Post Reply 
Mình huề suốt đời nha ông
Author Message
Mây mùa Thu Offline
BH Member
***

Posts: 42
Joined: Sep 2011
Post: #1
Mình huề suốt đời nha ông
Xin mời các sis nhìn một gương mặt khác của anh Hoàng Duy Liệu. À thì ra anh chàng này cũng có lúc đàng hoàng ....ra phết.
MMT
Mình huề suốt đời nha ông

T
rời sắp chuyển mưa, gíó rì rào thổi xuyên qua đám lá xanh đầu mùa uốn éo dưới ánh trăng mờ, ông già búng phần cuối của điếu thuốc đang hút dở vào cái chậu sành bên cạnh lê bước vô nhà.
Qua ánh đèn vàng ấm cúng trong phòng ngủ ông thấy dáng bà nằm đó, mắt nhắm nghiền, tay chân buông thả, cuốn kinh Phật im lìm lặng lẽ nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở nặng nề mệt nhọc. Đặt nhẹ cuốn sách lên bàn, sửa lại cái mền, vặn mờ đi ánh đèn ông già khẻ leo lên giường, chân duỗi thẳng, hai tay quàng sau ót, thả hồn miên man:
- Mới đó mà đã bao mươi năm rồi, kể từ ngày ông lò dò đeo theo bà ngoài phố Hòa Bình, rồi duyên phần như đã định bà theo ông về làm vợ làm dâu trong căn nhà chật hẹp mái tôn vách ván ở gần cuối cái hẻm lúc nào củng nhèm nhẹp đủ thứnước, rác rưới ngổn ngang, ồn ào loạn xị. Mới hôm nào còn ôm cặp trước ngực thảtừng bước nhẹ đến trường, cuộc đời phẳng lặng êm đềm như tà áo trắng nữ sinh, thế mà giờ đây...
Ông già thở dài chép miệng:
- Tui biết tui đã làm bà khổ sở sầu muộn tự thuở xa xưa, tự cái ngày tui còn mặc quần áo lính, miệt mài trên chiến trận đó đây. Bỏ mặc bà ở lại nhà một thân chiếc bong vất vả muôn điều từ sáng đến khuya tiếp nối hàng bao nhiêu năm mà lúc nào cũng ráng lắng tai nghe tiếng hét lên mừng rỡ của một đúa em chồng nàođó:
- Anh Hai về!
Mà có về thì cũng năm mười phút, ông đã bảo bà đưa tiền (cái khoản tiền ít ỏi do má của bà cho trong những lần xuống thăm) để đi nhậu, đi ăn, đi phòng trà khiêu vũ cùng bạn bè chiến hữu, chẳng thèm biết đến bà đang âm thầm lặng-lẻgiữa khuya mở balo tìm vá lại bộ đồ trận, đơm thêm cái nút đã mất đi ở một nơi khói lửa nào đó.
Ôm lấy áo trận vào lòng bà thiếp mê đi với niềm hạnh phúc vô vàn tràn ngập của người chinh phụ.
Để rôi năm tháng dần trôi theo cõi đời nghiệt ngã, ông cởi áo đi tù, gậm nhấm nỗi hờn vong quốc, bà vẩn ở lại nhà đêm đêm cố tìm lấy hơi ấm của chồng qua manh áo cũ. Không một lời than thân trách phận. Chỉ có nước mắt vòng quanh trong đêm khuya tĩnh mịch cố chờ người phương xa.
Bỗng dưng bà lên tiếng thì thầm:
- Còn ông thì sao? Bộ tui không biết cái lần mặc cho bạn bè chọc ghẹo, ông dã không thèm đem nộp cây súng gì đó để được lãnh huy chương mà đem bán cho ông cốvấn Mỹ lấy tiền mua vải may áo dài cho tui về quê ăn Tết năm nào.
Rồi lại nhớ cái lần đi tìm thăm ông giữa núi rừng Việt bắc hoang vu, trên chuyến tàu xuôi Nam về lại Sài Gòn tui vẫn thấy ánh mắt căm hờn nhẫn nhục của ông, tui biết ông cam phận vì ai. Cũng như ông đã không lên tàu ra biển từ Vũng Tàu mà lại lần mò về lại bên tui ngày đó. Bộ tui không làm khổ ông sao?
Ôm nhẹ vai bà ông già nhỏ nhẹ:
- Thôi thì mình huề.
Rúc đầu vào ngực ông bà thỏ thẻ:
- Mình huề suốt đời nha ông.
Bên ngoài trời đổ mưa to, trong tiếng rạt rào gió nước ông già khẽ mỉm cười hạnh phúc.

Cali 2010

Viết dùm ai
Hoàng Duy Liệu
01-10-2012 11:54 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,668
Joined: Aug 2010
Post: #2
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Ừ , cũng tình cảm ướt át lém đó !

Tui đọc bài gì mà hồi nhỏ ổng đi học , phải đi ké xe bò của nhà con Hoa . Chuyện dài lắm !

Tới khúc sau này ổng lớn rồi , hay già rồi gì đó ,mà vẫn còn nghĩ tới con Hoa , thì thầm kêu tên nó , tự hỏi không biêt bây giờ nó ở nơi mô ! Đơn giản vậy nhưng ổng viết chắc là với tât' cả cảm xúc thật trong lòng nên cũng làm tui động lòng theo ! Undecided
Mà tui cũng hổng sure là tui nhớ đúng không nữa !
Mà có sai thì coi như ..... chuyện đó , khúc này tui kể !!! Big Grin heheh....

Còn nếu đúng thì tui cũng cầu mong cho ổng biết được tin tức con Hoa !
Cái kiểu ổng dầy , mai mốt có " lên mây ngàn" chắc cũng hổng thỏa mãn ước nguyện wá !!! Sad




Ốixxxx !!!!! Sắp Têt' nhứt rồi , kể chiện dui đi !!!! Snowman2
01-11-2012 01:57 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,668
Joined: Aug 2010
Post: #3
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Bếp núc dắng we , tui lang thang kiếm bài đọc !
Thấy lại bài này , thì ra là nhỏ Mai chớ hổng phải Hoa !
Ờ , mà sao cũng đặng , Hoa hay Mai gì thì cũng là bông cả !!!!

