Post Reply 
ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Author Message
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,649
Joined: Aug 2010
Post: #1
ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )


TUI HỌC NẤU ĂN .

Có nhiều người hỏi tôi " bà học nấu ăn ở đâu mà thức ăn của bà kỳ cục
quá tay ? " tôi cười "học lung tung , tự học thành ra tui nấu ăn không
theo quy luật nào hết .
HA.HA.HA.HA... "


Lúc còn ở nhà , mẹ tui bắt chị em tui học nấu ăn căn bản như là nấu cơm , xôi , cháo , luộc trứng , luộc rau , nấu canh , v.v. Mẹ tôi lúc nào cũng nhắc nhở "tụi bay phải biết nấu nướng không thôi người làm họ qua mặt ."...

Mấy anh chị em cũng nghe lời bà cụ , học làm bếp mặc dù không thích mấy . Các bạn biết là bếp núc ở VN đâu đâu
có đủ tiện nghi như bên Mỹ , trời lại nóng , chao ơi , chui vào bếp là
một sự cực hình . Ở Saigon , muốn ăn món gi`cũng có người bán sẵn nên tôi cũng không quan tâm học hỏi thêm những món đặc biệt của quê nhà .

Chỉ có món bánh chưng là tôi biết làm , vì từ bé năm nào cũng coi thiên hạ làm bánh chưng vào dịp Tết .


Có một món mẹ tôi luôn luôn ao ước được biết là món gà rút xương . Nhưng quý bạn biết bản chất người Việt mình ngày xưa , ai cũng muốn dấu nghề . Cho nên mẹ tôi mãi đến lúc mất đi vẫn không học được món này .

Tôi sang Mỹ lấy chồng , ở trong một tiểu bang rất ít người Việt mặc dù người Trung Hoa và Nhật rất đông . Thành phố tôi ở là Everett , cách Seattle 32 miles , một thành phố thật nhỏ .

Lúc đó tôi chưa đi làm , ngày nào cũng đi theo ông xã đi Seattle . Trong
khi ỗng làm việc , tui đi lang thang ngoài phố , lục lạo , tìm tòi .

Tôi tìm ra chợ Pike (Pike Place Market) gần mé biển . Đi vòng vòng trong chợ , thấy sao giống chợ Saigon quá , tuy nhiên nhỏ hơn nhiều . Đồ biển, rau cỏ bán tràn lan . Trèo xuống từng thứ hai , tui tìm ra môt
tiệm bán đủ thứ gia vị .


Cái làm tôi sung sướng nhất là mấy chai nước mắm sản xuất bênTrung quốc . Khiêng về nhà một chai , tui bắt đầu

nấu mấy món VN thông thường như là sườn ram , thịt cốt lết nướng , nước
mắm chấm chả giò . Thời gian này chưa có người VN nhiều làm gi có bánh tráng , loại bánh của Phi cũng chưa thấy bán (có lẽ tôi không biết) .
Bên nhà phải gửi bánh tráng qua cho tôi làm chả giò . Xuống tiệm Nhật mua nấm mèo và bún tàu .


Một hôm tôi nấu canh thịt bò , quăng vào vài tai hồi , chu choa , sao giống mùi phở thế này ! Tôi nhớ nhỏ bạn ở VN nhà nó có tiệm phở ở đường gì gần đường Trần Hưng Đạo , nó thường nói nấu phở phải có cái gì .. cái gì . Từ đó tôi tự nấu phở ở nhà .

1975 Saigon rơi vào tay CS , hàng ngàn người Việt phải bỏ xứ mà đi . Seattle cũng tiếp nhận rất đông người Việt ti nạn . Để đáp ứng với nhu cầu của đám người mới này , các tiệm thực phẩm Tàu bắt đầu nhập cảng các món Á Đông , từ nước mắm cho đến bánh hỏi khô , bún , bánh phở . Trước đó , những người Việt ở vùng tôi phải dùng bún của Nhật .

Một số nguời Việt tị nạn về cư trú tại Everett . Nhà thờ kêu tôi giúp làm thông dịch viên . Có một điểm thật khôi hài : nhiều nguời tị nạn không biết Anh Ngữ cứ tuyên bố là họ chỉ biết tiếng Pháp thôi để cho người Mỹ biết là họ cũng có học thức cao , thật là đại vô duyên.

