Tôi cứ lẹp bẹp với đôi giày ướt mãi đến khi về đến Kyoto, may mà giày chỉ ướt chứ không bị đọng nước nên tôi có thể cùng cháu cuốc bộ tìm đến Daimaru, xuống depachika mua thức ăn về hotel ăn trưa không phải lê la ngồi nhà hàng, với đôi giaỳ ướt (may mà tôi không mang vớ vì đã biết sợ ướt vớ khi trời mưa! tránh không khỏi mà!!) mà cởi giày ra không có vớ để chân trần bước vào tiệm ăn Nhật cũng không phải dễ coi cho lắm!!!
Kyoto trong mùa hè là nơi tổ chức lễ hội Gion Matsuri lớn nhất nước Nhật, chỉ khoảng hơn 10 ngày nữa thôi là du khách cả trong và ngoài nước Nhật sẽ đổ về Kyoto dự hội. Chúng tôi đến sớm nhưng khu CBD Kyoto đã có không khí náo nhiệt của lễ hội rồi: nguyên con đường khu downtown Kyoto là Shijo được treo lồng đèn, các cửa hiệu đã phát ra điệu nhạc cổ truyền của lễ hội:
![[Image: 35665931124_846e41e0d2_z.jpg]](https://farm5.staticflickr.com/4351/35665931124_846e41e0d2_z.jpg)
Nói về thức ăn, nếu bạn đi Nhật nên ít nhất 1 lần vào các department store, xuống tầng hầm thường là B1 cho bánh ngọt, bánh mì, patisserie các loại và B2 cho supermarket và thực phẩm sống cùng nấu sẵn các loại, hai tầng này gọi chung là depachika! Trong 1 tuần tại Kyoto hầu như ngày nào tôi và cháu cũng ghé depachika: khi thì Takashimaya, khi thì Isetan lúc lại Daimaru. Trong các depachika kể trên depachika của Daimaru là lớn và phong phú hàng hóa nhất! Ôi chao là người thích nấu nướng nhất là bánh ngọt, bánh Pháp, tôi như lạc vào mê hồn trận khi vào các nơi này không tài nào thoát ra khỏi!!! Người Nhật rất nghiêm túc trong việc làm bánh, nhất là bánh Pháp: bơ rất thơm và không quá ngọt như tại Úc hoặc Mỹ! ngày nào tôi và cháu cũng mua ít ra là 2 chiếc bánh ngọt mang về phòng dessert sau bữa ăn. Tôi sẽ làm riêng 1 bài về depachika cho liền mạch sau này, còn đây là bữa ăn tôi mua mang về từ Daimaru: Thức ăn của 1 gian hàng Thượng hải, mua thêm gyoza và xíu mại từ tiệm 555 Honten, xíu mại và bánh bao của cửa hàng này rất ngon :
![[Image: 36360324111_acda871ac8_z.jpg]](https://farm5.staticflickr.com/4418/36360324111_acda871ac8_z.jpg)
Tôi uống được rượu nhưng lại không hạp các loại rượu trắng, rượu gạo. Nghe bà em gái tôi xúi: Đi Nhật mà chị không chịu thử sake, ngon lắm, như là nước cơm rượu vậy đó!
Cơm rượu thì tôi vẫn thích nên bèn mua sake về thử, may mà tôi biết khôn chỉ mua loại nhỏ vừa 1 chung thôi, không thể uống được vì mùi men nồng xông lên mũi làm tôi phát sặc!!!
Thua to, chỉ có loại này là tôi hạp: sáng trưa chiều tối chi chi tôi cũng có thể ực 1 chai mà không sợ líu lưỡi nói tiếng Anh làm người Nhật chết ngất vì không hiểu, hay đi chơi bỏ quên mất cháu!!! Umeshu, rượu mận ! Rõ ràng tửu lượng mình ngày càng tệ, giờ về già chỉ có thể uống rượu ngọt thôi!!!
Có, tôi có mua 10 chai nho nhỏ này và 12 lọ nhỏ nhỏ hơn mang về Úc, nặng quá nhưng tại Nhật chỉ có 2$ Úc 1 chai như thế này còn bên Úc thì lại đến 50$ chai 750ml!!!
Cũng nhân về ăn uống, bạn thấy trong hình bữa ăn mua về từ Daimaru, chén cơm trắng đó là tôi mua tại siêu thị Fresco gần hotel Ciatadines giá 170 yen 1 chén đo, tại Daimaru chỉ có bán thức ăn chứ không có cơm đi kèm. Hai chén cơm của 2 bà cháu là tròm trèm 340 yen, ăn một lần không bới thêm!
Nói như thế để bạn biết, cũng cạnh hotel Citadines có 1 hiệu cơm Meshiya, hiệu cơm này khách hàng chủ yếu là người đi làm hãng sở hoặc dân lao động ghé ăn bữa cơm nấu kiểu gia đình. Phần cơm của tôi giá đâu khoảng 650 yen; phần cơm của cháu giá khoảng 450 yen:
Vậy mà hai bà cháu không tài nào ăn hết phần thức ăn trong mâm của mình, tô cơm của cháu xem thế nhưng rất sâu và rất nhiều cơm, tôi thì ăn hết chén cơm nhưng phải chan canh miso mới và hết được chén cơm. Người Nhật họ ăn rất khỏe, trong góc quán có để 1 nồi cơm trắng, khách muốn ăn thêm cứ tự tiện bới và không tính thêm tiền. Nhưng nhà hàng rất hãnh diện với tấm hình đồng lúa bên cạnh và hàng chử cơm của hiệu chúng tôi là từ gạo vùng..... tại Nhật! Tôi thấy phần lớn khách Nhật đều bới thêm cơm,, có người bới thêm đến 3 lần, nhà hàng không hề khó chịu!
Tôi và cháu chỉ ăn cơm tại Meshiya có 2 lần lần nào cũng rất cố mới hết cơm còn thức ăn thì chịu. Com nấu rất vừa miệng, giá rẻ, tính cách phục vụ như gia đình mà còn dư khiến tôi và cháu đâm ra ngại, phần cơm và thức ăn họ làm sẵn như thế chứ không phải mình tự lấy nhưng cứ như mình phạm tội phung phí thức ăn và sợ có thể xúc phạm đến người của tiệm!!!! Về sau cứ đi ăn ở đâu là cháu lại nhắc: nhớ mua phần ăn con nít nha nội! mà phần ăn trẻ nít cũng không ăn hết!!! Nên tôi và cháu cứ mua về hotel ăn, ăn không hết thì cất tủ lạnh lần sau ăn tiếp, không ngại làm người chủ tiệm phiền lòng!!!