Đọc bài này nè , thấy thương nhỏ Mai ghê !
Ông Liệu trong này có phải là 1 ông dí ông Liệu viết mấy bài kia hông trời !!!! Confused


Nhỏ Mai



Sau khi làm quỷ sứ quỳ gối dang tay mũi dãỉ lòng thòng, rách mất vài cái quần xà lỏn xanh đỏ ở trường thầy Chín được hơn một năm, tui được đi học ở trường tiểu học công lập của tỉnh. Trường Tiểu Học Nguyễn Du.

Mỗi buổi sáng từ nhà tui ở gần nhà ga Biên Hòa, tui lơn tơn xách cặp đi ra đầu phố chỗ có rạp hát Biên Hùng và quán hủ tiếu Cây trứng cá mà ông nội tui là chủ đất, tui thường ghé qua cái xe bánh mì của dì Chín (hỏng phải vợ thầy Chín đâu nha!) ở trước quán hủ tiếu đưa cho bả một đồng, đổi lấy một ổ bánh mì thịt hay xíu mại nóng hổi, vừa đi vừa gặm, mắt láo liên canh chừng không cho thằng nào rề rề tới gần xin cắn miếng.

Không biết mấy anh "pilot" có còn nhớ đến mấy thằng nhóc con ngày xưa thường hay đứng quanh xe bánh mì đưa mắt nhìn say mê mấy cây súng P38 nho nhỏ với sợi dây nịt có gắn thêm con dao cùng những viên đạn sáng chói màu đồng mà mấy anh đeo xề xệ ngang hông đó hay không. Tui là một nhóc tì trong đám đó, sáng nào cũng đứng nhìn mấy anh lính rồi đếm thầm coi còn bao năm nữa thì mình sẽ được đi lính để có súng đeo cho oai vệ như vậy.

Bánh mì dì Chín ngon lắm, mấy anh lính Không Quân thường sau khi ăn hủ tiếu xong còn mua thêm vài ổ đút vô cái túi dưới chân để dành ăn trưa ở trên trời. Đôi khi tui còn thấy vài anh lính Biệt Động Quân hay Nhảy Dù mua cả chục ổ nhét đầy ba lô thảy lên chiếc xe jeep có cái cần ăng ten dài thoòng được uốn cong cột về phía trước sửa soạn cho một chuyến hành quân nào đó.

Dì Chín tối ngày bận rộn làm bánh mì chắc là không bao giờ nghĩ đến cái chuyện những ổ bánh của mình đã theo bước quân hành mà đi bao vùng "rừng núi xình lầy" hay là bay cao tận "không gian hằn nỗi nhớ". Không biết Dì Chín có bị đi tù cải tạo về cái tội tiếp tế lương thực cho địch quân hay không, dám lắm chớ.

Bây giờ ở xứ Mỹ này tui ăn đủ thứ từ bánh mì Ba Lẹ, Hương Lan, Hà Nội đến Lee Sandwich nhưng vẫn không thấy ngon bằng bánh mì dì Chín hồi đó. Chỉ cần đứng kiễng chân nhìn dì Chín dùng cái muỗng nhấn nát cục xíu mại hay là con cá mòi rồi nhẹ nhàng ban ra trên khúc bánh mì với cái màu vàng đỏ óng ánh của nước sốt là đã đủ chảy nước miếng rồi. Đó là chưa kể đến 2, 3 miếng ớt mỏng đỏ hỏn nằm nghêng ngang cay lè kế bên một miếng dưa leo tươi mát. Chắc tại hồi đó nhà tui nghèo quá, chứ không như bây giờ, tui giàu lắm, tui ăn bánh mì mua 2 tặng 1 thay cơm hàng ngày.

Cũng như những thằng nhóc khác, tui thường phải đi bộ đến trường nhưng sau vài tuần vưà đi vừa gặm bánh mì tui nhập bọn dân chơi xe bò. Băng qua đường đến trước Ty Cảnh Sát Biên Hòa tụi tui thường đứng đợi coi có chiếc xe bò nào còn trống thì leo lên đi ké đến trường. Ở đó mỗi buổi sáng sớm thường hay có một vài chiếc xe bò lọc cọc đi ra chợ Biên Hòa chở hàng về quê xa. Giờ nhớ lại, mấy ông già đánh xe bò thời đó hiền queo, mấy thằng nhóc tui leo lên nhảy xuống la hét om xòm ỏm tỏi mà vẫn
không la ó rầy rà một tiếng nào. Thỉnh thoảng quá lắm thì chỉ:

- Ngồi xuống! Coi chừng té mậy!

Ông nào cũng có cái roi mà chỉ để quất nhẹ lên mông mấy con bò.

Đi học bằng xe bò sướng lắm! Hãy nghĩ tới cái cảnh trong cái buổi sáng mát mẻ đầu ngày một mình đứng trên chiếc xe bò vừa ăn bánh mì nóng hổi ngon lành vừa đưa mắt ngắm nhìn con phố nhỏ đang trở mình thức dậy thì sẽ thấy là không thua gì nếu đem so với chuyện đi xe "cable car" qua phố San Francisco. Nơi đây làm gì có cái cảnh như một tiếng "két" vang lên từ cánh cửa sắt vừa hé mở, cái bánh trước của một chiếc xe đạp ló ra theo sau là một tà áo trắng nữ sinh thanh thản hiện ra. Hay là cái cảnh
một bà mẹ vừa bới đầu vừa đuổi theo một thằng bé con trần truồng chạy lăng quăng cười hắc hắc trên lề đường.

Tui thích nhất là bữa nào hên mà nhảy lên được xe bò của ông Ba Râu, ổng có bộ râu cá chốt trắng phau, 2 bên vểnh lên như 2 cái sừng trâu mà ổng thường hay đưa tay lên vuốt vuốt, tui giờ cũng có râu mà sao nó khộng bao giờ vểnh lên cho dù tui sài hết cả chai Gel . Trên xe của ông Ba Râu tui có quen được một người bạn thân tình, con Mai, cháu nội của ổng, sáng nào nó cũng theo ổng đem xe ra chợ Biên Hòa chở hàng về tận rừng Tân Phong.