Trong những ngày làm thông dịch viên tôi gặp lai vài người cùng học chung Trung học với tôi ở Saigon , trong đó có chị Hoa vợ anh Bảo . Anh làm cho hãng điện thoại , chị lúc đó ở nhà .

Một hôm tôi lại nhà anh chị chơi , anh Bảo khoe "Bà xã tui mới học làm
gà rút xương , ngon lắm . Có ai muốn đặt , giới thiệu bã dùm tui nha ."

Xong chị Hoa mang con gà mới nướng ra cho tôi xem . Tôi nghĩ thầm trong bụng , "phải chi có má ở đây !". Hôm đó tôi đặt chị làm cho một con .


Cách đó 2 tuần sau , tôi ghé nhà định nhờ chị làm nữa , chị bảo tôi , " cái này dễ ợt à, bà chỉ cần mua con dao như của tui , xong bắt đầu từ cổ đixuống " . Đoạn chị chạy vào bếp lấy con dao ra cho tôi xem . Nó là loại dao thái cà chua , lưỡi mỏng có răng cưa .

Thế là cuối tuần tui chạy ra Safeway mua con dao , con gà , thịt heo về học làm gà rút xương . Thành công mỹ mãn. Tôi thấy thật dễ , cứ ước ao phải chi má tôi còn sống , tôi sẽ chỉ cho má làm món này .

Sau khi biết làm gà rút xương tui khoái quá , chỉ muốn chia xẻ với người khác . Tôi điện thoại cho nhà trường cộng đồng , tình nguyện dậy nấu món Việt nam cho Mỹ . HA HA HA HA . Sau đó tui lại truyền nghề cho mấy bà bạn Viêt nam khác .

Có khi gặp chị Hoa , tui cám ơn chị dạy tui cách rút xương gà , chỉ ngạc nhiên nói "tui dạy bà hồi naò ? " Con người của chị thật tốt và khiêm nhượng .

Mục đích của tôi là muốn giới thiệu cái món chả giò thân yêu của Viêt nam , một món ăn thật thông dụng , dễ làm (con nít cũng làm được) lại rất ngon .

Chả giò Viêtnam , theo ý tui , ngon nhất thế giới . Hồi đó món ăn Việt , Thái xem như hoàn toàn xa lạ với người Mỹ , chỉ trừ những người có du lịch nhiều . Mỗi lần thấy ăn eggrolls của nhà hangTàu , ai cũng khen ngon nồng nhiệt khiến tui xùng tiết . Chả giò gì mà toàn celery , bắp cải , tí thịt heo . vỏ cuốn dầy cộm như da bò .

Sau đó , nhà trường nhận tui làm cô giáo dạy nấu ăn chùa . Cứ mỗi tam cá nguyệt , tui lui cui bưng vật liệu nấu ăn vào trường dạy . Họ cho tui xài cái phòng HomeEc của tui con nít , có đủ nồi niêu , chén dĩa , lò, máy rửa chén , tui chỉ cần đem vật liệu nấu ăn Á đông .

Dạy thiên hạ nhưng tui đâu có biết phân lượng gì đâu , recipe cuñg cóc có . Tui bắt đầu nghiên cứu , làm ra công thức các món . Xuống Seattle mua được một cuốn sách dạy nấu đồ Tàu nhỏ xíu (tiệm sách có hàng chụcloại sách dạy nấu ăn , nhưng tính tui hà tiện lựa cuốn nào rẻ nhứt mới mua. It turned out to be one of the best .

Chị Bảo lại khoe với tôi bánh bao bã làm bằng Self Rising flour (lúc đó chưa có bột đặc biệt làm các thứ bánh như bây giờ) , thêm vaò kinh nghiệm làm dumpling , lại mới trúng giải Raffle được một cái nồi hấp bánh hai từng , tui chạy ra trường dạy thiên hạ làm bánh bao . Tui gọi là Hum bao , bắt chước tiệm KauKau dưới Seattle . Chu choa , có nhiều bà Mỹ hỏi nhưng câu thật ngu . Như có một người hỏi tôi "tại sao cái nồi hấp lại có 2 từng". Tui hỏi lại "Bà có biết tai sao người ta xây nhà nhiều từng không ?." Bã nói không biết .
Xong tui hỏi lại bã :" Tại sao người ta xài ( giường hai tầng ) bunk bed ?" Đến lúc đó bà nội mới hiểu .!


