp nay đã 71. Ông ta đi còn nhanh nhẹn lưng không khòm tay chân nhịp đi đúng là người lính nhiều năm trong quân ngũ năm xưa; chẳng có vẻ gì là một cụ già đến độ phải vào Viện Dưỡng lão để chờ chết!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hì</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nh như được con gái báo trước nên ông ta đi thẳng đến đưa tay bắt tay tôi và từ giới thiệu:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú tên là Hùng, cứ gọi tên và gọi Chú cho bớt già hơn là gọi Cụ hay Bác.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta còn lanh lẹ, tiếng nói còn uy nghi rành rọt không có chút gì run rẩy hay khàn giọng của người già.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta hỏi Tôi dành bao nhiêu thì giờ để gặp ông ta. Tôi nói cả ngày hôm nay cũng được. Ông ta hỏi tôi có uống cà phê và hút thuốc được không. Tôi nói được cả hai.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta đến nói với người quản lý xin được tiếp tôi ở phòng riêng để mời người bạn trẻ ly cà phe; rồi ông bảo tôi đi theo ông ta.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Theo ông ta về phòng riêng, tôi đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Căn phòng có mùi dầu thơm chứ không khai và hôi như thiên hạ thường nói về nơi người già sống. Cái bàn Computer có cả máy in TV DVD player và Multimedia player với mấy chồng CD và DVD ca nhạc. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta bắt đầu nấu nước pha cà phê phin; vừa làm vừa giải thích đây là cà phê Ý pha với cà phê Ban Mê Thuột cho có đủ vị đắng và thơm. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xong hai ly cà phê, ông bảo tôi “Đi, mình ra vườn. Ra bằng cửa này.” </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cửa hông từ trong phòng riêng của ông mở thẳng ra vườn. Ông nói, áp phe lắm mới được phòng nầy ăn thông ra vườn để trốn ra ngồi hút thuốc. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khu vườn thoáng mát, vắng vẻ. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông lấy ra bao thuốc Vogue mời tôi một điếu. Đây là loại thuốc điếu nhỏ chỉ bằng phân nửa điếu thuốc thường nhưng dài hơn và nặng hơn. Ông đốt thuốc cho Ông và đưa quẹt gaz cho tôi để tự tôi đốt lấy. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hớp xong hớp cà phê ông hỏi:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Vừa không Cháu?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Dạ ngon và thơm lắm, Chú.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nào giờ thì cháu muốn biết gì cứ hỏi. Chú nhớ được gì sẽ nói nấy.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu không có mục đích tìm cha hay mẹ, vì có muốn chắc cũng không bao giờ tìm được mà tìm để làm gì! Chú biết được nhớ được gì cháu cũng muốn biết hết.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Con trai lớn của chú và con gái đều sinh ở bảo sinh viện Quân đội thành phố Nha Trang. Con gái của chú sinh lúc 12 giờ trưa. Chú bận nên 2 giờ chiều mới vào thăm sau đó đi làm và chiều vào thăm vợ đến gần 7 giờ thì về. Sáng hôm sau chú vào thăm vợ con sớm trước khi đi làm thì phòng bên có thêm một sản phụ mới. Vợ chú nói bà ta mới sinh lúc 9 tối, nhưng không muốn nuôi nên cho con.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chú bước sang đứng cửa phòng bên nhìn vào hơi tối, nhưng cũng thấy mặt được cháu bình thường như bao trẻ khác, nhưng đẹp hơn con gái chú nhiều; vì khi mới sinh con bé của chú trán nhăn ba lằn, giống y như chú, mũi gãy trán cao gần như giồ. Chú trở lại nói với vợ là mình có thể xin đứa bé. Nếu nuôi luôn 2 đứa chú sẽ mướn thêm người giúp việc. Nhưng vợ chú nói “con Mỹ đen đó. Anh không sợ nhưng Em sợ miệng đời. Chú nói, không lẽ sinh đôi mà một đưa con Việt nam còn đứa kia là con Mỹ hay sao mà sợ. Vợ chú nói thôi, nếu trắng em mới nuôi. Chú Sorry với cháu. Tại chú cháu mình không có cái duyên làm cha con với nhau!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi chăm chú nghe nhưng không nói gì, ông kể tiếp:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chiều hôm đó Chú vào thăm thì thấy Má của cháu đi lại nhanh nhẹn chứ không nằm liệt như vợ của chú. Mẹ của cháu là người cao lớn, đẹp, coi mạnh khỏe và lanh lợi hơn vợ của chú. Nghe nói mẹ cháu ở đâu ngoài Chu Lai hay Qui Nhơn gì đó vào Nha Trang sinh; Chồng bà ta là Trung Úy Biệt Kích đi hành quân vùng Một ít khi về thăm. Có lẽ Má của cháu làm sở Mỹ có quan hệ trong sở, nên khi có bầu không biết là con của chồng mình hay với ai nên cứ sinh rồi mới tính. Nếu là con Việt thì đem về nuôi mà là con lai thì cho luôn. Sáng hôm sau, khi chú vào thăm thì vợ chú cho biết người đàn bà đó đã bỏ con và rời nhà thương lúc nửa đêm; nên nhà thương giao cháu cho Ban Xã hội của Quân Đội lo. Hầu hết là đem vào Viện Mồ Côi. Chú chỉ biết bao nhiêu đó. Cháu còn muốn biết đìều gì thì cho biết, nếu chú có thể giải thích thì chú sẽ nói cho Cháu biết.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nói với ông:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú đã nói ra tất cả những gì cháu thắc mắc. Bấy lâu cháu thắc mắc “Tại sao không muốn sinh con mà không phá thai; sinh ra để bỏ thì sinh làm gì?” Nay chú nói cùng môt lúc sống với chồng mà còn phải sống với Mỹ thì làm sao biết con của ai nên cứ phải sinh ra rồi mới tính thì có lẽ là cách giải thích hợp nhứt cho trường hợp của cháu. Cháu hận mẹ hận cha mặc dù cháu không biết họ là ai. Từ thời 1960 đến 1975 không biết đã có bao nhiêu trẻ mồ côi như cháu. Cháu hận bà mẹ, hận đàn bà nên đến nay mà cháu vẫn chưa lập gia đình!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta mồi thêm điếu thuốc và để gói thuốc cạnh tôi ra dấu mời. Tôi xoa tay từ chối trong im lặng. Ông ta đột nhiên cười khá lớn rồi ngó vào mắt tôi hỏi:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu có biết Viện Dưỡng Lão để làm gì không?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì để cho người già sống.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ừ! Cả miền Nam Việt Nam trước 75 chú chỉ biết có một Viện Dưỡng lão ở Thị Nghè gần Xa Lộ Biên Hoà; nhưng cũng chỉ có mấy chục người, gồm những người không nhà, không con cháu không thân nhân mà người ta gọi là tứ cố vô thân. Tại Việt Nam trước đây, hầu hết người già sống nhờ vào con cháu nuôi, vì bởi cha mẹ còn trẻ làm nuôi con cháu, đến khi già thì nuôi lại coi như trả hiếu hay trả công. Xứ tư bản này, mỗi tiểu bang có mấy chục Viện Dưỡng lão. Già thì dù có con hay không con, có nhà hay không nhà giàu sang cũng như nghèo cũng đều phải vào Viện Dưỡng lão, bởi lý do con cháu ai cũng bận đi làm, không chăm sóc được.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông thở khói rồi tiếp:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú có ba người con, ba cháu nội thì còn quá nhỏ không tính; nhưng cả đời, chưa bao giờ chú để các con của Chú đói lạnh. Sau 75 khổ sở thế nào Con của Chú vẫn không bị ăn độn. Sau đó chú đi vượt biên và Vợ Con của Chú sang đây bằng máy bay do Chú bảo lãnh. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ngày xưa chú còn trẻ sinh con bận bịu, tại sao chú không gởi vào Viện Mồ Côi để được rảnh đi làm và hưởng thụ cái tuổi hoa mộng của Chú. Bận rộn đi làm lắm khi đói khổ vẫn không bỏ các Con ; nhưng Cháu có biết tại sau Chú còn mạnh khỏe đáng lý chưa đến độ vào đây; thế mà chú lại ở đây! Chú cũng còn là con người biết đủ hỷ nộ aí ố lạc, 71 tuổi là già nhưng Chú chưa mất trí còn tự mình chăm sóc được nhưng Chú bị tai biến mạch máu; Tim ngừng đập nên xe cứu thương đưa vào bệnh viện. Từ bệnh viện có thể đưa trực tiếp người già vào viện dưỡng lão ít có xét hồ sơ hay phỏng vấn phiền toái coi thực sự gìa lú lẫn hay chưa như trường hợp ở nhà muốn gởi vào Viện Dưỡng lão. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người già nào hay nói ra người trẻ cũng lắm khi quên tắt lửa lò bếp hay quên chìa khóa hay quên bóp; nhưng già mà bị tố là có lắm cái quên như thế thì bị kết tội là “lú lẫn.” Chú bị đưa thẳng vào Viện Dưỡng lão trong trường hợp nầy cho dễ hơn nếu sau nầy chú về nhà thì khó có được sự dễ dàng để vào đây nên các con của chú tố chú lú lẫn để bỏ luôn chú vào đây một cách dễ dàng sớm hơn dự định của Chú.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Có con nhưng chúng bận rộn đi làm chúng có đời sống riêng nên không chăm sóc cho cha mẹ già được. Cháu thấy lý do nầy hợp lý chứ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nghe ông hỏi, tôi không biết trả lời ra sao. Ông tiếp tục châm thuốc, tiếp tục nói, vẫn với giọng tỉnh queo:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tuổi trẻ chú bận đời lính lại sau 75 thì cơ cực lầm than dễ gì đủ ăn no lòng; sao chú khờ dại không bỏ con mà chạy lấy thân để vui cuộc đời Việt Kiều đôc thân. Tại sao phải thí mạng vượt biên rồi còn bảo lãnh con, nuôi con cho nên người để rồi các con cũng có thời tuổi trẻ bận như mình. Chúng bỏ mình nhưng ngày xưa mình lại không biết bỏ chúng. Cháu biết tại sao không? Là tại mình ngu.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta cười lớn nhưng sao cái cười quá chua chát:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cháu về bỏ hết, quên hết đi cái đời mồ côi của cháu đi mà vui sống. Vì cháu nên người ta mới lập “Viện Mồ Côi.” Và cũng vì có chú nên người ta mới lập “Viện Dưỡng lão.”</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lời an ủi của người từng có ý định làm cha nuôi của tôi làm tôi thấy mềm lòng. Nhìn ông, người cha bị con cái thành đạt bỏ vô viện dưỡng lão, tôi thật cũng muốn nói điều gì đó an ủi ông, nhưng không biết phải nói ra sao.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tác giả: Trần Thiện Phi Hùng</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Từ xưa đến nay, tôi chưa bao giờ có ý tìm lại cha mẹ. Tôi hiểu rằng những đứa con lai, nhất là lai Mỹ đen như tôi, là những đứa con ngoài ý muốn; hầu như ít khi biết thực sự cha của đứa trẻ là ai.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi bị Mẹ của tôi bỏ sau khi sinh ra mới có 48 giờ ở tại nhà thương. Tôi lớn lên trong cô nhi viện và trốn ra khỏi cô nhi viện năm 13 tuổi, ra giang hồ bữa đói bữa lạnh; sau cùng ghép hộ làm con một gia đình có 4 em 2 trai 2 gái để ra đi sang Mỹ theo diện Con Lai.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đến Mỹ năm 20 tuổi và đi làm ngay góp phần nuôi 4 đứa em đi học. Sau 18 năm các em 2 đứa là bác sĩ, 2 đứa là kỹ sư; Tôi bị ba má nuôi đuổi ra khỏi nhà vì gia đình sợ mang tiếng với sui gia nhà trai nhà gái của 4 đứa em tôi. Tôi chưa được đến trường ngày nào trên đất Mỹ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mới 40 tuổi mà mắt đã mờ! Tôi đến gặp Bác sĩ gia đình, xin giấy giới thiệu gặp Bác sĩ chuyên khoa để có đốt hay mổ gì thì họ đưa đi hay chữa cho khỏi mất công.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">20 năm rồi trên đất Mỹ; nhưng tiếng Mỹ của tôi chưa đầy lá mít, nên tôi nhờ cô thư ký ở văn phòng bác sĩ gia đình tìm Clinic nào có người nói được tiếng Việt. May sao có clinic lớn mà chỉ đợi có 2 tuần; nhưng lại phải là giờ cuối cùng sắp đóng cửa!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đến sớm trước giờ hẹn nửa tiếng, đưa giấy giới thiệu cho một bà Mỹ gìa rồi ngồi ở phòng đợi chờ tới phiên. Tôi nhìn quanh coi có ai là Việt Nam mình không, nhưng chẵng thấy ai. Bệnh nhân lần lần được gọi vào phòng khám rồi ra về gần hết vì sắp đến giờ đóng cửa.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"> Sau cùng thì tôi cũng được gọi tên do một cô gái có nét Việt Nam mà từ nảy giờ tôi chưa hề thấy. Cô ta nói tiếng Anh với tôi từ lúc gọi tên đến lúc bảo ngồi ghế nhìn đọc. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không hiểu rõ hết được nên hỏi cô có nói được tiếng Việt Nam không? </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cô ta tỏ ra ngạc nhiên.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh không phải là người Mỹ sao?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi là người Việt Nam.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nhưng Anh đâu có nét nào giống người Việt đâu?</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Như biết mình lỡ lời, cô ta nói thêm tiếng “Sorry “.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chị không phải Sorry, nhiều người nói như thế mà! Tại tôi giống Mỹ Đen. Chị quê ở đâu ở Việt Nam?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba tôi người Mỹ Tho, Mẹ ở Bình Dương nhưng tôi sinh ra ở Miền Trung, Nha Trang. Anh tôi và tôi đều sinh ở Nha Trang vì cha là Hải Quân phục vụ ở Quân Trường Nha Trang. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi cũng sinh ở Nha Trang; nhưng rất tiếc là không biết cha mẹ của Tôi là ai?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh sinh năm mấy? Cô ta vừa hỏi nhưng nhớ lại hình như câu hỏi có hơi thừa. Hồ sơ bệnh của tôi đang để trên bàn nên cô ta nhìn và ngạc nhiên nói:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ngày tháng năm sinh của anh giống y như của tôi! Có phải anh sinh ở nhà Bảo sinh Quân đội Nha Trang hay không? </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Đúng rồi, sao cô biết vậy?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba má tôi có kể cho tôi nghe và tôi còn nhớ. Tôi sinh ra lúc 12 giờ trưa thì khoảng 8 giờ tối có một bà nữa sinh một bé trai. Sáng hôm sau, khi cha tôi vào thăm, mẹ tôi nói là bà mẹ sinh tối hôm qua muốn cho con của bà. Ba tôi nói vậy mình xin, sẵn nuôi luôn có gì mướn thêm người giúp việc có sao đâu. Mẹ tôi nói Mỹ đen đó. Cha tôi nghe vậy, có đến nhìn thằng bé, rồi trở lại bảo nó cũng không đen lắm, trông rất dễ thương. Nhưng mẹ tôi không đồng ý, nói sợ người ta đàm tiếu. Cha tôi bảo: Anh bất cần thiên hạ. Chỉ cần em chịu là anh xin ngay. Nhưng cuối cùng mẹ tôi không chịu và nói mình đã có một trai một gái đủ rồi. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi chú ý nghe câu chuyện, cô ta nói thêm:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nếu anh là Mỹ trắng, có lẽ mẹ tôi đồng ý nuôi anh, và anh đã là em của tôi.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sau phần làm thủ tục, tôi phải vào gặp bác sĩ chuyên khoa, khi xong thì cô ta đã về rồi.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi về nhà mà vẫn bị ám ảnh vì câu chuyện do cô y sĩ nhãn khoa kể lại.