Nhỏ Mai lớn hơn tui một tuổi mà vẫn chưa đi học nên tui dạy cho nó tập đánh vần ê a sau khi chia cho nó nửa ổ bánh mì, bù lại thỉnh thoảng nó cho tui mấy con dế than hay dế lửa gáy re re trong cái hộp quẹt diêm. Con Mai còn bức tóc làm cho tui mấy cây que dế. Ngồi bên tui con Mai hỏi lung tung đủ thứ chuyện ngớ ngẩn như là mày có má không? Em mày có chơi u mọi hay không ? Tối mày ngủ với ai? v. . . v. . . làm cho tui cứ hay nạt nó sao mày cứ hay hỏi ba cái chuyện mà ai cũng biết. Nó không trả
lời mà chỉ ngồi im vân vê cái chéo áo.

Nhỏ Mai thường đưa mắt buồn bã nhìn theo khi tui phải ôm cặp nhảy xuống khi xe đến gần cổng trường Sông Phố. Chỗ đó đi về bên phía mặt là ra chợ, phía trái là trường tui.

Có lần nó nói:

- Phải chi tao được đi học với mày.

Tui nhớ là đã phán lại một câu xanh rờn:

- Mày còn ngu quá sao đi học được.

Đó cũng là lần cuối cùng tui gặp con Mai. Nghe nói ông Ba Râu bị bắt đánh xe bò vô rừng chở cái gì cho ai đó một tối rồi không bao giờ trở lại. Mai ơi ! cho tao xin lỗi mày, bây giờ mày ở nơi đâu? Mấy con dế mày cho đã chết từ lâu nhưng hình như tao vẫn còn nghe tiếng gáy đâu đây.

Hay là tiếng than khóc tận đáy lòng tao?


----------------------------------


Mỗi buổi sáng, từng chiếc rồi lại từng chiếc xe bò chậm rãi cọc cạch leng keng đi ngang qua trước mặt, tui cố chạy đến kiễng chân ngó vô góc thùng xe để tìm con Mai cho dù từ xa đã biết là không phải xe của ông Ba Râu. Biết làm sao hơn khi tui muốn kiếm nó, tui muốn ngồi xuống mà nói với nó rằng:

- Mày đừng có buồn, tao đi học được cái gì rồi sẽ chỉ lại cho mày, rồi mày cũng sẽ biết đọc như tao thôi. Tao cũng sẽ dạy mày làm tóan nhân để mày khỏi phải đếm hết ngón tay tới ngón chân. Tao sẽ… Ôi, nhiều điều tui muốn nói với nó để chạy cái tội đã nói nó ngu hôm trước.

Mà cả tuần nay rồi tui vẫn không thấy nó lẫn ông Ba Râu, ngày nào cũng chỉ ăn đến nửa ổ bánh mì thì cảm thấy như có cái gì nghèn nghẹn trong cổ họng không nuốt vô được nữa… Tui lặng lẽ gói lại bằng tờ giấy báo; cột chặt lại bằng sợi dây thung, dấu kỹ vô cặp hy vọng biết đâu chút nữa sẽ gặp con Mai mà chia cho nó. Tui biết có khi tui đã khóc khi gói lại nửa ổ bánh mì.

Tui nhớ nhỏ Mai vô vàn.

Trong lớp, bất kể roi dài thước ngắn của cô giáo, tui ráng vẽ cái mặt tròn quay với 2 cái đồng tiền lõm vô trên gò má, cái đầu tóc bù xù có khi được ai đó cột lại bằng sợi dây thung xanh đỏ hai bên làm cho cái đầu nó trông như là cái trống lắc lắc kêu bụp bụp, cái đồ chơi của con nít, tui còn cho nó mặc một bộ đồ mới trong hình, thay cho bộ đồ bộ thiệt của nó có in mấy cái bông gì đó đã cụt ngủn sờn vai, 2 cái túi trước bụng đã biến đi đâu mất chỉ còn lưa thưa mấy sợi chỉ, mấy hột nút thì đủ màu đủ cỡ, có vài hột hơi bự hơn cái khuy làm nó cài vô không được đành để lòi cái bụng đen xì ra.

Tui đoán hình như nó chỉ có một hai bộ đồ để mặc khi đi ra tỉnh mà thôi, khi ở nhà chắc nó ở trần dang nắng suốt ngày trên ruộng nên cái bụng của nó có 2 màu khác biệt, trên đen dưới trắng mà lằn ranh là cái lưng quần. Nó là con nhà nghèo mà ! Má tui nói vậy khi nghe tui kể lại sau này. À ! Mình nghèo thì cũng có người nghèo hơn ha!

Thì cũng phải thôi!

Nhỏ Mai mồ côi cả cha lẫn mẹ, chỉ còn có ông Ba Râu là thân quyến, ổng kể rằng ba nó đi lính gì đó rồi đi luôn trước khi nó ra đời, má nó cũng đi đâu mất sau khi sinh ra nó độ vài tháng. Ổng chép miệng:

- Hồi đó bà vợ tui còn sống nên cũng đở khổ, chớ mình tui như bây giờ chắc chết!

Tiếng chết của ổng thường hay kéo dài lê thê nghe sao buồn diệu vợi như có người thân chết, tui nhớ là như vậy.

Tui vẽ nó đứng dang hai chân hai tay, cặp mắt tròn vo long lên dữ dằn trên sàn xe bò ráng sức xua đuổi mấy thằng nhóc đang tính trèo lên xe của nó, cố giữ chỗ cho tui, cái chỗ ngon lành nhứt ở tận phía trước, ngay sau lưng ông Ba Râu mà nó đã cẩn thận đặt một cái bao bố nhỏ có dồn thêm chút rơm màu vàng. Cứ y như là Xe Bò "First Class." Nó thường hay nói "tao thay rơm hôm qua cho mày rồi đó !" mỗi khi tui ngồi lên cái bao bố đó.

Vậy mà … Giờ mày ra sao Mai? Tao lại muốn khóc, mày có biết hay không?