Trở lại những ngày mới sang Mỹ , vì ít nguời Việt nên mỗi khi nghe nơi nào có người Việt Nam , tui với mấy bà bạn háo hức tìm kiếm làm quen . Tôi làm cho nhà ngân hàng . Có môt lần trong lớp huấn luyện nhân viên mới tôi gặp một anh Mỹ gốc Tàu . Thấy tui là VN , anh ta mừng quá , khoe với tui vợ anh ta cũng VN , cũng làm cho ngân hàng , Bank of California dưới Seattle . Nhưng vợ anh ta đổi tên Mỹ là Betty .Tối hôm đó tôi phoned cho Betty , đến cuối tuần tôi lại nhà Betty họp mặt với mấy người bạn của cô ta . Lúc đó nhằm dip Tết nên họ mang theo nhiều món trong đó có món bánh ít nhân thịt băm + nấm mèo của
một chị người Huế . Không có lá chuối , chị ta phải gói bằng giấy bạc .

Khi về đến nhà , tôi điện thoại cho bà bạn dưới LA , bắt bã gửi lá chuối đặng tui gói bánh ít chia cho bạn một ít .




Khi người Việt ti nạn qua , tôi lại học thêm vaì món của họ chế biến - bánh cuốn tráng chảo , nem làm bằng Ham ngâm dấm , tỏi , tiết canh làm băng knox gelatin and nước dùng gà .

Tới thăm một gia đình tị nạn (Hồi đó Ox còn đi làm , nên tôi đi chơi hoài hoài ỗng không quan tâm , lại còn trẻ người ốm nhom , tha hồ ăn HAHAHAHA) được họ cho ăn tiết canh , tôi ngạc nhiên hỏi làm sao tìm ra tiết tươi để làm . ông chồng cười " dễ lắm , trước hết chi cần một hộp de lô (jello) , nước dùng gà , màu đỏ , gan, mề thì thiếu gì, cho rau thơm, đậu phụng vào ăn ngon không kém".


Học làm bánh mì.


Từ bé tôi lúc nào cũng ao ước được biết làm bánh mì . Má tôi thường kể chuyện đàn bà Pháp làm bánh mì mỗi ngày như mình nấu cơm . Qua Mỹ tôi copied nhiều recipes làm bánh mì nhưng lầnnào bánh cũng cứng như đá . Tôi than phiền với đồng nghiệp về sự thất bại của mình . Tụi nó cũng đồng ý là làm bánh mì rất khó !

Các cơ sở Mỹ có phong tục thật dễ thương trong mùa giáng sinh . Đó là tục lệ trao đổi quà , tên người tặng quà được giữ bí mật . Mỗi người viết tên mình vào một miếng giấy, gấp lại cho vào cái hộp . Xong đưa ra cho cả văn phòng bốc thăm . Bốc được tên nào , mua quà cho người đó . Lúc mở quà thật vui , đôi khi buồn cuời tại có người nghịch mua những món quà diễu cợt . Đến phiên tôi , vừa bóc hết giấy bọc , tôi reo lên sung sướng "Two 'breads and cookies making' books from Betty Crocker" Ngay lúc đó tôi biết ngay ai là người tặng quà, một cô bạn đồng nghiệp tôi hay tâm sự .

Từ ngày đó , tôi làm bánh ít khi bi hư . Lại còn có gan đi chỉ cho người khác .

Tôi lạc bước vào nhà bếp VF 2 năm về trước , sau khi mục gia chánh bên Xứ Việt bị cắt . Vào đây tôi học thêm nhiều món lạ . Điều làm tôi khâm phục là những đầu bếp trong này chỉ bằng tuổi em út , cháu chắt của tôi , nhưng họ nấu ăn rất giỏi . So với tôi lúc bằng tuổi họ , thật là một trời một vực .

Lại chạy qua Hoa Son trang , đọc trang nấu ăn của Hinh Trần , tui mới thấy mình đúng là cóc ngồi đáy giếng .