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ba của cô ta là người thế nào? Sao ông ta lại có ý tưởng xin tôi để nuôi? Phải tìm gặp ông ta mới được, tôi tự nhủ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ít ngày sau, tôi trở lại tìm gặp cô nha sĩ khám bệnh cho tôi hôm trước và xin được gặp Ba của cô ta. Cô ta bằng lòng ngay, viết cho tôi địa chỉ. Nhìn địa chỉ tôi hơi ngạc nhiên với 3 chữ “Viện Dưỡng lão”. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cô ta như đoán biết nên nói:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ba của tôi mới được đưa vào Viện Dưỡng Lão hôm tháng rồi.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ngay Chủ nhật tuần đó, tôi vào Viện Dưỡng Lão xin gặp cái ông đã từng muốn nhận tôi làm con. Nếu tôi là con của ông ta, chắc tôi cũng sẽ như ba đứa con của ông đều tốt nghiệp Đại học cả, vì dù sao những kẻ có lòng tốt không để Tôi thất học.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi chọn cái ghế nhìn được suốt dãy hành lang từ phòng khách đến phòng ăn để dễ nhìn người qua lại bên trong. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một Ông chừng 65 là cùng mặc dù người tôi muốn gặp nay đã 71. Ông ta đi còn nhanh nhẹn lưng không khòm tay chân nhịp đi đúng là người lính nhiều năm trong quân ngũ năm xưa; chẳng có vẻ gì là một cụ già đến độ phải vào Viện Dưỡng lão để chờ chết!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hì</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nh như được con gái báo trước nên ông ta đi thẳng đến đưa tay bắt tay tôi và từ giới thiệu:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú tên là Hùng, cứ gọi tên và gọi Chú cho bớt già hơn là gọi Cụ hay Bác.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta còn lanh lẹ, tiếng nói còn uy nghi rành rọt không có chút gì run rẩy hay khàn giọng của người già.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta hỏi Tôi dành bao nhiêu thì giờ để gặp ông ta. Tôi nói cả ngày hôm nay cũng được. Ông ta hỏi tôi có uống cà phê và hút thuốc được không. Tôi nói được cả hai.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta đến nói với người quản lý xin được tiếp tôi ở phòng riêng để mời người bạn trẻ ly cà phe; rồi ông bảo tôi đi theo ông ta.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Theo ông ta về phòng riêng, tôi đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Căn phòng có mùi dầu thơm chứ không khai và hôi như thiên hạ thường nói về nơi người già sống. Cái bàn Computer có cả máy in TV DVD player và Multimedia player với mấy chồng CD và DVD ca nhạc. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta bắt đầu nấu nước pha cà phê phin; vừa làm vừa giải thích đây là cà phê Ý pha với cà phê Ban Mê Thuột cho có đủ vị đắng và thơm. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xong hai ly cà phê, ông bảo tôi “Đi, mình ra vườn. Ra bằng cửa này.” </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cửa hông từ trong phòng riêng của ông mở thẳng ra vườn. Ông nói, áp phe lắm mới được phòng nầy ăn thông ra vườn để trốn ra ngồi hút thuốc. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khu vườn thoáng mát, vắng vẻ. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông lấy ra bao thuốc Vogue mời tôi một điếu. Đây là loại thuốc điếu nhỏ chỉ bằng phân nửa điếu thuốc thường nhưng dài hơn và nặng hơn. Ông đốt thuốc cho Ông và đưa quẹt gaz cho tôi để tự tôi đốt lấy. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hớp xong hớp cà phê ông hỏi:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Vừa không Cháu?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Dạ ngon và thơm lắm, Chú.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nào giờ thì cháu muốn biết gì cứ hỏi. Chú nhớ được gì sẽ nói nấy.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu không có mục đích tìm cha hay mẹ, vì có muốn chắc cũng không bao giờ tìm được mà tìm để làm gì! Chú biết được nhớ được gì cháu cũng muốn biết hết.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Con trai lớn của chú và con gái đều sinh ở bảo sinh viện Quân đội thành phố Nha Trang. Con gái của chú sinh lúc 12 giờ trưa. Chú bận nên 2 giờ chiều mới vào thăm sau đó đi làm và chiều vào thăm vợ đến gần 7 giờ thì về. Sáng hôm sau chú vào thăm vợ con sớm trước khi đi làm thì phòng bên có thêm một sản phụ mới. Vợ chú nói bà ta mới sinh lúc 9 tối, nhưng không muốn nuôi nên cho con.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chú bước sang đứng cửa phòng bên nhìn vào hơi tối, nhưng cũng thấy mặt được cháu bình thường như bao trẻ khác, nhưng đẹp hơn con gái chú nhiều; vì khi mới sinh con bé của chú trán nhăn ba lằn, giống y như chú, mũi gãy trán cao gần như giồ. Chú trở lại nói với vợ là mình có thể xin đứa bé. Nếu nuôi luôn 2 đứa chú sẽ mướn thêm người giúp việc. Nhưng vợ chú nói “con Mỹ đen đó. Anh không sợ nhưng Em sợ miệng đời. Chú nói, không lẽ sinh đôi mà một đưa con Việt nam còn đứa kia là con Mỹ hay sao mà sợ. Vợ chú nói thôi, nếu trắng em mới nuôi. Chú Sorry với cháu. Tại chú cháu mình không có cái duyên làm cha con với nhau!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi chăm chú nghe nhưng không nói gì, ông kể tiếp:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chiều hôm đó Chú vào thăm thì thấy Má của cháu đi lại nhanh nhẹn chứ không nằm liệt như vợ của chú. Mẹ của cháu là người cao lớn, đẹp, coi mạnh khỏe và lanh lợi hơn vợ của chú. Nghe nói mẹ cháu ở đâu ngoài Chu Lai hay Qui Nhơn gì đó vào Nha Trang sinh; Chồng bà ta là Trung Úy Biệt Kích đi hành quân vùng Một ít khi về thăm. Có lẽ Má của cháu làm sở Mỹ có quan hệ trong sở, nên khi có bầu không biết là con của chồng mình hay với ai nên cứ sinh rồi mới tính. Nếu là con Việt thì đem về nuôi mà là con lai thì cho luôn. Sáng hôm sau, khi chú vào thăm thì vợ chú cho biết người đàn bà đó đã bỏ con và rời nhà thương lúc nửa đêm; nên nhà thương giao cháu cho Ban Xã hội của Quân Đội lo. Hầu hết là đem vào Viện Mồ Côi. Chú chỉ biết bao nhiêu đó. Cháu còn muốn biết đìều gì thì cho biết, nếu chú có thể giải thích thì chú sẽ nói cho Cháu biết.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nói với ông:</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú đã nói ra tất cả những gì cháu thắc mắc. Bấy lâu cháu thắc mắc “Tại sao không muốn sinh con mà không phá thai; sinh ra để bỏ thì sinh làm gì?” Nay chú nói cùng môt lúc sống với chồng mà còn phải sống với Mỹ thì làm sao biết con của ai nên cứ phải sinh ra rồi mới tính thì có lẽ là cách giải thích hợp nhứt cho trường hợp của cháu. Cháu hận mẹ hận cha mặc dù cháu không biết họ là ai. Từ thời 1960 đến 1975 không biết đã có bao nhiêu trẻ mồ côi như cháu. Cháu hận bà mẹ, hận đàn bà nên đến nay mà cháu vẫn chưa lập gia đình!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta mồi thêm điếu thuốc và để gói thuốc cạnh tôi ra dấu mời. Tôi xoa tay từ chối trong im lặng. Ông ta đột nhiên cười khá lớn rồi ngó vào mắt tôi hỏi:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu có biết Viện Dưỡng Lão để làm gì không?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì để cho người già sống.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ừ! Cả miền Nam Việt Nam trước 75 chú chỉ biết có một Viện Dưỡng lão ở Thị Nghè gần Xa Lộ Biên Hoà; nhưng cũng chỉ có mấy chục người, gồm những người không nhà, không con cháu không thân nhân mà người ta gọi là tứ cố vô thân. Tại Việt Nam trước đây, hầu hết người già sống nhờ vào con cháu nuôi, vì bởi cha mẹ còn trẻ làm nuôi con cháu, đến khi già thì nuôi lại coi như trả hiếu hay trả công. Xứ tư bản này, mỗi tiểu bang có mấy chục Viện Dưỡng lão. Già thì dù có con hay không con, có nhà hay không nhà giàu sang cũng như nghèo cũng đều phải vào Viện Dưỡng lão, bởi lý do con cháu ai cũng bận đi làm, không chăm sóc được.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông thở khói rồi tiếp:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chú có ba người con, ba cháu nội thì còn quá nhỏ không tính; nhưng cả đời, chưa bao giờ chú để các con của Chú đói lạnh. Sau 75 khổ sở thế nào Con của Chú vẫn không bị ăn độn. Sau đó chú đi vượt biên và Vợ Con của Chú sang đây bằng máy bay do Chú bảo lãnh. </span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ngày xưa chú còn trẻ sinh con bận bịu, tại sao chú không gởi vào Viện Mồ Côi để được rảnh đi làm và hưởng thụ cái tuổi hoa mộng của Chú. Bận rộn đi làm lắm khi đói khổ vẫn không bỏ các Con ; nhưng Cháu có biết tại sau Chú còn mạnh khỏe đáng lý chưa đến độ vào đây; thế mà chú lại ở đây! Chú cũng còn là con người biết đủ hỷ nộ aí ố lạc, 71 tuổi là già nhưng Chú chưa mất trí còn tự mình chăm sóc được nhưng Chú bị tai biến mạch máu; Tim ngừng đập nên xe cứu thương đưa vào bệnh viện. Từ bệnh viện có thể đưa trực tiếp người già vào viện dưỡng lão ít có xét hồ sơ hay phỏng vấn phiền toái coi thực sự gìa lú lẫn hay chưa như trường hợp ở nhà muốn gởi vào Viện Dưỡng lão. </span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người già nào hay nói ra người trẻ cũng lắm khi quên tắt lửa lò bếp hay quên chìa khóa hay quên bóp; nhưng già mà bị tố là có lắm cái quên như thế thì bị kết tội là “lú lẫn.” Chú bị đưa thẳng vào Viện Dưỡng lão trong trường hợp nầy cho dễ hơn nếu sau nầy chú về nhà thì khó có được sự dễ dàng để vào đây nên các con của chú tố chú lú lẫn để bỏ luôn chú vào đây một cách dễ dàng sớm hơn dự định của Chú.</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Có con nhưng chúng bận rộn đi làm chúng có đời sống riêng nên không chăm sóc cho cha mẹ già được. Cháu thấy lý do nầy hợp lý chứ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nghe ông hỏi, tôi không biết trả lời ra sao. Ông tiếp tục châm thuốc, tiếp tục nói, vẫn với giọng tỉnh queo:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tuổi trẻ chú bận đời lính lại sau 75 thì cơ cực lầm than dễ gì đủ ăn no lòng; sao chú khờ dại không bỏ con mà chạy lấy thân để vui cuộc đời Việt Kiều đôc thân. Tại sao phải thí mạng vượt biên rồi còn bảo lãnh con, nuôi con cho nên người để rồi các con cũng có thời tuổi trẻ bận như mình. Chúng bỏ mình nhưng ngày xưa mình lại không biết bỏ chúng. Cháu biết tại sao không? Là tại mình ngu.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông ta cười lớn nhưng sao cái cười quá chua chát:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cháu về bỏ hết, quên hết đi cái đời mồ côi của cháu đi mà vui sống. Vì cháu nên người ta mới lập “Viện Mồ Côi.” Và cũng vì có chú nên người ta mới lập “Viện Dưỡng lão.”</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lời an ủi của người từng có ý định làm cha nuôi của tôi làm tôi thấy mềm lòng. Nhìn ông, người cha bị con cái thành đạt bỏ vô viện dưỡng lão, tôi thật cũng muốn nói điều gì đó an ủi ông, nhưng không biết phải nói ra sao.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tác giả: Trần Thiện Phi Hùng</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[KHÔNG ĐẾN LƯỢT CHÚNG NÓ ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7811</link>
			<pubDate>Fri, 01 Oct 2021 00:53:13 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7811</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">KHÔNG ĐẾN LƯỢT CHÚNG NÓ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà, ghi biển: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Bác sỹ đa khoa Trần Y Đức, chữa tất cả các bệnh nan y, khỏi bệnh mới thu phí 100.000đ, không khỏi bệnh bồi thường cho bệnh nhân 500.000đ".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một ông nạn nhân trước đây đã tán gia bại sản vì chữa bệnh đi ngang qua trông thấy biển hiệu, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm ít tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nói với bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thưa bác sĩ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: "A lô, em à! sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nó đang ngồi trước mặt anh đây này".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Alô, Alô. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nhưng đầu dây bên kia không có ai.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúc mừng ông! thính giác của ông đã khôi phục bình thường, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-Bác sĩ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- chúc mừng ông! vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sĩ, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">trong lòng vẫn rất ấm ức.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thưa bác sĩ, tôi bị mất trí nhớ rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:￼</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Sao lại thế? thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúc mừng ông! trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sĩ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sĩ làm ơn chữa cho tôi với!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ khám rất cẩn thận, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">rồi buồn bã nói:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thành thật xin lỗi ông! bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">vái lạy ông bác sĩ ra về.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh y tá trẻ khâm phục: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác sĩ tài tình thật.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ vỗ vai y tá nói: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">ST</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">KHÔNG ĐẾN LƯỢT CHÚNG NÓ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà, ghi biển: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Bác sỹ đa khoa Trần Y Đức, chữa tất cả các bệnh nan y, khỏi bệnh mới thu phí 100.000đ, không khỏi bệnh bồi thường cho bệnh nhân 500.000đ".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một ông nạn nhân trước đây đã tán gia bại sản vì chữa bệnh đi ngang qua trông thấy biển hiệu, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm ít tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nói với bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thưa bác sĩ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: "A lô, em à! sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">nó đang ngồi trước mặt anh đây này".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Alô, Alô. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nhưng đầu dây bên kia không có ai.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúc mừng ông! thính giác của ông đã khôi phục bình thường, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-Bác sĩ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- chúc mừng ông! vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sĩ, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">trong lòng vẫn rất ấm ức.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thưa bác sĩ, tôi bị mất trí nhớ rồi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:￼</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Sao lại thế? thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúc mừng ông! trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sĩ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sĩ làm ơn chữa cho tôi với!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ khám rất cẩn thận, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">rồi buồn bã nói:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thành thật xin lỗi ông! bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">vái lạy ông bác sĩ ra về.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh y tá trẻ khâm phục: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác sĩ tài tình thật.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ vỗ vai y tá nói: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">ST</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[TẬN HƯỞNG CUỘC SỐNG TỪNG NGÀY]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7799</link>