Sau này khi lớn lên tui lại phải có đôi lần buồn rầu nhớ thương nhỏ Mai, như khi đọc truyện của ông Xuân Vũ trong cuốn 2.000 Ngày Đêm Trấn Thủ Củ Chi, có chương nói đến những người đánh xe bò ở vùng Tân Phong bị VC giữ lại trong rừng năm này qua năm khác, không cho về với vợ con , gia đình để vận chuyển lương thực cùng súng đạn không công cho họ cho đến khi tàn cuộc chiến. À! Thì ra thế! Quả đúng như một ông đánh xe bò khác đã kể cho tui nghe hồi đó.

Nhưng còn nhỏ Mai?

Tui đọc mà tưởng như đang thấy ông Ba Râu ngồi ủ rũ bên cạnh chiếc xe bò mặt cúi gầm dưới nòng súng AK, trong lòng lo cho con Mai đang ngồi một mình trong cái chòi hoang vắng khóc lóc thảm thương giữa đêm khuya sau khi người thân yêu cuối cùng trong cuộc đời ngắn ngủn của nó bị bắt đi.
Rồi ai cho nó ăn? Tiền đâu nó mua gạo nấu cơm? Hay là nó đã lang thang vô rừng sống với khỉ như trong phim Tarzan trong rừng thẳm? Tui cứ suy đoán mông lung khổ sở cả một đời.

Kỳ lạ thay, tui bỗng dưng cầu Trời khấn Phật cho họ bắt luôn con Mai để nó khỏi phải chết đói, chết buồn. Hay phải lấy chồng khỉ đột . Sao mà nghe như chuyện nô lệ thời trung cổ , ông cháu người ta đã nghèo nàn, quê mùa chỉ biết đánh xe bò kiếm miếng cơm manh áo vậy mà cũng chẳng được yên thân, Chúa, Phật, ông Trời bận đi vắng nơi đâu?

Mới gần đây thôi, khi đọc chuyện của nhà văn nổi tiếng Vĩnh Hiếu viết về những ngày cuối cùng ở Nha Trang, tui lại ứa nước mắt khi đọc tới đoạn có bà già bán giấy số dẫn đưá cháu gái nhỏ đến năn nỉ xin ảnh giúp cho một ngõ thoát thân trên chiếc trực thăng cuối cùng vào độ 1975. Tui lại thấy gương mặt buồn bã của nhỏ Mai trên cái màn hình. Tui muốn chửi thề thật lớn, thật to, muốn chém đứt tất cả những gì trước mặt, xung quanh bằng cây kiếm Nhật treo trên tường chẳng bao giờ lấy xuống tự bao năm
qua.

Nhỏ Mai có tội tình chi? Một đứa con gái nhỏ mồ côi thâm tình bằng hữu.

Vì ráng đứng kiếm nhỏ Mai mỗi sáng mà tui thường trễ học, bị cô giáo lớp Năm lấy thước đánh đỏ cả hai bàn tay, tuy là đau nhưng tui không ngán, dầu gì cũng đã qua hơn một năm huấn nhục tại trường thầy Chín, nhằm nhò gì ba cái trò lẻ tẻ này. Lớn lên thêm chút nữa, tui đánh lộn có tiếng không những vì không sợ đau mà phần lớn là nhớ đến nhỏ Mai. Tui vừa khóc vừa đánh.


Bị cô giáo đánh, tui không khóc nữa chỉ hơi khẽ hít hà nhảy tưng tưng, thò tay này, thụt tay kia và có lẽ hơi mếu máo một chút nhưng lại rất buồn mỗi khi bị cô đánh xong, là vì ngày nào còn bị đánh là ngày đó chưa gặp lại được nhỏ Mai. Phải chi cô cứ đánh cả một ngày cũng được, chỉ cho tui gặp lại nó. Lần này tui đã tính là sẽ xin với má tui cho nó về ở nhà tui để rồi mỗi sáng hai đứa cùng đi học.

Tui còn có thủ sẵn một cục xà bông Cô Ba trong cặp mà tui xin của chị Gấm, chị giúp việc nhà tui , định cho nó vì tui nhớ có lần nó nói tao chưa có gội đầu bằng xà bông bao giờ. Cũng vì cục xà bông này mà tui phải ngồi chơi với muỗi, canh cửa mỗi đêm cho chị Gấm chạy ra ngoài vườn mảng cầu hẹn hò tình tự với anh Năm tài xế xe be. Hên cho tui là chỉ độ vài tháng sau thằng chả bị bà vợ ở dưới quê lên nắm cổ kéo về như bò cái kéo khúc cây sau khi chơi nhau bằng đòn gánh với chị Gấm nhà tui một
trận kinh hồn aó rách, quần bay, nước chảy te tua ngoài giếng nước.
Uổng quá !


Bữa đó tui đi học, chiều về nghe nhỏ em gái kể lại mà tiếc hùi hụi, nghe còn thần sầu hấp dẫn hơn là đọc truyện Cô Gái Đồ Long. Em tui nói một bên là chi Gấm nhà tui chơi võ Bình Định múa đòn gánh vù vù đập vô đầu bà kia kêu cốc cốc, còn bà kia thì hình như là có học gồng Cao Miên đi xà quyền đá tét mất cái quần chị Gấm. Trời ơi đã quá
mậy.

Mặc kệ cho chị Gấm đang ngồi khóc tỉ tê ngoài vườn trong khi má tui đang ca lớn thiên trường khúc “Thật là đáng tiếc, “ “Tao đã dặn “ ở bên cạnh, ông già tui chọt gậy bánh xe:

- Ờ ! thì bà đang “dặn” radio đó.

Ông già tui nheo mắt. Tui còn nhớ rõ ràng ổng còn nói với má tui:

- Thôi bà ơi ! Tui cũng tiếc vậy ! Phải chi tui về sớm một chút thì đỡ (hay là đã ) biết mấy ......

Giờ thì tui đã biết ba tui tiếc cái chi. May mà má tui trong cơn nóng giận không để ý đến cái tài ăn nói của ba tui ngày đó. Ổng là lính đa tình .

Để rồi một sáng kia, đợi hòai đợi mãi mà chẳng có chiếc xe bò nào ngang qua, tui quên mất chuyện đi học, mãi cho đến lúc thấy mấy ông Cảnh Sát thay ca, nhìn lên trời chẳng còn chiếc máy bay nào bay ngang qua, quán hủ tiếu vắng teo, tui mới biết là đã quá trễ giờ đến trường. Cho đến bây giờ cũng vẫn không hiểu tại sao nhưng hôm đó tui đã làm một chuyện thật là vĩ đại trong đời, tui không thèm đi học nữa. Tui có thêm cái tật lầm lì từ đó.