Tôi không có khiếu trang trí , các món ăn tui làm , ăn được nhưng trình bày không khéo nên xem không được mắt ...

.....

Có nhiều người than phiền tôi viết chuyện gì ngắn quá , nhưng tui cảm thấy gần đứt thở sau khi viết xong bài này . Hahahahah !
10-30-2011 12:35 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
isabella Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,554
Joined: Apr 2011
Post: #2
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Ngày xưa phải có internet như bây giờ tha hồ học nấu ăn. Vào khoảng 1998 tui bắt đầu chơi internet qua AOL. Lúc đó chưa có cable hay DSL, mỗi lần lên net phải dùng điện thoại, ngồi chờ cho nó connect với AOL cũng lên ruột luôn. Đầu tiên XX ghét lắm, hắn gào thét "vợ tui bày đặt chơi internet, no way!" Tui nói "Way!" cho hắn gầm gừ tui cứ tảng lờ.

Lúc đó AOL có nhiều chat rooms tuỳ theo sở thích của từng nhóm. Tui tìm ra nhà bếp của AOL. Lúc đó không có người Việt, toàn Mỹ. Tui hỏi họ recipe làm fruitcake, naan, etc. Các bà ấy chỉ tận tình. Sau đó AOL kitchen bị dẹp, có lẽ họ đổi format. Tui lại đi lang thang tìm ra website "Xuviet.org" cũng có mục gia chánh. Tui quen Ut11 qua XV. Trong phòng gia chánh có một cô nấu ăn giỏi lắm nhưng món gì nàng cũng cho bột ngọt. HEHEHEHE. Một thời gian sau, XV lại bị đóng cửa. Không biết ai rủ tui vào Vietfun chỉ biết tự nhiên mình ở trong Vietfun chatroom, nói chuyện chính trị với mấy tên liền ông. Riết chán vì mấy tên này cãi nhau dài dài tui mới đi vào mấy forums chơi.

Cũng không tính vào nhà bếp, chỉ chơi với mấy nhỏ bên general. Tình cờ một hôm tui đi lạc vào nhà bếp VF, thấy có BeTron hay post bài nấu ăn thấy cũng vui vui tui đóng đo tại đó.

Ở đây học được nhiều thứ, bị chửi cũng được vài lần. Quái, tui đâu có làm gì ai tự dưng có nguời chạy vô chửi tưng bừng. Sau này thấy họ dữ quá tui ít vào VF bỏ đi qua Đất việt chơi. Nhờ ở trong VF tui biết được nhiều vị rất dễ thương như mợ Apple, em Xi Muội. JF, LS aka Hoa Khôi, Gaumisa, JPham,và còn nhiều nữa. Tụi này còn tổ chức họp mặt bên San Jose năm 2005 nhân dịp tui đi qua thăm mấy con bạn cũ.

Lúc này có phong trào làm bánh gai. Ai cũng nôn nao tìm cây lá gai về trồng. tội nghiệp Xi Muôi, đem cho tui một chậu lá gai, sau đó HHL cũng gửi thêm cho vài cành, cuối cùng góc vườn cạnh nhà như đám rừng.

Vietfun lúc đầu chưa post được hình, chỉ có recipes thôi. Tui giới thiệu cách nấu xôi qua MW được hưởng ứng nhiệt tình.

Đất Việt có Hoàng Tâm một nhà bếp đại tài nhờ có khiếu thêm ngành học chính của cậu ta là culinary. Lại học thêm nhiều món bánh của HT nhưng không bao giờ làm vì vụng quá.
10-31-2011 03:56 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Hằng Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,892
Joined: Mar 2011
Post: #3
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Chị Isa .
Đọc vui ghê , chờ bài khác của chị nha . Thanks chị Heart
11-01-2011 03:50 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
mytho2010 Offline
BH Member
***

Posts: 81
Joined: Jul 2011
Post: #4
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
chi viet hay qua' . Em cu~ng khon^g bie^'t nau^, cu~ng nho` hoc hoi? tu` may^' website khong^ .
11-02-2011 03:26 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
isabella Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,554
Joined: Apr 2011
Post: #5
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Sau khi biết làm bánh mì, tuần nào tui cũng chế nhưng không có làm bánh mì Pháp. Tui chỉ lẩn quẩn mấy loại bánh mì ngọt, croissants, bánh mì Sandwiches, bánh mì hai màu (whole wheat and white) Bánh mì cho cẩy seeds, etc. Một hôm thấy một nở đẹp, tui đang chiên cái gì không nhớ, ngắt một miếng bột thả vào dầu, bột nổi, chín vàng, ăn thử "Ah! giống dào cháo quẩy quá!" Tui gọi nó là dào cháo quẩy chứ thật ra chỉ là doughnut lạt thôi.