			<pubDate>Wed, 15 Sep 2021 03:02:19 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7799</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">– Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8, 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh cầm lấy chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói :</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">– Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trên chuyến bay quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nghiệm ra:rằng : Cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thế là tôi quyết định thay đổi!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có giới hạn.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết – nội trong vài ngày.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi sẽ bực mình và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi yêu họ biết bao.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Và mỗi buổi sáng, khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở… đều là một món quà của cuộc sống.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chúng ta không biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và bất ngờ của cuộc sống, nhưng chúng, ta có thể quyết định cách nhìn và cách đón nhận chúng, cũng như chúng ta sẽ làm gĩ với chúng .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">– Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8, 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh cầm lấy chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói :</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">– Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trên chuyến bay quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nghiệm ra:rằng : Cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thế là tôi quyết định thay đổi!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có giới hạn.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết – nội trong vài ngày.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi sẽ bực mình và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi yêu họ biết bao.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Và mỗi buổi sáng, khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở… đều là một món quà của cuộc sống.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chúng ta không biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và bất ngờ của cuộc sống, nhưng chúng, ta có thể quyết định cách nhìn và cách đón nhận chúng, cũng như chúng ta sẽ làm gĩ với chúng .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[HAI XE HỦ TÍẾU ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7797</link>
			<pubDate>Mon, 13 Sep 2021 23:41:51 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7797</guid>
			<description><![CDATA[Sáng sớm khi vừa ngủ dậy, anh đã bồn chồn đi đi lại lại trước cửa. Ngoài sân, chị vẫn đang chuẩn bị những khúc xương heo thật to, một ít củ cải và cà rốt để ninh nước dùng cho hai xe bán hủ tiếu gõ.<br />
<br />
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường, không có gì đặc biệt từ chị. Chị cũng không để ý đến sự nôn nao bất thường của anh. Hình như anh đang tính nói với chị điều gì đó. Rồi lại thôi. Rồi lại muốn nói, rồi lại thôi.<br />
<br />
Vốn là dân ở quê lên thành phố kiếm sống đã hơn hai mươi năm nay, anh chị kết hôn cùng nhau và có đến năm mặt con. Đứa lớn năm nay vừa học xong cấp ba, còn đứa bé nhất mới năm tuổi, không đi nhà trẻ mà cứ lẽo đẽo theo sau chị suốt cả ngày.<br />
<br />
Ngày trước, khi mới cưới nhau, chị làm phụ bếp trong một quán cơm bình dân gần nhà trọ, còn anh làm công nhân tại nhà máy. Công việc cũng khá bấp bênh, thu nhập lại không ổn định.<br />
<br />
Được một thời gian, khi đứa con đầu ra đời, chị quyết định ở nhà nấu hủ tiếu bình dân rồi tối đẩy xe ra bán. Ban đầu, do còn công việc tại nhà máy, anh chỉ phụ chị những việc lặt vặt. Về sau, anh cũng nghỉ luôn việc ở nhà máy về bán hủ tiếu gõ cùng chị.<br />
<br />
Mỗi người một xe, bán cách nhau khoảng một cây số, từ ba bốn giờ chiều đến hơn nửa đêm. Lúc nào hết thì dọn dẹp, đẩy xe về.<br />
<br />
Khách hàng của anh chị chủ yếu là sinh viên, công nhân, người lao động nghèo hoặc một số dân trọ trong các con hẻm ở khu vực. Mấy năm nay tiền nguyên liệu tăng cao, đắn đo mãi anh chị mới quyết định lên giá bán từ mười ngàn thành mười hai ngàn. Ban đầu, hai anh chị cũng sợ khách sẽ vắng hơn. Nhưng rồi thấy không ai thắc mắc gì về giá, lâu lắm anh chị mới quyết định nâng hẳn.<br />
<br />
Tính tình chị xởi lởi, dễ bắt chuyện và nhiệt tình nên ai cũng quý. Với nữa, người ăn cũng như người bán, cùng là dân thu nhập thấp với nhau, họ hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác.<br />
<br />
Có lẽ do cuộc sống tất bật với mưu sinh, cả anh và chị hầu như không bao giờ để ý đến chuyện dành thời gian riêng cho bản thân và cho nhau. Trong suốt hai mươi năm kể từ ngày kết hôn, chưa có năm nào họ tổ chức lễ kỷ niệm ngày cưới.<br />
<br />
Anh không nhớ được ngày kết hôn, chị cũng chưa từng để ý về ngày kết hôn. Chị chỉ nhớ đó là một ngày mưa cách đây rất lâu. Một lễ cưới đơn sơ, vài ba mâm cỗ trước hai bên nội ngoại. Vậy là thành vợ thành chồng và sống với nhau đến tận bây giờ. Không điều tiếng, không mâu thuẫn, không so bì tị nạnh hơn thua.<br />
<br />
Nhiều lúc, chị và anh đều nghĩ cuộc hôn nhân của mình là một điều may mắn. Dĩ nhiên không phải vì vật chất, mà bởi chính sự hài lòng trong suốt nhiều năm kể từ thời điểm họ gắn với nhau vào chung một cuộc đời.<br />
<br />
Vợ chồng mà, sống với nhau không hẳn luôn vì tình yêu, mà còn là điểm tựa, trách nhiệm và sự sẻ chia trong mọi điều dù là nhỏ nhất.<br />
<br />
Anh đứng dậy, thoát khỏi vẻ bồn chồn và tiến đến cạnh chị.<br />
<br />
"Để anh cắt củ cải cho. Em đem mớ hẹ ra kia cho ráo nước đi."<br />
<br />
"Ủa nay có chuyện gì mà ra tranh việc với em?"<br />
<br />
"Thì..."<br />
<br />
"Sao, nói đi, có bao giờ thấy anh ấp úng vậy đâu."<br />
<br />
"Mai chắc bán một xe thôi. Rồi đến tối nhờ cậu ra bán hộ một lát, vợ chồng mình đi xem phim."<br />
<br />
"Cái gì? Đâu ra vậy ông?"<br />
<br />
"Ờ thì thằng Thành, sinh viên hay ăn bên xe của anh ấy, nó cho cặp vé."<br />
<br />
"Thì cho tụi nhỏ đi, chứ bán buôn mà nghỉ thì kỳ lắm."<br />
<br />
"Thì hỏi em vậy đó, để coi sao rồi tính tiếp vậy."<br />
<br />
Chị không nói gì, anh cũng vậy. Trên khuôn mặt chị lúc này là một vẻ gì đó vô cùng khó đoán. Vừa có nét hồi hộp, lại có vẻ hơi thắc mắc trước đề nghị lạ lùng anh vừa đưa ra.<br />
<br />
Chị chưa từng xem phim trong rạp. Hồi trẻ, chị đã nghĩ mình không đủ điều kiện và thời gian để làm việc đó, dù đôi khi chị cũng thấy hào hứng trước những câu chuyện được kể lại từ những vị khách trẻ.<br />
<br />
Giờ chị chưa già, nhưng cũng chẳng còn trẻ để nghĩ về chuyện hẹn hò với chồng của mình. Nét chân chất, thôn quê trong người chị vẫn là thứ nguyên vẹn sau gần hai mươi năm lập gia đình, dẫu đã trở thành mẹ của năm đứa con.<br />
<br />
Rõ khổ, chỉ có mỗi chuyện xem một bộ phim thôi mà cũng khó khăn vậy đấy. Không biết có phải do áp lực cuộc sống, kiếm tiền đè riết nên quen rồi, giờ không còn quen với yêu thương nữa. Mà hóa ra ông chồng khô khan này cũng có lúc đáng yêu. Chị nghĩ, rồi tự nhiên lại mỉm cười.<br />
<br />
Tối qua, thằng Thành đưa cho anh một cặp vé xem phim. Nói chú rủ cô đi coi đi, con mua nhưng chưa kịp coi thì bồ nói chia tay, "giờ chẳng còn tâm trạng nào nữa".<br />
<br />
Thằng bé như con cháu trong nhà vậy, nó ăn ở xe hủ tiếu của anh đã ba năm nay. Nó buồn, anh cũng buồn lây. Anh cầm tấm vé cho nó vui, cất vào hộc đựng tiền của xe hủ tiếu và tiếp tục bán hàng.<br />
<br />
Anh chưa nghĩ và cũng chưa biết sẽ làm gì tiếp theo. Cho đến tận khi đẩy xe về lúc hơn một giờ sáng, anh vẫn nghĩ về việc sẽ giải quyết hai chiếc vé xem phim thế nào. Có thể là cho hai đứa con lớn để chúng nó đi xem, nhưng rồi anh lại nghĩ vẩn vơ về lời thằng Thành lúc nó đưa cho anh cặp vé: "Chú rủ cô đi coi đi".<br />
<br />
Điều đó là một cái gì đó rất khác lạ, hoàn toàn khác lạ với cuộc sống của hai vợ chồng trước đây. Anh nghĩ về việc sẽ rủ chị đi xem. Đúng rồi, hơn bốn mươi tuổi, gần hai mươi năm nên nghĩa vợ chồng, anh chưa từng chủ động hẹn chị đi đâu. Cưới nhau về rồi thu xếp cuộc sống, vừa ổn định một chút thì đã có con. Đứa này nối tiếp đứa kia cứ lần lượt ra đời, gạt phăng đi toàn bộ thứ gọi là thời gian riêng tư của cả hai vợ chồng.<br />
<br />
Tự nhiên anh thấy mình là một gã chồng có phần tệ bạc. Cưới người ta nhiêu đấy năm, chưa một lần đưa người ta đi xem phim hay đi đâu đó du lịch. Vậy mà cô ấy cũng chẳng hề trách móc nửa lời. Giờ cả hai đã chẳng còn trẻ, đến cả việc xem một bộ phim như cách lũ trẻ vẫn làm khi yêu nhau, tự nhiên cũng trở nên khó khăn đến lạ.<br />
<br />
Anh nghĩ về quá khứ. Nếu không có cô ấy, cuộc đời của mình có được những tháng ngày dù vất vả nhưng an yên như vậy hay không?<br />
<br />
Chị chỉnh sửa bộ áo quần của mình, rồi đứng trước gương hồi lâu. Nếu cách đây chừng mười năm thôi, không làm cái nghề bán hủ tiếu thức khuya dậy sớm này, làn da của chị có lẽ cũng không tệ đến vậy.<br />
<br />
Anh đứng phía xa, nhìn chị, rồi vuốt lại cái áo thun màu đen mà anh đang mặc.<br />
<br />
Thằng Tí, đứa con út của hai người từ chiều giờ cứ ríu rít kể với mấy đứa bạn của nó rằng "Tối nay ba mẹ hẹn hò".<br />
<br />
Bộ phim bắt đầu chiếu vào lúc tám giờ tối. Đã lâu lắm rồi, chị mới lại được ngồi đằng sau xe của anh vào giờ đó. Nếu là một ngày bình thường như bao ngày khác, thì cả anh và chị đều đang cách nhau hơn một cây số, mỗi người sẽ bán ở một xe hủ tiếu riêng và luôn tay chuẩn bị phần ăn cho khách. Có khi còn chẳng kịp lau vội mồ hôi đang toát ra trên mặt.<br />
<br />
Sài Gòn đêm nay với chị là một Sài Gòn khác lạ. Vùng đất này vốn dĩ không phải quê hương của cả hai, nhưng lại là nơi cả hai gắn mảnh đời của mình thành một mảnh đời chung, và buộc vào rất nhiều những mảnh đời khác mỗi ngày. Vì tình yêu? Vì gia đình? Hay chỉ đơn giản là vì nhau... có thể chẳng cần giải thích cho rạch ròi, cứ vậy thôi, cho đến thời khắc hữu hạn của cuộc đời.<br />
<br />
Anh muốn đi chậm một chút, hẵng còn sớm và cảm giác này cũng thật lạ. Ánh đèn phủ kín thành phố về đêm vàng vọt. Phản chiếu dưới mặt đường là hình bóng của hai người đang chậm rãi chở nhau đi.<br />
<br />
Hình bóng cho thấy họ đang ở cạnh nhau, chẳng nói lên việc đã già hay vẫn đang còn son trẻ, và cũng chẳng diễn tả được hết việc họ hạnh phúc ra sao với cuộc đời của mình trong hiện tại.<br />
<br />
Tình yêu là thứ ẩn chứa trong muôn hình vạn trạng. Không phải để cầm nắm, mà là để cảm nhận.<br />
<br />
Đôi lúc, chúng ta quá bận bịu với ngàn nẻo mưu sinh, quên đi cách thể hiện tình yêu ra ngoài mặt, dù chẳng bao giờ quên việc bản thân đang vì ai đó mà cố gắng. Đó đã là một thứ cắt nghĩa trọn vẹn của yêu thương, chân thành và tử tế.<br />
<br />
Mọi thứ, trong anh và trong chị, có thể cũng chỉ cần lặng lẽ như vậy, mặc cho đời chảy trôi.<br />
<br />
Liệu có gì thay đổi sau lựa chọn của cặp vợ chồng trong câu chuyện hay không? Tôi nghĩ là không. Guồng quay của nhịp sống cũ sẽ cuốn họ trở về với thực tại của mưu sinh.<br />
<br />
Nhưng khoan đã! Chẳng phải những thời khắc lãng mạn họ vừa trải qua cũng là thực tại đó sao?<br />
<br />
Vậy nên, nếu bạn đang sống một cuộc đời nhàm chán, thi thoảng hãy để chân mình lạc bước dẫu chỉ là một nhịp, dành chút thời gian riêng cho người kề cạnh. Mọi thứ có thể không đủ để tạo ra khác biệt, nhưng sẽ khiến cuộc đời của bạn ý nghĩa hơn rất nhiều.<br />
<br />
Sưu tầm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Sáng sớm khi vừa ngủ dậy, anh đã bồn chồn đi đi lại lại trước cửa. Ngoài sân, chị vẫn đang chuẩn bị những khúc xương heo thật to, một ít củ cải và cà rốt để ninh nước dùng cho hai xe bán hủ tiếu gõ.<br />
<br />
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường, không có gì đặc biệt từ chị. Chị cũng không để ý đến sự nôn nao bất thường của anh. Hình như anh đang tính nói với chị điều gì đó. Rồi lại thôi. Rồi lại muốn nói, rồi lại thôi.<br />
<br />
Vốn là dân ở quê lên thành phố kiếm sống đã hơn hai mươi năm nay, anh chị kết hôn cùng nhau và có đến năm mặt con. Đứa lớn năm nay vừa học xong cấp ba, còn đứa bé nhất mới năm tuổi, không đi nhà trẻ mà cứ lẽo đẽo theo sau chị suốt cả ngày.<br />
<br />
Ngày trước, khi mới cưới nhau, chị làm phụ bếp trong một quán cơm bình dân gần nhà trọ, còn anh làm công nhân tại nhà máy. Công việc cũng khá bấp bênh, thu nhập lại không ổn định.<br />
