Ấn tượng mà Suimeikan lưu lại sâu đậm trong cả hai bà cháu chúng tôi không phải là phòng ốc lịch sự sáng sủa mà là ở cách tiếp đón nồng hậu Suimeikan dành cho khách. Tôi chắc có lẽ đây là cách tiếp đãi tương tự như các nhà ryokan truyền thống khác trên đất Nhật nhưng đối với bà cháu tôi thì đây là lần đầu tiên được trải nghiệm qua như thế này.
Suimeikan rất gần Gero station, đi bộ chắc chỉ chừng mươi phút nhưng khách sạn luôn bố trí một shuttle đón khách tương ứng với thời biểu của Hida train. Do đó khách không cần phải báo trước với khách sạn để đón mà đương nhiên khi đến Gero bằng Hida train đã thấy xe đón sẵn sàng. Xe ngừng trước cổng, đã thấy hai hàng nhân viên độ chừng 20 người, phụ nữ vận kimono đứng một bên, nhân viên nam nữ vận Âu phục đứng bên kia, tất cả đều cúi đầu sâu chào đón khách! Mà nguyên chuyến shuttle chỉ có hai bà cháu tôi!! Tôi thì khá lúng túng còn cháu thì sốc tới nhảy dựng lên, đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng làm vài nhân viên không nín được cười! Có 1 nam nhân viên trẻ cũng cười lên thành tiếng!
Suimeikan, main building
Sự ngạc nhiên của tôi chưa dừng ở đó, sau khi check in (dễ dàng và nhanh chóng vì tôi booked qua Expedia, trả trước. Trước ngày đi chừng 1 tuần tôi email xác nhận lại với Suimeikan và nhận được hồi báo xác nhận đặt phòng, loại phòng ngay, hầu như trong ngày!) một nhân viên trẻ đưa chúng tôi lên phòng. Cô hai tay kéo hai chiếc valise, còn một túi overnight bag cũng lủng lẳng trên cánh tay cô. Tôi dàng lấy bớt chiếc túi, cô không cho và một mình vẫn khệ nệ với đồ đoàn của hai bà cháu (ấy là lúc rời Kyototôi đã forwarded trước 1 valise to đến điểm cuối là hotel ở Nagoya rồi đấy!). Chợt thấy mình buông ra thành tiếng:
-Nặng à nha!
Trên đường tới phòng (lầu 7) cô giải thích các chi tiết của khách sạn, phòng ăn sẽ dọn ăn sáng lúc mấy giờ và quan trọng nhất là trong Suimeikan có tất cả 3 onsen, vị trí của 3 onsen này trong khuôn viên 4 buildings của Suimeikan, giờ đón khách và giờ nào đóng để clean up.
Và cũng như thông lệ của traditional Japanese ryokan, cô mời trà khách:
Chu cha! ngồi trên cái ghế mà nệm ghế cao không hơn mặt sàn tatami là mấy (ghế không có chân, chỉ có lưng dựa

), uống chén trà xanh bốc khói được dâng mời (dâng thiệt nha, không nói quá đâu!):
Cùng với chiếc bánh vừa dẻo vừa mát miệng:
Thiệt là nó mát cái ruột sao á!!! Chắc là cũng "ghiền " luôn cái vụ ryokan này rồi nha!!!!