Post Reply 
Một câu chuyện cảm động
Author Message
Phượng Tím Offline
Senior Member
****

Posts: 508
Joined: Aug 2010
Post: #1
Một câu chuyện cảm động
Một Câu Chuyện Thật Cảm Động







Tác Giả: Minh Tạo



Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn.







Tôi để mắt theo dõi
thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào
những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi
chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.


Khi cái lon gần đầy
thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp
tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi
chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng
nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ
được.


Cứ thế, mà hơn một
năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa
bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng
nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán
vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó
ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không ?


Thằng bé lắc đầu lia
lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện
sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền
cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn
rằng:


- “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”
Tôi hỏi tiếp:
- “Còn con có đi học không ?”
Thằng bé nói:
- “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”.
Đó là lý do để nói
lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như
thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn
thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nửa. Và nhờ
tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy
thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần
gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.


Có lần thằng bé hỏi tôi:
- “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là ” Chú đang làm thinh”.
Đúng vậy mới cải tạo
về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định
cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bửa cơm độn qua
ngày. Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã
bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai
củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cử sáng cà phê quán gần nhà. Không biết
chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chổ ngồi mà không bữa nào vắng
tôi. Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó
nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết
ngay nó đang dấu diếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài.
Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo
nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa. Khi thấy nó lủi vô
một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.


Đứng dưới gốc cây Gòn
cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3
người ở thì chổ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy
điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu
dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi
nãy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm
trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải
khom mọp xuống. Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng
ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho
biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào…. Vừa khom người
chui vào tôi mới thật sự
không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.

[Image: download?mid=1%5f1575750%5fAIZaimIAAXEOT...p;inline=1]


Người đàn ông hốc hác
cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ
lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn
thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót
xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…


Từ đó, tôi hiểu rõ về
người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tảo tần
nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi
móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui. Về đến nhà tôi vẫn mãi ám
ảnh hoàn cảnh bi thương của gia đình thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả
ngày luôn. Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét
không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì
tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi
kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó
cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa. Có khách kêu trả tiền, như
có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn
bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau nầy nó để thức ăn
dư phân loại đàng hoàng lắm. Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy
tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó. Cha là một phế
binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng
to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da
thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có
hiếu lắm. Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi
cha mẹ.

[Image: download?mid=1%5f1575750%5fAIZaimIAAXEOT...p;inline=1]


Vợ tôi làm thủ tục
bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn
đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé
nữa. Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi
hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với
tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá. Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi
lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không
quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương
xa.


Mấy năm sau tôi về
thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn
trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán
biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm
để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé
muốn giấu không cho ai biết! Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ
nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Chỉ còn chèo queo một mình ba nó
ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó
đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha.


Chúa nhật tôi tới tìm
thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp
trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền. Tôi dẫn nó trở ra
quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm
tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó. Ra đến quán ăn chị chủ quán
năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng
hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức
ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi
chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi
phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.


Thằng Tuất vừa khóc
vừa nói: “Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm
phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia dình con nhiều lắm,
sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi
làm. Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin
lổi”. Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ
mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ.
Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và
tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa
nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé
“…


Đời nầy cũng còn có
những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng
đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai
triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây. Không biết phải
giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó
đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở
Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui
mừng khi được Hội bên Úc giúp đở gởi tiền về, ông cho biết suốt bao
nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế
binh của ông còn có người nhớ đến.


Không biết ông ấy vui
bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm
đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên
quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu
và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc
hết sức cao cả này.
11-26-2011 10:00 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Cafe-Moka Offline
Outstanding member
*****

Posts: 10,492
Joined: Aug 2010
Post: #2
RE: Một câu chuyện cảm động
Thanks sis P.T. ForU

Cuộc chiến đả tàn từ hơn 30 năm . Mọi nguòi hầu như quên lảng ,nên số phận của nhửng nguòi thương phế binh thật là bi thảm . Sad Họ dâng hiến tuổi xuân cho quê hương , để rồi kết thúc tuổi già trong nghèo đói Sad

Xin cám ơn nhửng nguòi đả có tấm lòng , bỏ công lập hội cứu trợ thương phế binh Thank-you2
11-27-2011 12:24 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)