<br />
Được một thời gian, khi đứa con đầu ra đời, chị quyết định ở nhà nấu hủ tiếu bình dân rồi tối đẩy xe ra bán. Ban đầu, do còn công việc tại nhà máy, anh chỉ phụ chị những việc lặt vặt. Về sau, anh cũng nghỉ luôn việc ở nhà máy về bán hủ tiếu gõ cùng chị.<br />
<br />
Mỗi người một xe, bán cách nhau khoảng một cây số, từ ba bốn giờ chiều đến hơn nửa đêm. Lúc nào hết thì dọn dẹp, đẩy xe về.<br />
<br />
Khách hàng của anh chị chủ yếu là sinh viên, công nhân, người lao động nghèo hoặc một số dân trọ trong các con hẻm ở khu vực. Mấy năm nay tiền nguyên liệu tăng cao, đắn đo mãi anh chị mới quyết định lên giá bán từ mười ngàn thành mười hai ngàn. Ban đầu, hai anh chị cũng sợ khách sẽ vắng hơn. Nhưng rồi thấy không ai thắc mắc gì về giá, lâu lắm anh chị mới quyết định nâng hẳn.<br />
<br />
Tính tình chị xởi lởi, dễ bắt chuyện và nhiệt tình nên ai cũng quý. Với nữa, người ăn cũng như người bán, cùng là dân thu nhập thấp với nhau, họ hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác.<br />
<br />
Có lẽ do cuộc sống tất bật với mưu sinh, cả anh và chị hầu như không bao giờ để ý đến chuyện dành thời gian riêng cho bản thân và cho nhau. Trong suốt hai mươi năm kể từ ngày kết hôn, chưa có năm nào họ tổ chức lễ kỷ niệm ngày cưới.<br />
<br />
Anh không nhớ được ngày kết hôn, chị cũng chưa từng để ý về ngày kết hôn. Chị chỉ nhớ đó là một ngày mưa cách đây rất lâu. Một lễ cưới đơn sơ, vài ba mâm cỗ trước hai bên nội ngoại. Vậy là thành vợ thành chồng và sống với nhau đến tận bây giờ. Không điều tiếng, không mâu thuẫn, không so bì tị nạnh hơn thua.<br />
<br />
Nhiều lúc, chị và anh đều nghĩ cuộc hôn nhân của mình là một điều may mắn. Dĩ nhiên không phải vì vật chất, mà bởi chính sự hài lòng trong suốt nhiều năm kể từ thời điểm họ gắn với nhau vào chung một cuộc đời.<br />
<br />
Vợ chồng mà, sống với nhau không hẳn luôn vì tình yêu, mà còn là điểm tựa, trách nhiệm và sự sẻ chia trong mọi điều dù là nhỏ nhất.<br />
<br />
Anh đứng dậy, thoát khỏi vẻ bồn chồn và tiến đến cạnh chị.<br />
<br />
"Để anh cắt củ cải cho. Em đem mớ hẹ ra kia cho ráo nước đi."<br />
<br />
"Ủa nay có chuyện gì mà ra tranh việc với em?"<br />
<br />
"Thì..."<br />
<br />
"Sao, nói đi, có bao giờ thấy anh ấp úng vậy đâu."<br />
<br />
"Mai chắc bán một xe thôi. Rồi đến tối nhờ cậu ra bán hộ một lát, vợ chồng mình đi xem phim."<br />
<br />
"Cái gì? Đâu ra vậy ông?"<br />
<br />
"Ờ thì thằng Thành, sinh viên hay ăn bên xe của anh ấy, nó cho cặp vé."<br />
<br />
"Thì cho tụi nhỏ đi, chứ bán buôn mà nghỉ thì kỳ lắm."<br />
<br />
"Thì hỏi em vậy đó, để coi sao rồi tính tiếp vậy."<br />
<br />
Chị không nói gì, anh cũng vậy. Trên khuôn mặt chị lúc này là một vẻ gì đó vô cùng khó đoán. Vừa có nét hồi hộp, lại có vẻ hơi thắc mắc trước đề nghị lạ lùng anh vừa đưa ra.<br />
<br />
Chị chưa từng xem phim trong rạp. Hồi trẻ, chị đã nghĩ mình không đủ điều kiện và thời gian để làm việc đó, dù đôi khi chị cũng thấy hào hứng trước những câu chuyện được kể lại từ những vị khách trẻ.<br />
<br />
Giờ chị chưa già, nhưng cũng chẳng còn trẻ để nghĩ về chuyện hẹn hò với chồng của mình. Nét chân chất, thôn quê trong người chị vẫn là thứ nguyên vẹn sau gần hai mươi năm lập gia đình, dẫu đã trở thành mẹ của năm đứa con.<br />
<br />
Rõ khổ, chỉ có mỗi chuyện xem một bộ phim thôi mà cũng khó khăn vậy đấy. Không biết có phải do áp lực cuộc sống, kiếm tiền đè riết nên quen rồi, giờ không còn quen với yêu thương nữa. Mà hóa ra ông chồng khô khan này cũng có lúc đáng yêu. Chị nghĩ, rồi tự nhiên lại mỉm cười.<br />
<br />
Tối qua, thằng Thành đưa cho anh một cặp vé xem phim. Nói chú rủ cô đi coi đi, con mua nhưng chưa kịp coi thì bồ nói chia tay, "giờ chẳng còn tâm trạng nào nữa".<br />
<br />
Thằng bé như con cháu trong nhà vậy, nó ăn ở xe hủ tiếu của anh đã ba năm nay. Nó buồn, anh cũng buồn lây. Anh cầm tấm vé cho nó vui, cất vào hộc đựng tiền của xe hủ tiếu và tiếp tục bán hàng.<br />
<br />
Anh chưa nghĩ và cũng chưa biết sẽ làm gì tiếp theo. Cho đến tận khi đẩy xe về lúc hơn một giờ sáng, anh vẫn nghĩ về việc sẽ giải quyết hai chiếc vé xem phim thế nào. Có thể là cho hai đứa con lớn để chúng nó đi xem, nhưng rồi anh lại nghĩ vẩn vơ về lời thằng Thành lúc nó đưa cho anh cặp vé: "Chú rủ cô đi coi đi".<br />
<br />
Điều đó là một cái gì đó rất khác lạ, hoàn toàn khác lạ với cuộc sống của hai vợ chồng trước đây. Anh nghĩ về việc sẽ rủ chị đi xem. Đúng rồi, hơn bốn mươi tuổi, gần hai mươi năm nên nghĩa vợ chồng, anh chưa từng chủ động hẹn chị đi đâu. Cưới nhau về rồi thu xếp cuộc sống, vừa ổn định một chút thì đã có con. Đứa này nối tiếp đứa kia cứ lần lượt ra đời, gạt phăng đi toàn bộ thứ gọi là thời gian riêng tư của cả hai vợ chồng.<br />
<br />
Tự nhiên anh thấy mình là một gã chồng có phần tệ bạc. Cưới người ta nhiêu đấy năm, chưa một lần đưa người ta đi xem phim hay đi đâu đó du lịch. Vậy mà cô ấy cũng chẳng hề trách móc nửa lời. Giờ cả hai đã chẳng còn trẻ, đến cả việc xem một bộ phim như cách lũ trẻ vẫn làm khi yêu nhau, tự nhiên cũng trở nên khó khăn đến lạ.<br />
<br />
Anh nghĩ về quá khứ. Nếu không có cô ấy, cuộc đời của mình có được những tháng ngày dù vất vả nhưng an yên như vậy hay không?<br />
<br />
Chị chỉnh sửa bộ áo quần của mình, rồi đứng trước gương hồi lâu. Nếu cách đây chừng mười năm thôi, không làm cái nghề bán hủ tiếu thức khuya dậy sớm này, làn da của chị có lẽ cũng không tệ đến vậy.<br />
<br />
Anh đứng phía xa, nhìn chị, rồi vuốt lại cái áo thun màu đen mà anh đang mặc.<br />
<br />
Thằng Tí, đứa con út của hai người từ chiều giờ cứ ríu rít kể với mấy đứa bạn của nó rằng "Tối nay ba mẹ hẹn hò".<br />
<br />
Bộ phim bắt đầu chiếu vào lúc tám giờ tối. Đã lâu lắm rồi, chị mới lại được ngồi đằng sau xe của anh vào giờ đó. Nếu là một ngày bình thường như bao ngày khác, thì cả anh và chị đều đang cách nhau hơn một cây số, mỗi người sẽ bán ở một xe hủ tiếu riêng và luôn tay chuẩn bị phần ăn cho khách. Có khi còn chẳng kịp lau vội mồ hôi đang toát ra trên mặt.<br />
<br />
Sài Gòn đêm nay với chị là một Sài Gòn khác lạ. Vùng đất này vốn dĩ không phải quê hương của cả hai, nhưng lại là nơi cả hai gắn mảnh đời của mình thành một mảnh đời chung, và buộc vào rất nhiều những mảnh đời khác mỗi ngày. Vì tình yêu? Vì gia đình? Hay chỉ đơn giản là vì nhau... có thể chẳng cần giải thích cho rạch ròi, cứ vậy thôi, cho đến thời khắc hữu hạn của cuộc đời.<br />
<br />
Anh muốn đi chậm một chút, hẵng còn sớm và cảm giác này cũng thật lạ. Ánh đèn phủ kín thành phố về đêm vàng vọt. Phản chiếu dưới mặt đường là hình bóng của hai người đang chậm rãi chở nhau đi.<br />
<br />
Hình bóng cho thấy họ đang ở cạnh nhau, chẳng nói lên việc đã già hay vẫn đang còn son trẻ, và cũng chẳng diễn tả được hết việc họ hạnh phúc ra sao với cuộc đời của mình trong hiện tại.<br />
<br />
Tình yêu là thứ ẩn chứa trong muôn hình vạn trạng. Không phải để cầm nắm, mà là để cảm nhận.<br />
<br />
Đôi lúc, chúng ta quá bận bịu với ngàn nẻo mưu sinh, quên đi cách thể hiện tình yêu ra ngoài mặt, dù chẳng bao giờ quên việc bản thân đang vì ai đó mà cố gắng. Đó đã là một thứ cắt nghĩa trọn vẹn của yêu thương, chân thành và tử tế.<br />
<br />
Mọi thứ, trong anh và trong chị, có thể cũng chỉ cần lặng lẽ như vậy, mặc cho đời chảy trôi.<br />
<br />
Liệu có gì thay đổi sau lựa chọn của cặp vợ chồng trong câu chuyện hay không? Tôi nghĩ là không. Guồng quay của nhịp sống cũ sẽ cuốn họ trở về với thực tại của mưu sinh.<br />
<br />
Nhưng khoan đã! Chẳng phải những thời khắc lãng mạn họ vừa trải qua cũng là thực tại đó sao?<br />
<br />
Vậy nên, nếu bạn đang sống một cuộc đời nhàm chán, thi thoảng hãy để chân mình lạc bước dẫu chỉ là một nhịp, dành chút thời gian riêng cho người kề cạnh. Mọi thứ có thể không đủ để tạo ra khác biệt, nhưng sẽ khiến cuộc đời của bạn ý nghĩa hơn rất nhiều.<br />
<br />
Sưu tầm]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[MỘT CƠN GIẬN]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7789</link>
			<pubDate>Thu, 09 Sep 2021 06:49:15 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7789</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">MỘT CƠN GIẬN</span></span><br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cũng một buổi chiều mùa đông như hôm nay, tôi ở tòa báo ra về, trong lòng chán nản và buồn bực. Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay dằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe đi không?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy cho sáu xu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Không, bốn xu là đúng giá rồi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi vừa nói vừa bước đi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">"Bốn đồng xu từ đây về nhà bò".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Lại đây đi mà.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lại còn vẽ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh xe cãi lại:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. Lúc bấy giờ tôi mới ngả mình ra phía sau, nhưng thấy cái đệm cứng như gỗ đập vào lưng, tôi cúi xuống bên nhìn cái tay xe.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đoán không sai, chính là một cái xe hiệu "con lợn" cái tên hiệu cũng xứng đáng một hạng xe tàng ở ngoại ô mà tôi vẫn phải đi. Anh xe này đã vào đây kéo trộm, vì xe ngoại ô không được phép vào thành phố đón khách, nếu không tuân lệnh thì bị phạt từ ba đến bốn đồng bạc. Sự tồi tàn của cái xe làm tôi càng ghét anh xe nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe khổ thế này mà anh lại còn đòi cao giá</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe thế mà thầy chê thì còn thế nào nữa!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh xe bướng bỉnh cũng không chịu kém. Tôi nói câu gì là anh ta đối lại liền. Sau cùng, giận quá, tôi dẫm mạnh chân xuống sàn xe, gắt:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự giận dữ làm cho tôi quên rằng anh xe cũng chỉ có trả lời những câu mắng của tôi mà thôi, và chính tại tôi gắt với anh ta nhiều quá. Nhưng lúc bấy giờ tôi chỉ thấy tức người xe ấy đến cực điểm, vì hắn dám cãi lại tôi mà không sợ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ê! Đứng lại!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người kéo xe dừng chân... Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Lạy thầy... thầy nói giúp con... thầy làm ơn...</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi đi từ phố hàng Bún.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">Vậy phiền ông xuống xe</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Allez! Đi về bót!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi rung mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nhất đinh đem tiền đến cho người xe kia để chuộc tội lỗi của mình.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đến phố hàng Bột hỏi dò những người chung quanh xưởng xe, tôi biết được anh xe bị phạt đêm hôm ấy là tên Dư, và ở trong một dãy nhà quá ngã tư Khâm Thiên </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe Dư ở trong ấy.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một bà cụ già gầy giơ xương ngồi cắn chấy ở vệ hè chỉ cho tôi một cái cửa thấp bé ở đầu nhà. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà khẽ hỏi:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bẩm thầy muốn gì?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảng giẻ rách nát vắt trên xà.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác Dư có nhà không ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Hôm ấy cai nó phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó lột quần áo đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không đuợc nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thế bây giờ bác ta đâu?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ trả lời:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ, nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp thế nào mới bị bắt, chứ không cũng chẳng việc gì.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi yên lặng, trong lòng náo nức . </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ chép miệng, chỉ người đàn bà ngồi sau:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">Tội cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu không biết có qua khỏi được không?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đứng lại gần xem. Trên cánh tay người mẹ, chỉ còn là một dúm thịt con đã nhăn nheo: đứa bé há hốc miệng thở ra, măt xám nhợt. Người mẹ thỉnh thỏang lấy cái lông gà dúng vào chén mật ong để bên cạnh, phết lên lưỡi của đứa bé</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu nó sài đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc. Bà cụ già lê nhích lại gần, cúi xuống khe khẽ kéo lại những cái tã rách như xơ mướp.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rướm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bươc ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Qua ngưỡng cửa, tôi va phải một người đàn ông ốm yếu tay cắp một cái áo quan con bằng gỗ mới. Đến bên đường, tôi nghe thấy trong căn nhà lụp xụp đưa ra tiếng khóc của hai người đàn bà.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đứa bé con đã chết.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh Thanh lặng yên một lát như nghĩ ngợi, rồi nói tiếp:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">./.</span></span><br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">THẠCH LAM</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">MỘT CƠN GIẬN</span></span><br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cũng một buổi chiều mùa đông như hôm nay, tôi ở tòa báo ra về, trong lòng chán nản và buồn bực. Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay dằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe đi không?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy cho sáu xu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Không, bốn xu là đúng giá rồi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi vừa nói vừa bước đi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">"Bốn đồng xu từ đây về nhà bò".