Lúc đó đâu biết bột khai là cái quái gì đâu. Sau này thấy HT nói về bột khai cũng tò mò nhưng không biết tìm đâu ra, nhờ chị Hiha cho mấy gói, kế đến Mảritza thương tình gửi cho một hũ. Làm thử DCQ theo youtube của bà Tàu nào đó, bánh ra dỡ ẹc. Sau tui hợp chung bột khai và yeast mới thành công.

Tui thích bánh tiêu nên tập làm. Trên Everett tui gặp ông làm chung nguòi da đỏ, kỳ đó có potluck, ỗng đem vô món gì giống như bánh tiêu, hỏi thì ỗng nói đó là Indian bread. Hahahaha, họ làm công thức y chang, chỉ có khác là họ cho hột gà vào thôi. Hèn chi người ta nói người Mỹ da đỏ gốc gác bên Tàu. Smile
11-08-2011 06:13 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,649
Joined: Aug 2010
Post: #6
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Ah !!! Bên Phi Châu ( hình như vậy ) , hay là xứ nào đó giống dân Pho Châu , em có coi trên TV họ làm bánh gì mà y chang 100% bánh tiêu luôn !!! Ủa , không 99 % thôi ! Tại hổng có mè !
11-09-2011 12:03 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
isabella Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,554
Joined: Apr 2011
Post: #7
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Khoangr 1978 cái oven nhà tui bị hư. Chưa sửa xong nhân tiện trong hãng XX làm có bán Microwave oven, ỗng mua về cho tui một cái hiệu Hitachi, có xe để nữa (hiện giờ tui vẫn còn cái xe đó) Hitachi kem theo cái browning dish để mình có thể chiên thức ăn trong MW. Cha, lúc đó tui nấu MW liên tu- từ steak cho tới gà quay. Nhiều khi tiếc khi dọn nhà cho thiên hạ cái MW+browning dish.

Tui thí nghiệm đủ thứ qua MW. Cuối cùng tui bày ra nấu xôi. Thành công mỹ mãn, sau này tui đem vào giới thiệu trong VF, ai cũng thích, nhất là Bé Mập. Viết tới đây tui lại nhớ và thương BM quá trời. Con người thật dễ thương, hiền hoà nhưng trời không thương (hay là trời thương??) phải rời dương thế quá sớm.

Có MW rồi, đâu năm sau coi Tv thấy họ quảng cáo Food Processor mê quá, chạy ra JC Penneys khiêng về một cái. Tha hồ cho tui làm chả giò, carrot cakes, etc. Trong quảng cáo họ lúc nào cũng show off cách cắt dưa leo, cà chua bằng FP nhưng thú thật, tui chưa bao giờ xài FP để thái dưa leo hay cà chua hết trơn.

JC Penneys FP rất mạnh và tốt, tui cài tới năm 1988, lưỡi dao bị cùn mới bỏ mua cái mới, nhưng lúc đó JCP nghỉ bán máy móc nên tui phải mua của Hamilton BEach.
11-21-2011 12:10 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
ÚT MÓT Offline
BH Member
***