Hôm đó tui đã bỏ học đi lang thang suốt một ngày lần đầu tiên trong đời.
02-09-2012 02:54 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,668
Joined: Aug 2010
Post: #4
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Còn nhỏ Hoa nè


Cái trường làng



Năm lên 4 tuổi tui được ông Nội đưa đi học ngày đầu tiên trên đời vì ba tui thì là lính Không Quân nên sáng sớm đã phải đạp xe vô phi trường, má tui thì còn phải vừa khóc vừa đi chợ lẫn trông nom một đàn em nhỏ ở nhà.

Con đường từ nhà tui đến trường ngày đó lẽ dĩ nhiên là không có tình tự thơ mộng như trong chuyện của nhà văn nổi tiếng Thanh Tịnh (Thanh Đạm - ?) ngày nào, chỉ có cái cảnh một thằng nhóc con một tay xách cái cặp da màu đen có dán, không, đúng ra là có in lên vài cái hình xanh đỏ chim cò, máy bay, con gái tóc dài hay ác quỷ nhe răng. Có còn nhớ không? Mấy cái hình mà anh chị em mình nhúng vô nước, nhẹ tay gỡ ra rồi dán lên sách, lên bìa sách hay cặp táp đó. Tui khoái nhất cái hình thằng cao bồi "Lucky the Lude" ốm nhom ốm nhách cao lòng khòng đội cái mũ rộng vành đứng tréo chân trông gồ quá đỗi.

Một tay xách cặp, một tay với cái bình mực hình dạng giống như trái địa cầu có cái nắp và cái khoen ở trên, tui lủi thủi lần mò sau lưng ông Nội dọc theo con đường rầy xe lửa xuyên qua cái rừng tre rậm mà sau này, khi lớn lên thêm một chút, tui thường ra đó chặt về hun khói cho vàng làm cần câu cá mập. Cá mập ở Biên Hòa? Ờ thì mấy con cá có cái mông bự bự đó mà, mấy thằng nhóc trong xóm tui kêu như vậy, tui bị ám ảnh bởi cái hình dạng cong cong uốn lượn của con cá từ thuở ngàn xưa năm cũ ấy.

Vừa ngó theo ông Nội vừa phải để mắt lạng qua trái phải tránh những cái đống gì vàng vàng nâu nâu còn đang bốc hơi. Đôi khi phải dừng lại kênh nhau với mấy con chó vừa xong bữa ăn sáng tính chùi miệng trên cái quần xà lỏn mới toanh.

Ngày đó tui ngon lành lắm nha, không có khóc lóc chi hết ráo, cho dù trong dạ đánh lô tô bình bình khi nhớ đến những lời hăm he của má tui hằng bữa:

- Mày quậy như quỷ, phá như ma, mai mốt đi học thầy cô uýnh nát đít !

Nát đít là sao tui hỏng biết chứ cái chị Lài lớn hơn tui 2 tuổi ở nhà kế bên đã từng mếu máo len lén cho tui coi 2 lằn roi tim tím chiều hoang dày dày trên bờ mông trắng như con gái bữa đi tắm sông, thấy hơi rờn rợn teo teo. Ngày đó tui còn quá đỗi khù khờ chỉ chăm mắt nhìn mấy lằn roi mà thôi. Ngu quá xá ha ! Chị Lài ơi, giờ cho tui xem lại một lần nữa được hong? Tui xin hứa danh dự là chỉ dòm mấy cái dấu chân của anh Tám
mà thôi.

Lại nữa không khóc là vì nhờ ông Nội tui ngồi chồm hổm đọc báo ở ngay trước lớp chờ đến giờ ra chơi mang đến cho tui cái bánh bò màu trắng hoặc xanh, đỏ cùng một vài hớp nước xá xị hiệu con nai đã xì hết ga.

Kêu là trường cho oai dũng đời ta chứ đó chỉ là một cái trường làng, một cái chái nhỏ cột tre mái tranh cất dựa theo bên hông nhà ông thầy giáo không có tường vách cửa nẻo chi hết với mấy dãy bàn cùng băn ghế làm bằng gỗ không cần bào láng cho nó có cái vẻ thiên nhiên mộc mạc, dằm đâm tua tủa , có bữa nào xui thì bị mấy cây dằm đâm thủng đít về nhà còn bị má đánh về cái tội làm rách cái quần xà lỏn chiến.

Lỗi tại tui đặt mông xuống quá mạnh hay là ngoáy mông qua lại, không chịu ngồi yên mà học ! Má tui kết án một cách có "cơ sở ” và khoa học tự nhiên như thế. Má ơi ! Nếu má biết rằng bây giờ có nhiều người giàu có nhờ cái tài ngoáy mông, chắc là má đã không đánh con ngày đó.

"Oh, well !" Thế sự có bao giờ giống nhau đâu?

Bước qua khỏi cái hàng rào dâm bụt với những bông hoa đỏ chét thì tui giựt mình núp liền ngay sau lưng ông Nội. Lần đầu tiên trong 4 năm dương thế tui thâý cảnh địa ngục đang "You Tube" trên cõi đường trần.

Cái ông thầy giáo này tên là Chín, có nghỉa là con số 9, 9 nút bài cào , có thể ổng hay vợ của ổng thứ chín trong gia đình, và có lẽ vì bị ám ảnh bởi con số hên chín nút này nên ổng sắp xếp trình bày cái trường làng "Thầy Chín" của ổng ngăn nắp, sống động như chín từng địa ngục của Diêm Vương một cách thật là hoàn mỹ của một người không những có học mà còn có năng khiếu tuyệt vời về nghệ thuật "tạo hình" tạo dáng luôn cả tạo cảnh. Một "producer" trứ danh đi trước thời đại. Tiếc là ổng vượt
biên không tới được Hollywood.