</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Lại đây đi mà.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lại còn vẽ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh xe cãi lại:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. Lúc bấy giờ tôi mới ngả mình ra phía sau, nhưng thấy cái đệm cứng như gỗ đập vào lưng, tôi cúi xuống bên nhìn cái tay xe.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đoán không sai, chính là một cái xe hiệu "con lợn" cái tên hiệu cũng xứng đáng một hạng xe tàng ở ngoại ô mà tôi vẫn phải đi. Anh xe này đã vào đây kéo trộm, vì xe ngoại ô không được phép vào thành phố đón khách, nếu không tuân lệnh thì bị phạt từ ba đến bốn đồng bạc. Sự tồi tàn của cái xe làm tôi càng ghét anh xe nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe khổ thế này mà anh lại còn đòi cao giá</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Xe thế mà thầy chê thì còn thế nào nữa!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh xe bướng bỉnh cũng không chịu kém. Tôi nói câu gì là anh ta đối lại liền. Sau cùng, giận quá, tôi dẫm mạnh chân xuống sàn xe, gắt:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự giận dữ làm cho tôi quên rằng anh xe cũng chỉ có trả lời những câu mắng của tôi mà thôi, và chính tại tôi gắt với anh ta nhiều quá. Nhưng lúc bấy giờ tôi chỉ thấy tức người xe ấy đến cực điểm, vì hắn dám cãi lại tôi mà không sợ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ê! Đứng lại!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người kéo xe dừng chân... Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Lạy thầy... thầy nói giúp con... thầy làm ơn...</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi đi từ phố hàng Bún.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">Vậy phiền ông xuống xe</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Allez! Đi về bót!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi rung mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi nhất đinh đem tiền đến cho người xe kia để chuộc tội lỗi của mình.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đến phố hàng Bột hỏi dò những người chung quanh xưởng xe, tôi biết được anh xe bị phạt đêm hôm ấy là tên Dư, và ở trong một dãy nhà quá ngã tư Khâm Thiên </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người phu xe Dư ở trong ấy.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một bà cụ già gầy giơ xương ngồi cắn chấy ở vệ hè chỉ cho tôi một cái cửa thấp bé ở đầu nhà. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà khẽ hỏi:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bẩm thầy muốn gì?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảng giẻ rách nát vắt trên xà.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác Dư có nhà không ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Hôm ấy cai nó phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó lột quần áo đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không đuợc nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thế bây giờ bác ta đâu?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ trả lời:</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ, nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp thế nào mới bị bắt, chứ không cũng chẳng việc gì.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi yên lặng, trong lòng náo nức . </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bà cụ chép miệng, chỉ người đàn bà ngồi sau:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">-</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="color: #222222;">Tội cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu không biết có qua khỏi được không?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đứng lại gần xem. Trên cánh tay người mẹ, chỉ còn là một dúm thịt con đã nhăn nheo: đứa bé há hốc miệng thở ra, măt xám nhợt. Người mẹ thỉnh thỏang lấy cái lông gà dúng vào chén mật ong để bên cạnh, phết lên lưỡi của đứa bé</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cháu nó sài đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc. Bà cụ già lê nhích lại gần, cúi xuống khe khẽ kéo lại những cái tã rách như xơ mướp.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rướm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bươc ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Qua ngưỡng cửa, tôi va phải một người đàn ông ốm yếu tay cắp một cái áo quan con bằng gỗ mới. Đến bên đường, tôi nghe thấy trong căn nhà lụp xụp đưa ra tiếng khóc của hai người đàn bà.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đứa bé con đã chết.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh Thanh lặng yên một lát như nghĩ ngợi, rồi nói tiếp:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">./.</span></span><br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">THẠCH LAM</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[VÔ MÔN QUAN , CƯẲ THIỀN KHÔNG CÁNH GÀI ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7786</link>
			<pubDate>Tue, 07 Sep 2021 22:52:02 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7786</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: xx-large;">Vô Môn Quan, Cửa Thiền Không Cánh Gài</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Nguyên Thọ</span><br />
<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: x-large;">Ngôi chùa Trúc Lâm cổ kính bị khuất lấp sau cánh rừng già đã nhiều năm nên không ai vào được để viếng chùa và vấn an vị thiền sư viện chủ ngôi chùa.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Bỗng có tin cổng chùa đã khai thông.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cửa chùa không cài khoá nên gọi là TRÚC LÂM VÔ MÔN QUAN, tự do ai ra vào cũng được.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khách thập phương lũ lượt viếng chùa và ai cũng ước mong gặp được thiền sư Trúc Lâm. Đó là một vị chân tu đạo cao đức trọng, tiếng tăm lừng lẫy khắp mọi miền trong bao năm. Nhưng suốt nhiều ngày qua, cổng chùa mở rộng đón khách. Những đoàn người nối tiếp hành hương đến chùa mà chẳng ai gặp được thiền sư viện chủ nơi phương trượng chùa Trúc Lâm.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Hôm nay, người khách cuối ngày lững thững bước qua cổng tam quan như chẳng chú ý gì chuyện xung quanh. Nhưng thay vì đi thẳng vào chùa như mọi người thì ông ta thản nhiên tới bên cái giếng cạnh chùa tìm cái gàu để múc nước tưới những hàng cây xanh lá đang héo rũ vì nắng. Thấy có người ngồi vót tre sửa gàu bên giếng nước, khách hỏi mượn đôi gàu và múc nước tưới cây. Tưới xong những hàng cây thì mặt trời cũng sắp lặn, khách xách tay nãi bước ra khỏi cổng chùa. Người đan gàu nhẹ nhàng lên tiếng:<br />
<br />
– Bác không vào trong lễ Phật à ?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người khách trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Trong chùa đâu có Phật mà phải vào đó gặp Phật vái lạy để làm lễ! Chùa là nơi thờ những bức tượng đồng, tượng đá để vọng tưởng tới hình ảnh của Phật thôi mà.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu lại hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế thì bác phải cất công đến tận nơi đây làm gì cho phí?” Khách điềm nhiên đáp:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Đến để được hưởng năng lượng lành.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế chỉ có nơi đây mới có năng lượng lành thôi sao?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khách đáp:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Hoàn vũ tứ đại: Đất nước gió lửa nơi đâu cũng có năng lượng thuộc ba dạng: Lành, dữ và trung tính. Nhưng nơi tôn nghiêm từ bi hỷ xả thì thường năng lượng dữ tạm buông bỏ, con người phát ra năng lượng lành là chính. Chốn cửa thiền là nơi có nguồn năng lượng lành được nhân lên gấp bội. Người ta có thể gọi nguồn năng lượng đó là duyên lành là chân tâm là tánh Phật hay những gì hay ho cao đẹp đều cùng một nghĩa.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu từ tốn tiến lại gần lão khách, tươi cười hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Vậy thì xin hỏi bác từ khi vào chốn nầy đến giờ, Bác đã thu nhiễm được năng lượng gì chưa?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Đến đây thì người khách cười thành tiếng vui vẻ trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Có ạ. Rất tròn đầy. Đây là đất Phật, nếu có thể nói như thế, vì từ người, sinh vật đến thiên nhiên đất, nước, gió, lửa … nơi đây đều nhiễm một dòng năng lượng chung chung tương đối thiện lành mà người ta có thể tạm gọi đó là hạnh lành, thiện tâm hay gần với mùi vị trầm hương hơn, đó là tánh Phật. Bác đã hỏi thì tôi cũng xin thưa là tôi đã được chia sẻ năng lượng lành khi được đứng trên mặt đất của khu rừng thiền Trúc Lâm này. Nguồn năng lượng đó lại càng tăng lên khi tôi hòa mình với thiên nhiên, tưới tẩm nước mát vào hàng cây đang héo. Nào, bác nhìn xem kìa, hàng cây mới đó mà gần như đã tươi trở lại. Tôi cũng cảm thấy mình phấn chấn hơn. Phải chăng đã có một sự tương tác giữa con người và thiên nhiên ngoại cảnh trong một dòng năng lượng chung đó là năng lượng của Trúc Lâm thiền viện?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cả hai ông lão cùng cười thành tiếng. Người đan gàu nói với giọng đùa vui:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế bác không vào ghé thăm ông thầy trụ trì chùa Trúc Lâm này sao?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người khách vái một cái dài và khoát tay, trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khi con người chia chung dòng năng lượng lành trong khung cảnh này thì tôi cùng bác và mọi vật trong khu chùa này đều cùng được tưới tẩm và nuôi dưỡng một nguồn năng lượng lành. Hay nghiệm sâu hơn là cùng có tánh Phật. Tôi được gặp bác cũng như được gặp phương trượng chùa Trúc Lâm vì cùng nương vào tánh Phật. Đồng tánh rồi thì gặp hay không có khác chi.”</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Nói rồi người khách lạ xin kiếu từ vì ngày đã muộn. Khach men theo đường mòn xuống núi. Người đan gàu tiễn chân và vẫy tay khi khách vừa khuất sau tàng cây. Có tiếng thì thầm sau triền đồi vọng lại:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Ôn Trúc Lâm đó. Ngồi đan gàu như đang quán niệm. Ngài như đỉnh núi, ai cũng thấy nhưng gặp thì hiếm. Ai cũng tới được Vô Môn Quan nhưng phải có cái tâm vô sở trụ, nghĩa là không chấp, buông xả, rỗng lặng, chẳng mong cầu gì như cái ông khách cuối cùng hôm nay mới lọt qua được cửa “Vô Môn” và mới gặp được sư ông viện chủ. Gặp mà không gặp. Không gặp mà như đã gặp cả ngàn năm.</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: xx-large;">Vô Môn Quan, Cửa Thiền Không Cánh Gài</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Nguyên Thọ</span><br />
<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: x-large;">Ngôi chùa Trúc Lâm cổ kính bị khuất lấp sau cánh rừng già đã nhiều năm nên không ai vào được để viếng chùa và vấn an vị thiền sư viện chủ ngôi chùa.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Bỗng có tin cổng chùa đã khai thông.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cửa chùa không cài khoá nên gọi là TRÚC LÂM VÔ MÔN QUAN, tự do ai ra vào cũng được.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khách thập phương lũ lượt viếng chùa và ai cũng ước mong gặp được thiền sư Trúc Lâm. Đó là một vị chân tu đạo cao đức trọng, tiếng tăm lừng lẫy khắp mọi miền trong bao năm. Nhưng suốt nhiều ngày qua, cổng chùa mở rộng đón khách. Những đoàn người nối tiếp hành hương đến chùa mà chẳng ai gặp được thiền sư viện chủ nơi phương trượng chùa Trúc Lâm.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Hôm nay, người khách cuối ngày lững thững bước qua cổng tam quan như chẳng chú ý gì chuyện xung quanh. Nhưng thay vì đi thẳng vào chùa như mọi người thì ông ta thản nhiên tới bên cái giếng cạnh chùa tìm cái gàu để múc nước tưới những hàng cây xanh lá đang héo rũ vì nắng. Thấy có người ngồi vót tre sửa gàu bên giếng nước, khách hỏi mượn đôi gàu và múc nước tưới cây. Tưới xong những hàng cây thì mặt trời cũng sắp lặn, khách xách tay nãi bước ra khỏi cổng chùa. Người đan gàu nhẹ nhàng lên tiếng:<br />
<br />
– Bác không vào trong lễ Phật à ?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người khách trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Trong chùa đâu có Phật mà phải vào đó gặp Phật vái lạy để làm lễ! Chùa là nơi thờ những bức tượng đồng, tượng đá để vọng tưởng tới hình ảnh của Phật thôi mà.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu lại hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế thì bác phải cất công đến tận nơi đây làm gì cho phí?” Khách điềm nhiên đáp:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Đến để được hưởng năng lượng lành.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế chỉ có nơi đây mới có năng lượng lành thôi sao?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khách đáp:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Hoàn vũ tứ đại: Đất nước gió lửa nơi đâu cũng có năng lượng thuộc ba dạng: Lành, dữ và trung tính. Nhưng nơi tôn nghiêm từ bi hỷ xả thì thường năng lượng dữ tạm buông bỏ, con người phát ra năng lượng lành là chính. Chốn cửa thiền là nơi có nguồn năng lượng lành được nhân lên gấp bội. Người ta có thể gọi nguồn năng lượng đó là duyên lành là chân tâm là tánh Phật hay những gì hay ho cao đẹp đều cùng một nghĩa.</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người đan gàu từ tốn tiến lại gần lão khách, tươi cười hỏi:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Vậy thì xin hỏi bác từ khi vào chốn nầy đến giờ, Bác đã thu nhiễm được năng lượng gì chưa?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Đến đây thì người khách cười thành tiếng vui vẻ trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Có ạ. Rất tròn đầy. Đây là đất Phật, nếu có thể nói như thế, vì từ người, sinh vật đến thiên nhiên đất, nước, gió, lửa … nơi đây đều nhiễm một dòng năng lượng chung chung tương đối thiện lành mà người ta có thể tạm gọi đó là hạnh lành, thiện tâm hay gần với mùi vị trầm hương hơn, đó là tánh Phật. Bác đã hỏi thì tôi cũng xin thưa là tôi đã được chia sẻ năng lượng lành khi được đứng trên mặt đất của khu rừng thiền Trúc Lâm này. Nguồn năng lượng đó lại càng tăng lên khi tôi hòa mình với thiên nhiên, tưới tẩm nước mát vào hàng cây đang héo. Nào, bác nhìn xem kìa, hàng cây mới đó mà gần như đã tươi trở lại. Tôi cũng cảm thấy mình phấn chấn hơn. Phải chăng đã có một sự tương tác giữa con người và thiên nhiên ngoại cảnh trong một dòng năng lượng chung đó là năng lượng của Trúc Lâm thiền viện?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cả hai ông lão cùng cười thành tiếng. Người đan gàu nói với giọng đùa vui:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">⁃ Thế bác không vào ghé thăm ông thầy trụ trì chùa Trúc Lâm này sao?</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Người khách vái một cái dài và khoát tay, trả lời:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Khi con người chia chung dòng năng lượng lành trong khung cảnh này thì tôi cùng bác và mọi vật trong khu chùa này đều cùng được tưới tẩm và nuôi dưỡng một nguồn năng lượng lành. Hay nghiệm sâu hơn là cùng có tánh Phật. Tôi được gặp bác cũng như được gặp phương trượng chùa Trúc Lâm vì cùng nương vào tánh Phật. Đồng tánh rồi thì gặp hay không có khác chi.”</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Nói rồi người khách lạ xin kiếu từ vì ngày đã muộn. Khach men theo đường mòn xuống núi. Người đan gàu tiễn chân và vẫy tay khi khách vừa khuất sau tàng cây. Có tiếng thì thầm sau triền đồi vọng lại:</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Ôn Trúc Lâm đó. Ngồi đan gàu như đang quán niệm. Ngài như đỉnh núi, ai cũng thấy nhưng gặp thì hiếm. Ai cũng tới được Vô Môn Quan nhưng phải có cái tâm vô sở trụ, nghĩa là không chấp, buông xả, rỗng lặng, chẳng mong cầu gì như cái ông khách cuối cùng hôm nay mới lọt qua được cửa “Vô Môn” và mới gặp được sư ông viện chủ. Gặp mà không gặp. Không gặp mà như đã gặp cả ngàn năm.</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ĐỐI THỦ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7783</link>
			<pubDate>Tue, 07 Sep 2021 00:48:26 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7783</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">ĐỐI THỦ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy nói: “Con hãy làm cách khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thư sinh mang theo bài toán của thầy giáo về nhà. Hắn nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lí.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thư sinh giải hết 3 ngày mà không tìm ra đáp án, bèn đến gõ cửa nhà phu tử một lần nữa. Hắn nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Thưa thầy, con thật không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó lại dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn mỉm cười:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Con xem, chẳng phải là đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên xuất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trong cuộc sống cũng vậy. Đôi khi chúng ta luôn nhìn vào những thành công của người khác và mong ước, oán hận, hoặc ghen tị. Chúng ta không thể chờ mong đối thủ bước lùi để kém cỏi hơn chúng ta, mà chỉ có cách tự nỗ lực, càng trở nên giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn đối thủ.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cuộc đời là những chặng đua, nếu bạn sớm hài lòng với bản thân mình. Sớm muộn gì cũng sẽ bị những đường thẳng khác vượt lên. Do vậy, thay vì hy vọng người khác thất bại, gục ngã, thì chính mình hãy đứng dậy, kiên cường vượt qua sóng gió.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">ĐỐI THỦ</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy nói: “Con hãy làm cách khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thư sinh mang theo bài toán của thầy giáo về nhà. Hắn nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lí.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thư sinh giải hết 3 ngày mà không tìm ra đáp án, bèn đến gõ cửa nhà phu tử một lần nữa. Hắn nói:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Thưa thầy, con thật không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó lại dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn mỉm cười:</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">“Con xem, chẳng phải là đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên xuất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con .</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">”</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trong cuộc sống cũng vậy. Đôi khi chúng ta luôn nhìn vào những thành công của người khác và mong ước, oán hận, hoặc ghen tị. Chúng ta không thể chờ mong đối thủ bước lùi để kém cỏi hơn chúng ta, mà chỉ có cách tự nỗ lực, càng trở nên giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn đối thủ.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cuộc đời là những chặng đua, nếu bạn sớm hài lòng với bản thân mình. Sớm muộn gì cũng sẽ bị những đường thẳng khác vượt lên. Do vậy, thay vì hy vọng người khác thất bại, gục ngã, thì chính mình hãy đứng dậy, kiên cường vượt qua sóng gió.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[CHỈ CÒN SỐNG  BA THÁNG NỮA THÔI !]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7780</link>
			<pubDate>Mon, 06 Sep 2021 09:32:29 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7780</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">CHỈ CÒN SỐNG 3 THÁNG NỮA THÔI!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ nói anh còn sống 3 tháng nữa. Anh đã trở nên tức giận. Tại sao chỉ bao nhiêu đó thôi? Bác sĩ điềm nhiên hỏi: Thế anh muốn bao nhiêu? Anh bối rối: Chí ít tôi phải sống tới chín mươi hay một trăm tuổi chứ. Bác sĩ vẫn điềm nhiên: Để làm gì?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ừ thì ai cũng muốn sống đến già như anh, anh biết đó, khi chúng ta 90 hay 100 tuổi, toàn cơ thể rệu rạo, mục nát thậm chí những việc đơn giản nhất ăn, ngủ, đi tiêu, đi tiểu ... cũng không thể nữa, sống đến chừng đó ĐỂ LÀM GÌ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh bối rối thật sự. Anh chưa bao giờ đặt câu hỏi với chính mình như vậy bao giờ. Anh muốn sống đến bao lâu? Sống để làm gì?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh cầm hồ sơ bệnh án lủi thủi ra về. Mới mấy giờ trước, anh còn bước đi vững chãi. Giám đốc một doanh nghiệp lớn đang phát triển hàng tỉ đồng. Vậy mà bác sĩ phán xong một câu, anh không còn như xưa nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi còn rất nhiều việc để làm?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ví dụ đi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Công ty cần tôi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Không có anh thì người khác thay thôi. Biết đâu người thay anh giỏi hơn khiến công ty phát triển hơn.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi còn vợ con.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chẳng phải 5 năm rồi, anh không ân ái cùng vợ? Nếu có ân ái, anh có đắm mê thiết tha? Và anh cũng không biết thằng Tí có điểm môn Văn cuối kỳ bao nhiêu?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi phải đi làm kiếm tiền. Không có tiền thì không có hạnh phúc đâu. Không có tôi, vợ con tôi sao được như vậy. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Họ đã quen sống không có anh giữa gia đình lâu rồi, dù anh vẫn đi đi về về trong nhà. Anh có nghĩ rằng khi anh buông tay ra, vợ anh sẽ hạnh phúc hơn không? Cô ấy sẽ tìm ra người yêu thương và chăm sóc cô ấy? Chúng ta nói yêu nhau, nhưng yêu như thế nào? Chúng ta có yêu nhưng lựa chọn bước đi về phía khác của người mình yêu?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác sĩ .... Tại sao bác sĩ biết?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì vợ anh cũng đến đây khám bệnh trầm cảm mất ngủ, lo âu. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thôi, bỏ vợ con qua một bên đi. Tôi còn nhiều việc phải làm lắm.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chẳng lẽ ba tháng không đủ?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- ....</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi nghĩ anh biết trước được cái chết sẽ xảy ra trong ba tháng đối với mình, anh là người may mắn và hạnh phúc. Biết được để sắp xếp lại cuộc đời trước khi nói tạm biệt, để trân quí những tháng năm còn lại mà không sống lãng phí.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Biết bao người ngoài kia, trong đó có tôi, chẳng biết bao giờ mình chết. Lang thang vô định. Sống không chuẩn bị gì.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đã thấy những đứa trẻ chết già.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Là sao bác sĩ?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Là những người 80, 90 tuổi mới chết nhưng chưa trưởng thành đúng tuổi, tạm hiểu vậy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nếu bác sĩ còn vài tháng để sống, bác sĩ sẽ làm gì?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi hả?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ừm ....</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi .... Thật ra, tôi không có quá nhiều nỗi bận tâm. Tôi chỉ hơi lo một điều là ba mẹ tôi, không có tôi ở bên rồi sao đây? Tôi là nhà khoa học, bác sĩ, nhưng tôi tin vào duyên số của mỗi người nên tạm yên.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi cứ sống cứ thở mỗi ngày thôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những gì có thể làm có thể nói với nhau, tôi đều làm và nói.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thậm chí tỏ tình với người xa lạ. Thích là thích ngay cái nhìn đầu tiên, thương là thương ngay cái chạm đầu tiên. Còn lại, tôi thấy có thể là thay thế, thói quen hay tương tự vậy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mà tôi cũng như anh, là người đi tìm. Tôi cũng khát giữa mênh mông biển.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Do mỗi ngày tôi đều đối mặt với tử sinh nên tôi hơi khác một chút. Bày tỏ ngay điều mình nghĩ. Buông nhanh hơn một chút.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chúng ta mãi là cậu học trò.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cuộc đời thì khảo thí không ngừng.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi là cái chết, mất mát.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi về lòng tin, yêu thương.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi về sự giàu có, quyền lực.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dù chúng ta có giỏi cách mấy, điểm mỗi môn cao ngất ngưỡng, cuối cùng trung bình cộng lại vẫn bằng không?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Rồi một ngày bác sĩ thốt lên: Mạch bằng không, huyết áp bằng không.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cả cuộc đời rồi bằng không.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nhưng trước khi bằng không, chúng ta có thể cộng thêm vào đó những yêu thương, những sẻ chia, những bao dung, những lời thơ anh ạ ...</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Để hành trình này có ý nghĩa hơn.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Để sống 10 năm hay 100 năm, cũng thấy vui. Vui với tia nắng sớm mai. Vui với cơn mưa dầm tối qua.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vui với nụ cười trẻ thơ.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đừng sợ chết. Bởi cái chết không đến làm sao chấm dứt thân thể già nua, mục rữa.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trước khi tan biến hãy cho thân thể sống với niềm hân hoan tan chảy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh không thấy những chiếc lá nâu khô này đẹp lắm sao!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ơ, sao lúc nãy bác sĩ không nói với tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúng ta cần những khoảng lặng điểm dừng trong bài hát. Bài hát cao trào mãi sẽ mất hay.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">CHỈ CÒN SỐNG 3 THÁNG NỮA THÔI!</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Bác sĩ nói anh còn sống 3 tháng nữa. Anh đã trở nên tức giận. Tại sao chỉ bao nhiêu đó thôi? Bác sĩ điềm nhiên hỏi: Thế anh muốn bao nhiêu? Anh bối rối: Chí ít tôi phải sống tới chín mươi hay một trăm tuổi chứ. Bác sĩ vẫn điềm nhiên: Để làm gì?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Ừ thì ai cũng muốn sống đến già như anh, anh biết đó, khi chúng ta 90 hay 100 tuổi, toàn cơ thể rệu rạo, mục nát thậm chí những việc đơn giản nhất ăn, ngủ, đi tiêu, đi tiểu ... cũng không thể nữa, sống đến chừng đó ĐỂ LÀM GÌ?</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh bối rối thật sự. Anh chưa bao giờ đặt câu hỏi với chính mình như vậy bao giờ. Anh muốn sống đến bao lâu? Sống để làm gì?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh cầm hồ sơ bệnh án lủi thủi ra về. Mới mấy giờ trước, anh còn bước đi vững chãi. Giám đốc một doanh nghiệp lớn đang phát triển hàng tỉ đồng. Vậy mà bác sĩ phán xong một câu, anh không còn như xưa nữa.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi còn rất nhiều việc để làm?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ví dụ đi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Công ty cần tôi.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Không có anh thì người khác thay thôi. Biết đâu người thay anh giỏi hơn khiến công ty phát triển hơn.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi còn vợ con.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chẳng phải 5 năm rồi, anh không ân ái cùng vợ? Nếu có ân ái, anh có đắm mê thiết tha? Và anh cũng không biết thằng Tí có điểm môn Văn cuối kỳ bao nhiêu?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi phải đi làm kiếm tiền. Không có tiền thì không có hạnh phúc đâu. Không có tôi, vợ con tôi sao được như vậy. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Họ đã quen sống không có anh giữa gia đình lâu rồi, dù anh vẫn đi đi về về trong nhà. Anh có nghĩ rằng khi anh buông tay ra, vợ anh sẽ hạnh phúc hơn không? Cô ấy sẽ tìm ra người yêu thương và chăm sóc cô ấy? Chúng ta nói yêu nhau, nhưng yêu như thế nào? Chúng ta có yêu nhưng lựa chọn bước đi về phía khác của người mình yêu?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Bác sĩ .... Tại sao bác sĩ biết?