Posts: 10
Joined: Jan 2012
Post: #8
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
"Lấy chồng đến nơi rồi mà không biết làm tô nước mắm nữa thì chết rồi" lời bà chị văng vẳng còn trong trí ni. Cả đời sống bên mẹ có người giúp việc nấu ăn, cho đến khi đất nước đổi thay, mẹ cho các người giúp việc nghỉ làm và cho họ số vốn về nhà họ sinh sống; thì chi dâu sang lo giúp mẹ bếp núc. Con gái Ut của mẹ chỉ biết ôm sách vở rồi đi dạy lai ôm sách vở . Cả đời bên mẹ tay con chỉ biết sách vở. Chả trách chi tôi xa mẹ lâu, sang Mỹ ăn học sớm, nên biết nhiều hơn tôi. nay chi trách la tôi không nên tích sự Undecided vì chẳng biết nấu ăn.
đoạn trường thật các bạn ạ. Vào bếp mỗi tuần là tôi bị đứt tay Huh , đến khi lấy chồng rồi thì ít nhứt mỗi tháng cũng đứt tay một lần, ông ox người Bắc gọi mình "Đoãn". Ông chằng bao giờ mài dao khi tớ cần, ông bảo: May là tui không bao giờ mài dao cho bà, vì sợ bà bị đứt tay mà hể vào bếp là bà đổ máu Sad " ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN là thế. Quái đản mấy năm liền dài hạn lận đó.
Nếu không có nồi cơm điện như bây giờ thì phải bảo tui có danh hiệu "Đoản" thực đấy ạ. Ai đời con gái 23 bưng cơm hỏi chi "cơm chính chưa?" thỉnh thoảng vẫn còn bị chị dâu trêu chọc, đến 27 vẫn chưa biết làm nước mắm. Đoãn chính tông đấy a.
Nhưng đặc biệt là không biết nấu ăn lúc đó, mà ox nhà thuở bé ham học bỏ quên giờ ăn trong Đại học, nên ox mang bịnh bao tử nặng nên chỉ thích ăn những thức ăn mình nấu hơn đi ăn nhà hàng với người trong sở . Lắm lúc Ox phỏng vấn chọn người vô sở làm việc, họ mời nhau ra ngoài ăn hàng hay vì giao dịch ox phải đi ăn ngoài; ox ngấy ăn nhà hàng vì toàn dầu, bột ngọt hoặc cheese làm bao tử ox bị khủng hoảng, râm đau.
Thế nên dù nấu dở lắm nhưng có ox làm khách chính Wink , học lóm của các bạn Idea và các chị dù dở cũng có người ăn, dần dần cũng được "Trăm nghề không bằng tay quen" mà há.
01-12-2012 01:15 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
HaiLua Offline
Junior Member
**

Posts: 9
Joined: Dec 2011
Post: #9
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Chi. vie^'t hay qu'a, ca'm o'n chi. đa~ chia xe~.

Em lua' 100%, nho'` co' LXMN, em đo'~ nhiê`u rô`i, em kho^ng da'm post... chiu. kho' vai` tha'ng nu'a~ em kha kha' 1 chu't thi` em xe~ tri`nh la`ng cho ca? nha` xem.

Ca'm o'n ca'c chi.

Hai Lua'
01-12-2012 03:13 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
isabella Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,554
Joined: Apr 2011
Post: #10
RE: ĐOẠN TRƯỜNG NẤU ĂN CỦA TUI - ( Isabella ‎ )
Ở Vn nhà nào chẳng có người giúp việc. Giàu mướn người giỏi trả lương cao hơn, nghèo mướn người tầm thường, trả lương ít hơn thôi. Chuyện biết nấu ăn hay không là cho người mẹ biết nghĩ tới tương lai con cái, dạy cho chúng nó biết để sau này có thể loa thân hoặc tránh bị người làm qua mặt.

Ngày xưa, chính ra con gái nhà giàu lại biết nấu nướng nhiều hơn con nhà nghèo. Dì tui làm dâu nhà này có mấy cô em chồng. Bà mẹ chồng lúc nào cũng thở dài "Mấy cô sau này không may như mấy cô chị. Ngày xưa nhà khá giả, dư tiền mua các thứ cho chúng nó học làm bánh trái, bây giờ chỉ dậy được chúng nó mấy món thông thường!"
Má tui không quan tâm về vụ pha nước mắm, bã nghĩ đó là vấn đề phụ. Tui đồng ý. Hơn nữa, mình ăn mòn miệng khi cần cũng nghĩ ra cách làm, miễn biết nếm là được.

Đã nói gia đình tui nghèo xác xơ nhưng cũng có người giúp việc vì đó là phong tục nước Việt mình. 16 tuổi tui đã phải thay mẹ cai quản mấy người này vì họ khoái qua mặt, ăn bớt tiền chợ liên tu.
01-14-2012 04:48 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: