Trong lòng Hà Nội, vẫn còn 1 nơi mà chúng tôi muốn ghé thăm, đó là Văn Miếu. Bước qua khỏi cổng tam quan (theo WIki gọi là Văn Miếu Môn) là Khuê Văn Miếu
(Ghét mấy cái đèn lồng đỏ quá lắm!)
Văn Miếu Môn và Khuê Văn Các - Văn Miếu Hà Nội 2004
Dạo quanh khuôn viên, chúng tôi ngắm nhà bia, tìm đọc những tên rất quen của vài vị tiến sĩ:
Nhà thờ Khổng Tử:
Và 2 vị Nhan Tử,Tử Tư trong Thất thập nhị hiền:
Đáng buồn là trong khuôn viên có 1 nhà bán đồ lưu niệm, và cảnh chèo kéo trả giá giữa các cô bán hàng mặc quốc phục với khách đa số là những người ngoại quốc! thậm chí 1 cô còn chạy theo 1 vị khách người Nhật lớn tuổi ra đến cổng và kéo ông này trở vào để bán cho ông 1 món hàng mà trước đó ông đã xem và trả giá mua (và đã bị từ chối) mặc cho ông này lắc đầu với vẻ mặt khó chịu.
Dù sao, chúng tôi cũng thấy mừng là đã đến thăm Hà Nội năm 2004 này. Hà Nội thời gian này tuy thay đổi nhiều để bắt theo đà kinh tế; nhưng chưa thay đổi quá để mất cái hồn xưa! Năm 2007 tôi có đưa con gái, con rể và bạn con rể đi thăm Việt Nam; trong 3 năm người và cảnh quan Hà Nội đã thay đổi khá là nhiều! Nào ai biết trong vài năm tới Hà Nội sẽ ra sao? Tân tiến hơn là chắc, nhưng vấn đề là cái duyên của 36 phố phường sẽ còn lại những gì?
Tôi ngẩm lại, đi tìm hình bóng cô bé 15 tuổi của Nguyễn Nhược Pháp khác nào câu thơ:
Đập cổ kính mong tìm thấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hương!
Kính đã vỡ mà bóng tìm nào thấy! Và tàn y, nếu không khéo giữ gìn sẽ chỉ còn mùi hương ẩm mốc khó chịu của thời gian.....