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thì vợ anh cũng đến đây khám bệnh trầm cảm mất ngủ, lo âu. </span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Thôi, bỏ vợ con qua một bên đi. Tôi còn nhiều việc phải làm lắm.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chẳng lẽ ba tháng không đủ?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- ....</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi nghĩ anh biết trước được cái chết sẽ xảy ra trong ba tháng đối với mình, anh là người may mắn và hạnh phúc. Biết được để sắp xếp lại cuộc đời trước khi nói tạm biệt, để trân quí những tháng năm còn lại mà không sống lãng phí.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Biết bao người ngoài kia, trong đó có tôi, chẳng biết bao giờ mình chết. Lang thang vô định. Sống không chuẩn bị gì.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi đã thấy những đứa trẻ chết già.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Là sao bác sĩ?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Là những người 80, 90 tuổi mới chết nhưng chưa trưởng thành đúng tuổi, tạm hiểu vậy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Nếu bác sĩ còn vài tháng để sống, bác sĩ sẽ làm gì?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi hả?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ừm ....</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Tôi .... Thật ra, tôi không có quá nhiều nỗi bận tâm. Tôi chỉ hơi lo một điều là ba mẹ tôi, không có tôi ở bên rồi sao đây? Tôi là nhà khoa học, bác sĩ, nhưng tôi tin vào duyên số của mỗi người nên tạm yên.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Tôi cứ sống cứ thở mỗi ngày thôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Những gì có thể làm có thể nói với nhau, tôi đều làm và nói.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Thậm chí tỏ tình với người xa lạ. Thích là thích ngay cái nhìn đầu tiên, thương là thương ngay cái chạm đầu tiên. Còn lại, tôi thấy có thể là thay thế, thói quen hay tương tự vậy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Mà tôi cũng như anh, là người đi tìm. Tôi cũng khát giữa mênh mông biển.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Do mỗi ngày tôi đều đối mặt với tử sinh nên tôi hơi khác một chút. Bày tỏ ngay điều mình nghĩ. Buông nhanh hơn một chút.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Chúng ta mãi là cậu học trò.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cuộc đời thì khảo thí không ngừng.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi là cái chết, mất mát.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi về lòng tin, yêu thương.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Khi thì bài thi về sự giàu có, quyền lực.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dù chúng ta có giỏi cách mấy, điểm mỗi môn cao ngất ngưỡng, cuối cùng trung bình cộng lại vẫn bằng không?</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Rồi một ngày bác sĩ thốt lên: Mạch bằng không, huyết áp bằng không.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Cả cuộc đời rồi bằng không.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Nhưng trước khi bằng không, chúng ta có thể cộng thêm vào đó những yêu thương, những sẻ chia, những bao dung, những lời thơ anh ạ ...</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Để hành trình này có ý nghĩa hơn.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Để sống 10 năm hay 100 năm, cũng thấy vui. Vui với tia nắng sớm mai. Vui với cơn mưa dầm tối qua.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vui với nụ cười trẻ thơ.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đừng sợ chết. Bởi cái chết không đến làm sao chấm dứt thân thể già nua, mục rữa.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Trước khi tan biến hãy cho thân thể sống với niềm hân hoan tan chảy.</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Anh không thấy những chiếc lá nâu khô này đẹp lắm sao!</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Ơ, sao lúc nãy bác sĩ không nói với tôi.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">- Chúng ta cần những khoảng lặng điểm dừng trong bài hát. Bài hát cao trào mãi sẽ mất hay.</span></span><br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><br />
</span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sưu tầm</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[MẮT CUẢ TRÁI TIM ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7765</link>
			<pubDate>Tue, 31 Aug 2021 00:01:20 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7765</guid>
			<description><![CDATA[Celine Dion có một bài hát Because You Love Me, lời ca viết rằng: „Nếu em không nhìn thấy, anh sẽ làm mắt em, nếu em không thể nói, anh sẽ là tiếng em“. Lời bài hát đã khiến tôi nhớ đến một đôi vợ chồng mù ở trong thôn của bà ngoại...<br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Đôi vợ chồng mù trong thôn bà ngoại tôi năm nay đã sắp sửa tám mươi tuổi, đã có một đống con cháu. Nghe bà ngoại kể lại, khi cưới nhau, chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô .</span><span style="font-style: italic;">chú rể đều không nhìn thấy màu sắc, song chú rể vẫn sai người cuốn đầy lụa điều lên xe bò và đầu bò. Đón cô dâu về nhà, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, rà mò khắp lượt các ngóc ngách trong gia đình.</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Việc khó hơn cả là múc nước ở cạnh giếng, lần nào cũng thế, hai người dắt nhau đi, vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, cón tay kia níu chặt bàn tay chồng. Chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên. Trong thôn có người ra giúp, hai người thường từ chối, họ bảo:“Các anh giúp được chúng tôi một giờ, không giúp được chúng tôi một đời.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Cứ như thế, hai vợ chồng luôn luôn tay dắt tay nhau gánh nước cho đến khi đứa con đầu lòng có thể gánh nổi một gánh nước. Dân làng cảm thấy lạ lùng, đã có mười mấy trai gái trẻ trong thôn đã từng vì đất trơn, trượt chân ngã xuống giếng, nhưng hai vợ chồng mù chưa bao giờ bị như vậy. Càng lạ lùng hơn là chuyện, mặc dù có đông người đang cùng nhau nói chuyện hỉ hỉ hả hả, hai người mù vẫn có thễ nhờ vào tiếng hít thở dài dài mà tìm ra nhau.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">ởi không nhìn thấy, dù mưa dù gió, người ta thường trông thấy hình ảnh hai người dắt tay nhau. Dù làm việc gì, họ cũng tay trong tay. Tay trong tay, hình tượng để nhiều nhà văn viết đi viết lại ấy, đã xuất hiện suốt nửa thế kỷ ở cái thôn nhỏ bé chẳng ai biết đến này.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Ông chồng là tay thổi kèn trong ban nhạc ở thôn quê, thường đến các đám cưới của người khác thổi nhửng bài:“trăm con chim phượng hoàng“, „niềm vui đầy nhà“… mặc dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng chỉ có một yêu cầu, cho người vợ mù cùng đi.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Để vợ ở nhà một mình, ông không yên tâm thổi kèn. Khi chồng thổi kèn, vợ ngồi bên chồng lặng lẽnghe, dường như những điệu nhạc vui nhộn này đều là ông thổi cho bà. Trên khuôn mặt người vợ mù thường hay đỏ ửng lên, khiến ai nấy cũng cảm thấy người đàn bà mù đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết chừng nào.</span><br />
<span style="font-style: italic;">Về sau này, hai vợ chồng đều đã già, không bao giờ đi ra ngoài nữa, chỉ quanh quẩn trồng nhiều hoa trong sân to nhà mình, tất cả đều là những giống hoa tươi rực rỡ, đến kỳ hoa nở, cả sân đỏ rực.</span><br />
<span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;">Một lần, ông sơ ý bị ngã què chân. Trong những ngày ông nằm bệnh viện, bà bốn ngày liền không ăn một hột cơm vào bụng, bà bảo, không sờ thấy bàn tay quen thuộc kia, bà chẳng còn lòng dạ nào mà ăn nữa.</span></span><span style="font-style: italic;"><br />
</span><br />
<span style="font-style: italic;">Con cái sáng mắt cũng từng hỏi đùa bố mẹ :“Nếu trời giành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có định dùng mắt nhìn nhau không?“ Bà mẹ mù trả lời:</span><br />
<span style="font-style: italic;">– Các con nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim, tim sáng hơn mắt, thật hơn mắt.</span><br />
<span style="font-style: italic;">Ông bố mù thì bảo:</span><br />
<br />
<span style="font-style: italic;">– Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con đều đã in trong trái tim bố. Bố chưa bao giờ trông thấy một người đẹp nhất, trong trái tim bố thì mẹ con là người đẹp hơn cả.</span><br />
<span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;">Cần mắt để làm gì, mắt là thứ tham lam nhất trên trần đời, nhìn cái gì cũng chia ra tốt hay xấu, xinh hay không xinh, nhìn cái gì muốn có cái đó, trên mặt người ta có một cái rỗ cũng có thể để trong tim suốt đời.</span></span><span style="font-style: italic;"><br />
</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cũng có người nêu ra ví dụ, nếu vợ mù trông thấy mặt chồng bị bỏng sẽ có cảm tưởng thế nào. Lại có người đặt già thiết, nếu chồng nhìn thấy hai tròng mắt vợ lõm hẳn xuống, liệu có hối hận lời mình nói không?</span><span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-size: x-large;">Bởi vì chúng ta có mắt, cho nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào cảm giác của mắt mà quên dùng trái tim. Đúng như người vợ mù đã nói, con mắt của trái tim mới là sáng nhất, thật nhất.</span><span style="font-size: x-large;"><br />
</span><br />
<span style="font-size: x-large;">ST</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Celine Dion có một bài hát Because You Love Me, lời ca viết rằng: „Nếu em không nhìn thấy, anh sẽ làm mắt em, nếu em không thể nói, anh sẽ là tiếng em“. Lời bài hát đã khiến tôi nhớ đến một đôi vợ chồng mù ở trong thôn của bà ngoại...<br />
<br />
<span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Đôi vợ chồng mù trong thôn bà ngoại tôi năm nay đã sắp sửa tám mươi tuổi, đã có một đống con cháu. Nghe bà ngoại kể lại, khi cưới nhau, chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô .</span><span style="font-style: italic;">chú rể đều không nhìn thấy màu sắc, song chú rể vẫn sai người cuốn đầy lụa điều lên xe bò và đầu bò. Đón cô dâu về nhà, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, rà mò khắp lượt các ngóc ngách trong gia đình.</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Việc khó hơn cả là múc nước ở cạnh giếng, lần nào cũng thế, hai người dắt nhau đi, vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, cón tay kia níu chặt bàn tay chồng. Chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên. Trong thôn có người ra giúp, hai người thường từ chối, họ bảo:“Các anh giúp được chúng tôi một giờ, không giúp được chúng tôi một đời.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Cứ như thế, hai vợ chồng luôn luôn tay dắt tay nhau gánh nước cho đến khi đứa con đầu lòng có thể gánh nổi một gánh nước. Dân làng cảm thấy lạ lùng, đã có mười mấy trai gái trẻ trong thôn đã từng vì đất trơn, trượt chân ngã xuống giếng, nhưng hai vợ chồng mù chưa bao giờ bị như vậy. Càng lạ lùng hơn là chuyện, mặc dù có đông người đang cùng nhau nói chuyện hỉ hỉ hả hả, hai người mù vẫn có thễ nhờ vào tiếng hít thở dài dài mà tìm ra nhau.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">ởi không nhìn thấy, dù mưa dù gió, người ta thường trông thấy hình ảnh hai người dắt tay nhau. Dù làm việc gì, họ cũng tay trong tay. Tay trong tay, hình tượng để nhiều nhà văn viết đi viết lại ấy, đã xuất hiện suốt nửa thế kỷ ở cái thôn nhỏ bé chẳng ai biết đến này.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Ông chồng là tay thổi kèn trong ban nhạc ở thôn quê, thường đến các đám cưới của người khác thổi nhửng bài:“trăm con chim phượng hoàng“, „niềm vui đầy nhà“… mặc dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng chỉ có một yêu cầu, cho người vợ mù cùng đi.</span><span style="font-style: italic;"><br />
</span></span></span><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><span style="font-style: italic;">Để vợ ở nhà một mình, ông không yên tâm thổi kèn. Khi chồng thổi kèn, vợ ngồi bên chồng lặng lẽnghe, dường như những điệu nhạc vui nhộn này đều là ông thổi cho bà. Trên khuôn mặt người vợ mù thường hay đỏ ửng lên, khiến ai nấy cũng cảm thấy người đàn bà mù đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết chừng nào.</span><br />
<span style="font-style: italic;">Về sau này, hai vợ chồng đều đã già, không bao giờ đi ra ngoài nữa, chỉ quanh quẩn trồng nhiều hoa trong sân to nhà mình, tất cả đều là những giống hoa tươi rực rỡ, đến kỳ hoa nở, cả sân đỏ rực.</span><br />
<span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;">Một lần, ông sơ ý bị ngã què chân. Trong những ngày ông nằm bệnh viện, bà bốn ngày liền không ăn một hột cơm vào bụng, bà bảo, không sờ thấy bàn tay quen thuộc kia, bà chẳng còn lòng dạ nào mà ăn nữa.</span></span><span style="font-style: italic;"><br />
</span><br />
<span style="font-style: italic;">Con cái sáng mắt cũng từng hỏi đùa bố mẹ :“Nếu trời giành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có định dùng mắt nhìn nhau không?“ Bà mẹ mù trả lời:</span><br />
<span style="font-style: italic;">– Các con nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim, tim sáng hơn mắt, thật hơn mắt.</span><br />
<span style="font-style: italic;">Ông bố mù thì bảo:</span><br />
<br />
<span style="font-style: italic;">– Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con đều đã in trong trái tim bố. Bố chưa bao giờ trông thấy một người đẹp nhất, trong trái tim bố thì mẹ con là người đẹp hơn cả.</span><br />
<span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;">Cần mắt để làm gì, mắt là thứ tham lam nhất trên trần đời, nhìn cái gì cũng chia ra tốt hay xấu, xinh hay không xinh, nhìn cái gì muốn có cái đó, trên mặt người ta có một cái rỗ cũng có thể để trong tim suốt đời.</span></span><span style="font-style: italic;"><br />
</span><br />