Dưới cái nắng bắt đầu hâm hấp nóng trong ngày, ngay giữa cái sân lót gạch tàu màu hun hun đỏ có thêm tí rong rêu xanh xanh chạy viền cho đủ bộ là 2 tên quỷ sứ nho nhỏ, mặt hơi đỏ đỏ, ốm yếu tong teo như tui, mặt mày méo mó với hai hàng mũi dãi lòng thòng, xanh lè, vàng bệt co lên thụt xuống, chun ra chun vô qua 4 cái lỗ y hệt như là 4 con rắn nhỏ đang ngoằn ngoèo uốn lượn trước cửa hang, đang bị bắt quỳ gối trên mấy cái vỏ mít đã ngả màu vàng nâu dẹp lép, hai tay dang ra hai bên như 2 con
quỷ dữ sắp vồ một bà mập ú, thân thể trần truồng bị đì xuống địa ngục để đền tội ác cho cái tội hay lấy thịt đè người ăn hiếp chồng, hoặc là tội cho mượn nợ theo cái lối mà mấy ông già thường hay gọi là "xanh xít đít đui" gì đó lúc còn phục phịch qua lại ở chợ Biên Hòa mà tui có dịp thấy trong hình vẽ trên tường ở một cái chùa nào đó.

Địa ngục A Tỳ chẳng mấy xa, tui nào biết.

Chỉ có hơi khác một chút là ở mỗi cổ tay của 2 thằng này có treo tòn ten một cái lon sữa bò đầy nước đang lắc lư nghiêng ngả mà sau này khi đến phiên tui được cái hân hạnh thay chỗ cho tụi nó, tui mới biết được cái thông minh sáng suốt vượt bực của thầy Chín.

Thằng nào mỏi tay, hạ xuống làm nước đổ ra ngoài thì lại phải tiếp tục đóng vai quỷ sứ trở lại ngay từ đầu, 2 viên gạch thẻ của ông già tui ở nhà chẳng thấm thía vào đâu.

Mặc dù là đang teo dế núp sau lưng ông Nội nhưng con mắt nhà nghề bẩm sinh của tui cũng đang nhận thấy con quỷ bên tay mặt, ngoài cái chuyện đang ráng giữ thăng bằng 2 cánh tay cho nước khỏi sánh ra ngoài lẫn việc bận rộn hít ra hít vô 2 dòng nước mũi càng lúc càng lỏng càng dài, nó còn đang cố phình phình ưỡn uỡn cái bụng có mấy sợi gân xanh tím ngang dọc, đôi mông lắc lắc nhè nhẹ để cố giữ cho cái quần xà lỏn màu cứt ngựa của nó khỏi tuột xuống. Chịu hết nổi tui há miệng cười toe.

Đi học vui chớ Má ! Sao Má khóc ?

Có lẽ quá tội nghiệp cho cái thằng quỷ nhỏ, ông Nội tui bước tới lấy tay kéo cái quần của nó lên rồi còn móc luôn cái lưng quần của nó lên trên cái cục rún lòi của nó cho chắc ăn. Cái máu ân cần nghĩa hiệp tới bến của dòng họ Hoàng đã có từ thuở xa xưa.

Càng tới gần cái chái nhà thì những tiếng chát chát vang lên hòa theo những tiếng rú thét khóc lóc than van như tiếng rên rỉ từ âm cung vọng về của lũ quỷ xứ gái trai, xen lẫn với tiếng chửi rủa the thé có vần điệu của cái bà "Bắc Kỳ" bán xi rô đá nhận nhà bên cạnh.

Cái cảnh địa ngục của thầy Chín giờ đã có thêm phần âm thanh loại xịn với "volume" đang được mở lớn ở mức tận cùng.

Đang đứng giữa trời với cái miệng đã bắt đầu hơi mêu mếu, cặp giò run run, tuồng như có cái gì nong nóng trong con mắt thì một hồi còi dài hú lên cùng theo tiếng xình xịch ầm ầm của chiếc xe lửa ngang qua, cả lũ quỷ tạm ngừng khóc than, hí hửng chạy túa ra sân hò reo ỏm tỏi.

Giờ ra chơi.

À thì ra ông thầy Chín dùng tiếng còi xe lửa thay cho tiếng trống báo giờ. Sao mà "romantic" quá vậy. Vợ tui rên rỉ khi nghe tui kể cái đoạn này.

Gần đến nhà ga nên xe lửa chạy chậm lại, mấy bà mấy thím bạn hàng trên xe quăng xuống sân cho mấy đứa học trò ốm đói trường làng vài cái bánh ú, bánh xu xê, có khi là một rổ cá mòi Phan Thiết cho bà vợ thầy Chín.
Có bà còn thò đầu ra cửa sổ gởi lại đôi lời hăm he thằng quỷ nhỏ thân thương:

- Chiều nay về mày biết tay tao !

Ôi sao mà đáng yêu đáng nhớ quá cái xóm, cái trường làng của tui thời đó. Giờ kiếm đâu ra?

Người ta nói có khi những chuyện mình thấy ngày hôm nay có thể là những điều báo trước cho chuyện ngày sau. Tui nghĩ là cũng có thể đúng. Mươi mười năm sau khi mà ba tui cởi bỏ áo trận đi tù trên núi thì má tui đã có dịp ngồi trên chiếc xe lửa đó đi buôn hàng chuyến, chỉ có phần khác biệt là lớp học đã không còn và má tui cũng chẳng có dư cái bánh nào để quăng xuống cho lũ trẻ con ốm đói. Có chăng là những giọt lệ ngắn dài rơi rớt dọc đường ray.

Vô lớp rồi mới biết ông thầy đầu đời của tui làm nhiệm vụ ‘Thương cho roi cho vọt “của một bực gia sư hiền lành khả kính một cách tận tâm tận mạng, vì trong cái đám đệ tử ngày đó sau này có thằng đi lính lên tới trung tá lúc mới có hai mươi mấy tuổi, lại có thêm vài ông bác sĩ, luật sư, mấy bà chủ hãng, không kể một thằng bỏ nhà đi hoang là tui.

Tuy chỉ có học ở trường Thầy Chín độ hơn một năm mà có lẽ nhờ cái bản tính láu cá trời cho, cái thằng tui đã thu thập được nhiều chiêu tuyệt kỹ mà trên quãng đường đời lưu lạc đầy chông gai trắc trở sau này đã giúp tui sống còn. Đúng là "quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu."

Ngoài cái chuyện tập đọc, tập viết cùng tập làm 4 phép tính cộng trừ nhân chia, tui lại còn được thầy Chín trui rèn huấn luyện để biết thế nào là đớn đau khổ sở qua những hình phạt độc đáo của ổng để rồi sau này nhớ lại mà ngậm ngùi thương nhớ, mến bạn thương thầy.

Cũng như các nhà giáo thời đó, ổng cũng có một cái roi mây dài cỡ một thước, đen xì láng bóng vì đã được bào láng qua bao cái mông của lũ học trò trai gái.

Thầy Chín là một nhà "cordinator" đại tài, lúc nào ổng cũng nghỉ đến chuyện sắp đặt, thu xếp sao cho nó thiệt là phê, là đúng điệu dân chơi mà lại ít tốn công tốn của cùng cái sức lực không có bao nhiêu của ổng. Ồng được miễn đi lính vì thiếu ký lô, nhưng theo tui nghĩ là vì ổng có một cái đầu quá cở thợ mộc, từ cách dạy học cho đến hình phạt lũ học tròcủa ổng đều không giống ai.

Lúc nào ổng cũng đánh 2 đứa cùng một lượt mà ổng gọi là “ Nhất roi nhị mếu “. Đứa nào phạm tội chi ổng không quất liền mà chỉ ghi tên lên bảng, đợi cho có thêm một tên hay một con nữa thì sư phụ liền bắt 2 đứa nằm ngay xuống cái nền gạch lúc nào cũng ẩm ướt với bao thứ nước thải ra cuả lũ học trò.

Hai đứa nằm sát bên, đâu mặt lại với nhau, thế rồi một roi hạ xuống, 2 cái mông hẩy lên một lượt kèm theo tiếng khóc hòa âm, lúc nào mà có 1 cặp trai gái thì âm thanh trầm bổng du dương hết chỗ nói. Tui đã biết đớn đau khổ ải nhìn con gái mà chảy nước mắt từ dạo ấy. Nhìn con gái khóc tui cũng phải khóc theo.

Bị cái hình phạt này nhiều lần tự nhiên tui khám phá ra một điều lý thú, là nếu mình nằm phía trong sát với chân ổng thì ít đau hơn, có khi cây roi lại chẳng trúng mông, chỉ cấn giả bộ hẩy mông rồi rú lên cho đúng bài bản là xong. Còn nếu hên mà mình bị đánh chung với môt đứa bự con hơn thì không có đau tí nào.

Chính vì bao giờ cũng hăng hái tiến lên nằm xuống dơ mông lên trước để chiếm chỗ phía trong mà thầy Chín thường khen tui là người can đảm nhất lớp. Sau này lên trung học tui giỏi môn Vật Lý có thể là nhờ vào đó. Có lần đem cái bí quyết này kể cho má tui nghe, bả chửi:

- Đồ cái thằng điếm chảy !

Thầy Chín lúc nào cũng nghiêm nghị đàng hoàng trong cái mặt khó đăm đăm. Cả suốt thời gian quỳ gối mòn trơ vỏ mít ở đó tui chỉ thấy thầy cười có độc một lần.

Số là bữa đó đang giảng bài trên bảng, bỗng có tiếng dế gáy vang trời, thầy Chín liền xách cây roi đi tìm coi tên nào dám cả gan mang dế vào lớp học. Khổ nỗi đó là con dế lửa của tui.

Ổng đi gần tới mà nó vẩn hùng dũng "hát quốc ca," quá đỗi sợ hãi tui bèn móc cái hộp quẹt có con dế ở trỏng nhét đại dưới đùi con Hoa ngồi kế bên. Nó ấn mạnh cái đùi tròn vo xuống, một tiếng cụp vang lên con dế hết chào cờ.

Nhỏ Hoa này ngon lành đáo để lắm. Lại hay có tính thương người, lúc nào cũng có hũ dầu cù là trong túi để thoa vô mông mấy đứa bị đòn, bù lại thì phải cõng nó chạy một vòng. Chẳng gì nhà nó bán hàng xén trước cửa ga Biên Hòa, mỗi lần đến đó mua thuốc lá cho ba, tui thường thấy nó vừa gói hàng vừa thối tiền, cái miệng tía lia :

- Mua gì nữa không bác? Cái đó mới dzìa đó cô.

Um xùm.

Trở lại chuyện con dế, thầy Chín đã đứng trước mặt tui và con Hoa, ổng nạt:

- Dế đâu đưa ra mau !

Nhỏ Hoa nhanh nhẩu đoảng:

- Dạ, em đâu có dế Thầy !

...................

Ổng ngoác miệng cười ha hả, vác roi đi luôn vô nhà, cái đầu lắc lắc.

Từ đó về sau ổng thường hay có vẻ tủm tỉm mỗi lần nghe tiếng dế kêu. Còn nhỏ Hoa ù thì bây giờ đã là bà chủ siêu thị giàu sang chơi toàn là dế iPhone 3, 4 gờ, ngồi xe "Roll Royce" chẳng cần ai cõng nữa nhưng nó vẫn có hũ dầu cù là trong túi.

Bùa hên của nó.

Ông thầy Chín còn là ông thầy độc nhất mà tui biết, áp dụng lối thực hành "Team Work."

Bốn đứa chia ra làm 2 cặp, đứng sẵn sàng hai bên tám bảng. Khì thầy Chín la lên: Trái ! Tui

Thì hai đứa bên trái phải thay phiên nhau viết lên bảng chữ TUI mỗi đứa một chữ T, U, I. cho thiệt lẹ.

Kế đó ổng sẽ la lên: Mặt ! Khùng ! Thì 2 tên bên kia cũng phải làm y như thế.

Có khi ổng kêu 2, 3 lần cùng một bên liên tục nên lúc nào cũng phải ở tư thế SẮP SẴN của Hướng Đạo nếu không thi sẽ có tên trên bảng phong thần.

Bài tập làm thêm ở nhà của ổng đa hình đa dạng, lúc thì phải vẽ một cái hình, khi thì phải viết cho ổng một chữ, một câu. Gì cũng được, tùy ý, miễn là phải có một cái gì mang nộp cho ổng mỗi ngày.