<span style="font-size: x-large;">Cũng có người nêu ra ví dụ, nếu vợ mù trông thấy mặt chồng bị bỏng sẽ có cảm tưởng thế nào. Lại có người đặt già thiết, nếu chồng nhìn thấy hai tròng mắt vợ lõm hẳn xuống, liệu có hối hận lời mình nói không?</span><span style="font-style: italic;"><span style="font-size: x-large;"><br />
</span></span><br />
<span style="font-size: x-large;">Bởi vì chúng ta có mắt, cho nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào cảm giác của mắt mà quên dùng trái tim. Đúng như người vợ mù đã nói, con mắt của trái tim mới là sáng nhất, thật nhất.</span><span style="font-size: x-large;"><br />
</span><br />
<span style="font-size: x-large;">ST</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ĐẠO VÀ ĐỨC]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7761</link>
			<pubDate>Thu, 26 Aug 2021 03:25:44 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7761</guid>
			<description><![CDATA[ĐẠO VÀ ĐỨC <br />
<br />
Nếu bạn đang theo một tôn giáo nào đó, thì bạn được xem là người có đạo. Nhưng đạo và đức là hai điều hoàn toàn khác nhau. Vì một người có đạo, thường xuyên đi nhà thờ, đi chùa chưa chắc rằng họ đã sống có đức.<br />
<br />
Vì đức thường được xuất phát từ cái TÂM và sự nhận thức của một người mà ra, nó không do bạn là người có đạo mà tự nhiên bạn sẽ sống có đức. Bởi vậy người đời luôn nói, tin vào đạo chứ không nên tuyệt đối tin người có đạo.<br />
<br />
Khi một người sống có đức,họ sẽ luôn sống tốt suốt cuộc đời họ, chứ không phải chỉ một ngày hay một phút chốc.<br />
<br />
Quá tham lam, quá ích kỷ, thích vơ vét từng đồng, miệng mồm và hành vi độc ác...sau đó mang một ít vào nhà thờ, vào chùa, hay tổ chức đi làm từ thiện rồi nghĩ như vậy là mình đang tạo đức là sai lầm. Lý do vì Thiên Chúa hay Đức Phật không bao giờ ăn hối lộ của ai.<br />
<br />
Bạn có thể tạo ra rất nhiều công đức mà không phải cần tiền, nếu bạn là người nghèo. Công đức có thể được tạo ra bằng một lời nói để giúp ai đó đang sống trong tuyệt vọng, hoặc có thể là một hành động nhỏ nhoi giúp người lúc hoạn nạn. Phần còn lại là luôn sống bằng cái TÂM tốt là đủ rồi.<br />
<br />
Vì sau cùng, người được đấng tối cao chứng giám cũng luôn là người có những cử chỉ cao đẹp nhất, chứ không phải là những người giàu bất chính mang tiền của ra xây nhà thờ, xây chùa.<br />
<br />
Nên nhớ rằng: Đức trong mắt người đời và Đức trong mắt đấng tối cao hoàn toàn khác nhau nhe bạn !<br />
<br />
Cr: BSTL]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[ĐẠO VÀ ĐỨC <br />
<br />
Nếu bạn đang theo một tôn giáo nào đó, thì bạn được xem là người có đạo. Nhưng đạo và đức là hai điều hoàn toàn khác nhau. Vì một người có đạo, thường xuyên đi nhà thờ, đi chùa chưa chắc rằng họ đã sống có đức.<br />
<br />
Vì đức thường được xuất phát từ cái TÂM và sự nhận thức của một người mà ra, nó không do bạn là người có đạo mà tự nhiên bạn sẽ sống có đức. Bởi vậy người đời luôn nói, tin vào đạo chứ không nên tuyệt đối tin người có đạo.<br />
<br />
Khi một người sống có đức,họ sẽ luôn sống tốt suốt cuộc đời họ, chứ không phải chỉ một ngày hay một phút chốc.<br />
<br />
Quá tham lam, quá ích kỷ, thích vơ vét từng đồng, miệng mồm và hành vi độc ác...sau đó mang một ít vào nhà thờ, vào chùa, hay tổ chức đi làm từ thiện rồi nghĩ như vậy là mình đang tạo đức là sai lầm. Lý do vì Thiên Chúa hay Đức Phật không bao giờ ăn hối lộ của ai.<br />
<br />
Bạn có thể tạo ra rất nhiều công đức mà không phải cần tiền, nếu bạn là người nghèo. Công đức có thể được tạo ra bằng một lời nói để giúp ai đó đang sống trong tuyệt vọng, hoặc có thể là một hành động nhỏ nhoi giúp người lúc hoạn nạn. Phần còn lại là luôn sống bằng cái TÂM tốt là đủ rồi.<br />
<br />
Vì sau cùng, người được đấng tối cao chứng giám cũng luôn là người có những cử chỉ cao đẹp nhất, chứ không phải là những người giàu bất chính mang tiền của ra xây nhà thờ, xây chùa.<br />
<br />
Nên nhớ rằng: Đức trong mắt người đời và Đức trong mắt đấng tối cao hoàn toàn khác nhau nhe bạn !<br />
<br />
Cr: BSTL]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[GIỬ CHỒNG ]]></title>
			<link>http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7758</link>
			<pubDate>Wed, 25 Aug 2021 02:15:59 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://www.loixuamayngan.net/showthread.php?tid=7758</guid>
			<description><![CDATA[<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" />GIỮ CHỒNG<img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /></span></span></span><br />
<br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dưới góc nhìn của LÊ HOÀNG</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Từ hôm qua đến nay, trên các báo và mạng xã hội liên tục đăng tải bài viết, video ... về vụ việc mới xảy ra trên phố Lý Nam Đế - Hà Nội, qua vụ việc này các chị em hãy cùng nhìn lại việc "giữ chồng" dưới góc nhìn của đạo diễn Lê Hoàng:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">" Con gái Việt Nam, đàn bà Việt Nam, phụ nữ Việt Nam sẽ đời đời, sẽ cả trăm năm, cả ngàn năm không bao giờ, không khi nào ngóc đầu lên nổi nếu trong đầu còn vấn vương, còn trăn trở các ý nghĩ phải “giữ chồng”. Xin lỗi, chồng là cái chết toi gì mà quý thế ? Không có chồng mình không phải là người à ? Nó không giữ mình thì thôi, mình giữ nó làm cái khỉ mốc gì ? Trên thế giới này, kể ra cũng có một số đàn ông kiệt xuất, hoặc cực kỳ thông minh, hoặc cực kỳ tài năng đặc biệt, hoặc vô cùng giàu có, con gái vớ được phải tìm cách nắm chặt lấy thì cũng phải đạo, cũng nghe được. Nhưng phần lớn đàn ông còn lại, đặc biệt ở Việt Nam, có cái mốc xì gì đâu mà quý ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vẻ ngoài thì tầm thường, học thức thì lơ mơ, đạo đức thì lem nhem, kiếm tiền thì èo uột, quần áo thì xốc xếch, bụng thì to, má thì mỡ, vậy mà các mẹ phải lo lắng tìm cách giữ là sao ? Cứ thử thả nó ra xem bao nhiêu đứa vồ lấy nào ? Cứ thử ném ra đường xem ai nhặt không ? Tôi không hề cổ vũ cho phụ nữ coi thường đàn ông, nhưng ngay từ trong báo chí, trong dư luận, trên các diễn đàn và trong thâm tâm, các cô gái Việt Nam luôn được nhồi nhét những phương thức, dạy dỗ các hành vi để giữ chồng thì vô cùng láo toét.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Láo toét vì nó hoàn toàn đi ngược với xu thế của toàn cầu. Ở rất nhiều quốc gia hiện nay, ngay tại Châu Á này thôi, xin nhắc lại là lấy được vợ, sau đó giữ được vợ khó vô cùng. Đã, đang và sẽ có hàng trăm triệu đàn ông phải trơ mỏ hoặc trơ cái thứ giống mỏ ra để sống độc thân, có muốn kết hôn với Thị Nở cũng không còn cơ hội. Thế mà gái Việt vẫn lăm lăm, vẫn được nhồi nhét cái kiến thức “giữ chồng”.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Điều ấy giải thích tại sao nước ta giữ một kỷ lục đau buồn là nước xuất khẩu cô dâu nhiều nhất Châu Á, và luôn luôn lọt vào top hàng đầu thế giới, vì con gái Việt Nam đã được lừa đảo lấy được chồng và giữ được chồng là hạnh phúc vô biên. Tại sao thế ? Tại chị em chúng ta đã quen với ý định lấy chồng để cho nó nuôi, vì thế phải giữ nó, vậy thôi. Nghe có vẻ rất hợp lý. Nhưng đàn bà Nhật Bản khi lấy chồng cũng ở nhà trông con, cũng để cho “nó” nuôi đấy, nhưng đâu vì vậy mà đàn ông lơ mơ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đàn ông Nhật rất khó lấy vợ và luôn luôn “sống trong sợ hãi”, vợ bỏ chứ đâu có ngược lại ? Con trai sợ nhất loại con gái gì, biết không ? Đó là loại con gái cóc cần tiền. Bởi đa số đàn ông Việt chỉ gián tiếp hoặc trực tiếp thông qua tiền để bộc lộ tình cảm. Nào quà cáp, nào du lịch, nào nhà xe, những thứ hấp dẫn phụ nữ đều do tiền tạo ra. Trước một cô gái không cần tiền, nhiều anh chả biết xoay sở ra sao. Đẹp trai thì không đẹp, ăn nói duyên dáng thì không mở được mồm, tài năng thì chả có gì, tiền bạc lắm khi là chôm chỉa của Ông Bô Bà Bô, đứng trước gái không cần tiền, chỉ cần trí tuệ là xanh mặt ngay.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Con gái xinh đẹp như hoa hậu quả không nhiều, nhưng con gái dịu dàng, dễ thương, mềm mại, nhẹ nhõm, trong sáng thì đất nước Việt Nam này cứ bước ra đường là gặp. Vớ được một cô như thế làm vợ, nhất là khi ta chỉ là một gã đàn ông đủ thứ trung bình, may mắn lắm thay! Cho nên việc quái gì phải lo giữ nó, đáng ra phải làm cho nó lo giữ mình chứ mấy cô, mấy bà ngốc kia ? Nếu hôm nay tất cả con gái Việt Nam đều chú ý chăm sóc bản thân, lo học hành, lo xem phim, đọc sách, hễ chồng tệ bạc là ly dị, chia con cho nó nuôi hoặc bắt nó phải nộp tiền cấp dưỡng cho con hàng tháng, thử xem bên nào sợ, bên nào chết trước ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự lệ thuộc của con gái Việt Nam vào đàn ông trở thành quốc nạn, đã trở thành nỗi nhục, đã trở nên kỳ quái khiến cả nhân loại ngạc nhiên cười bò ra, cũng chỉ vì tư tưởng “giữ chồng” được vun đắp, được gìn giữ và truyền tụng bởi những cuộc trò chuyện thì thầm, bởi những lời nói mỹ miều trên báo chí và những dạy bảo bịp bợm có vẻ trí thức mà ra...!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xin nhắc lại câu cuối cùng “Nó không giữ mình thì thôi, mình việc gì phải giữ nó !”...!</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hụ hụ hụ ...!!!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cre : Lê Hoàng</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;"><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" />GIỮ CHỒNG<img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /><img src="https://fonts.gstatic.com/s/e/notoemoji/13.1.1/1f337/72.png" border="0" alt="[Image: 72.png]" /></span></span></span><br />
<br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Dưới góc nhìn của LÊ HOÀNG</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Từ hôm qua đến nay, trên các báo và mạng xã hội liên tục đăng tải bài viết, video ... về vụ việc mới xảy ra trên phố Lý Nam Đế - Hà Nội, qua vụ việc này các chị em hãy cùng nhìn lại việc "giữ chồng" dưới góc nhìn của đạo diễn Lê Hoàng:</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">" Con gái Việt Nam, đàn bà Việt Nam, phụ nữ Việt Nam sẽ đời đời, sẽ cả trăm năm, cả ngàn năm không bao giờ, không khi nào ngóc đầu lên nổi nếu trong đầu còn vấn vương, còn trăn trở các ý nghĩ phải “giữ chồng”. Xin lỗi, chồng là cái chết toi gì mà quý thế ? Không có chồng mình không phải là người à ? Nó không giữ mình thì thôi, mình giữ nó làm cái khỉ mốc gì ? Trên thế giới này, kể ra cũng có một số đàn ông kiệt xuất, hoặc cực kỳ thông minh, hoặc cực kỳ tài năng đặc biệt, hoặc vô cùng giàu có, con gái vớ được phải tìm cách nắm chặt lấy thì cũng phải đạo, cũng nghe được. Nhưng phần lớn đàn ông còn lại, đặc biệt ở Việt Nam, có cái mốc xì gì đâu mà quý ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Vẻ ngoài thì tầm thường, học thức thì lơ mơ, đạo đức thì lem nhem, kiếm tiền thì èo uột, quần áo thì xốc xếch, bụng thì to, má thì mỡ, vậy mà các mẹ phải lo lắng tìm cách giữ là sao ? Cứ thử thả nó ra xem bao nhiêu đứa vồ lấy nào ? Cứ thử ném ra đường xem ai nhặt không ? Tôi không hề cổ vũ cho phụ nữ coi thường đàn ông, nhưng ngay từ trong báo chí, trong dư luận, trên các diễn đàn và trong thâm tâm, các cô gái Việt Nam luôn được nhồi nhét những phương thức, dạy dỗ các hành vi để giữ chồng thì vô cùng láo toét.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Láo toét vì nó hoàn toàn đi ngược với xu thế của toàn cầu. Ở rất nhiều quốc gia hiện nay, ngay tại Châu Á này thôi, xin nhắc lại là lấy được vợ, sau đó giữ được vợ khó vô cùng. Đã, đang và sẽ có hàng trăm triệu đàn ông phải trơ mỏ hoặc trơ cái thứ giống mỏ ra để sống độc thân, có muốn kết hôn với Thị Nở cũng không còn cơ hội. Thế mà gái Việt vẫn lăm lăm, vẫn được nhồi nhét cái kiến thức “giữ chồng”.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Điều ấy giải thích tại sao nước ta giữ một kỷ lục đau buồn là nước xuất khẩu cô dâu nhiều nhất Châu Á, và luôn luôn lọt vào top hàng đầu thế giới, vì con gái Việt Nam đã được lừa đảo lấy được chồng và giữ được chồng là hạnh phúc vô biên. Tại sao thế ? Tại chị em chúng ta đã quen với ý định lấy chồng để cho nó nuôi, vì thế phải giữ nó, vậy thôi. Nghe có vẻ rất hợp lý. Nhưng đàn bà Nhật Bản khi lấy chồng cũng ở nhà trông con, cũng để cho “nó” nuôi đấy, nhưng đâu vì vậy mà đàn ông lơ mơ.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Đàn ông Nhật rất khó lấy vợ và luôn luôn “sống trong sợ hãi”, vợ bỏ chứ đâu có ngược lại ? Con trai sợ nhất loại con gái gì, biết không ? Đó là loại con gái cóc cần tiền. Bởi đa số đàn ông Việt chỉ gián tiếp hoặc trực tiếp thông qua tiền để bộc lộ tình cảm. Nào quà cáp, nào du lịch, nào nhà xe, những thứ hấp dẫn phụ nữ đều do tiền tạo ra. Trước một cô gái không cần tiền, nhiều anh chả biết xoay sở ra sao. Đẹp trai thì không đẹp, ăn nói duyên dáng thì không mở được mồm, tài năng thì chả có gì, tiền bạc lắm khi là chôm chỉa của Ông Bô Bà Bô, đứng trước gái không cần tiền, chỉ cần trí tuệ là xanh mặt ngay.</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Con gái xinh đẹp như hoa hậu quả không nhiều, nhưng con gái dịu dàng, dễ thương, mềm mại, nhẹ nhõm, trong sáng thì đất nước Việt Nam này cứ bước ra đường là gặp. Vớ được một cô như thế làm vợ, nhất là khi ta chỉ là một gã đàn ông đủ thứ trung bình, may mắn lắm thay! Cho nên việc quái gì phải lo giữ nó, đáng ra phải làm cho nó lo giữ mình chứ mấy cô, mấy bà ngốc kia ? Nếu hôm nay tất cả con gái Việt Nam đều chú ý chăm sóc bản thân, lo học hành, lo xem phim, đọc sách, hễ chồng tệ bạc là ly dị, chia con cho nó nuôi hoặc bắt nó phải nộp tiền cấp dưỡng cho con hàng tháng, thử xem bên nào sợ, bên nào chết trước ?</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Sự lệ thuộc của con gái Việt Nam vào đàn ông trở thành quốc nạn, đã trở thành nỗi nhục, đã trở nên kỳ quái khiến cả nhân loại ngạc nhiên cười bò ra, cũng chỉ vì tư tưởng “giữ chồng” được vun đắp, được gìn giữ và truyền tụng bởi những cuộc trò chuyện thì thầm, bởi những lời nói mỹ miều trên báo chí và những dạy bảo bịp bợm có vẻ trí thức mà ra...!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Xin nhắc lại câu cuối cùng “Nó không giữ mình thì thôi, mình việc gì phải giữ nó !”...!</span></span></span><span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Hụ hụ hụ ...!!!</span></span></span><br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-family: Arial;"><span style="font-size: small;">Cre : Lê Hoàng</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>