Có một lần tui bị trợt tay, cây viết vạch một đường dài trên trang giấy trắng, tính kiếm cục gôm xóa đi rồi vẽ lại nhưng lại quên mà để nguyên như thế đem nộp. Vậy mà hôm đó tui được 10 điểm.

Nhiều năm sau khi lớn lên, tui lúc nào cũng rất cảm phục và vị nể ông thầy trường làng thông minh này. Ổng đã dạy cho tui một chữ "Thầy " .

Tui đã có về thăm lại chốn xưa trường cũ đó một lần, ông thầy Chín đã mất từ lâu, cái trường cũ của tui giờ là một căn phố cao như cái hộp quẹt dựng đứng trông quê không chịu nổi, nhưng cái sân gạch tàu đỏ vẫn còn đó. Tự dưng niềm cảm xúc dâng lên, hai đầu gối run rẩy, tui muốn quỳ gối dang tay một lần nữa. Trong cuộc đời dài, hẳn đã có bao lần ta muốn làm lại ngay từ đầu.

Cái thuở ban đầu đơn sơ ấy.

Hoàng Duy Liệu
02-09-2012 03:10 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
isabella Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,554
Joined: Apr 2011
Post: #5
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Mai mốt có thì giờ chạy vô đọc!
02-10-2012 06:28 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Mây mùa Thu Offline
BH Member
***

Posts: 42
Joined: Sep 2011
Post: #6
RE: Mình huề suốt đời nha ông
(02-10-2012 06:28 PM)isabella Wrote:  Mai mốt có thì giờ chạy vô đọc!

Đúng rồi đó chị Ma ! Chỉ có một anh Hoàng Duy Liệu mới viết được như vầy thôi. Tội nghiệp Nhỏ Mai, tội nghiệp anh Liệu quá ha mấy chị. Em cũng thích Nhỏ Hoa ù.
mây mùa Thu
02-15-2012 11:15 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,668
Joined: Aug 2010
Post: #7
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Mấy khúc này ổng viết thiệt là cảm động :



Vậy mà … Giờ mày ra sao Mai? Tao lại muốn khóc, mày có biết hay không?



Rồi ai cho nó ăn? Tiền đâu nó mua gạo nấu cơm? Hay là nó đã lang thang
vô rừng sống với khỉ như trong phim Tarzan trong rừng thẳm? Tui cứ suy
đoán mông lung khổ sở cả một đời.



Đọc lần nào MA cũng xúc động ! Undecided

Hổng biết ổng có tâm sự được với vợ ổng chuyện này không hé ??!
Không được thì tội ổng thiệt ! Ôm lấy nỗi đau một mình cả đời sao ????? Sad



Còn bà Hoa ù , hahahah..... bả lanh thì thôi !!!! Tưởng tượng cái mặt bả bơ bơ ra nói : em đâu có dế , thầy!!!

hahahhahah !!!!!!!! Ông thầy Chín chắc mắc cười vì cái mặt của bả chớ hổng phải tại " em hổng có dế " Haha Haha Haha
02-15-2012 11:47 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Mây mùa Thu Offline
BH Member
***

Posts: 42
Joined: Sep 2011
Post: #8
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Chị Ma,
Hình như anh HDL không có vợ, chỉ có wife. Chuyện vui mới của ảnh nè !
mmt

Con trai tui
- Con gái Việt Nam dễ thương quá ! Con sẽ về Việt Nam lấy vợ.

Tiếng trầm trồ của thằng con trai làm tui giật mình quay lại. À thì ra nó đang coi ké với tui cái phim video về buổi họp mặt tất niên 2011 của quê tui từ nãy giờ.

Phía bên kia bàn ăn Má nó "Hứ" một tiếng thật là to. Tuồng như không nghe thấy, ông con tui tà tà đi tiếp:

- Con gái VN đẹp thiệt.

- Ủa mà mày để ý tới con gái hồi nào? Ba mày xúi hả? Vợ tui bắt đầu hậm hực.

Biết thân cái tội đi VN thăm bà già về trễ hơn một tuần nên tui nhỏ nhẹ làm một cú giảng hòa:

- Thì nó cũng lớn rồi chứ bộ, 17 tuổi rồi chuyện thường tình mà bà. Tui thất tình từ hồi năm tuổi.

Mụ ta im lặng trở lại vật lộn với miếng thịt bò trên dĩa.

Thằng con tui lại tiếp tục vấn đề:

- Mà phải là con gái của chủ tiệm vàng nha Ba.

À thì ra cu mày vẫn nhớ. Vợ chồng tui nhìn nhau phì cười.

Sáu bảy năm về trước tui bận việc trong hãng nên mấy mẹ con nó dắt díu nhau mà về quê thăm ông bà Nội trước tui vài tuần. Tình cờ được một thằng cháu họ mời đến nhà nó ở Mũi Né chơi vài bữa. Nhà nó có tiệm vàng to đùng ngay ngoài phố chợ, con vợ nó cũng thuộc loại nhà mặt tiền 6,7 thước , điện nước đầy đủ trông bề thế bệ vệ lắm.

Đến khi tui về mang xe đến đón thì thằng con tui thì thầm:

- Cái nhà này kỳ lắm Ba ơi.

- Sao kỳ ? Ngạc nhiên tui hỏi.

Thằng cu liếng thoắng kể liền một hơi:

- Cái anh chủ nhà này hình như thất nghiệp mà sao trông phè phỡn quá vậy, Ba không thấy sao? Ảnh đâu có đi làm đâu, cả ngày cứ ăn mặc láng cón tay cầm điếu thuốc hết ra lại vào, chiều về vô nhà "véo" một cọc tiền đi nhậu mà bà vợ cứ cười cười. Hỏng kỳ hay sao?

Vỡ lẽ ra tui cười bảo thằng con:

- Đó là cái nghề của nó đó!

Thằng bé tròn mắt lên:

- Cái nghề gì mà phê quá vậy! Sao Ba hỏng làm?

Tưởng chỉ là thế ai dè lại là một ấn tượng sâu xa cho một thằng bé mới lên mười. Về nhà bà Nội nó lại đem chuyện đó ra kể với mấy bà thím, mợ, cô, dì. Mấy bà đó hể hả cười rung cả vú mà bảo rằng:

- Thì mai mốt lớn lên mày về đây lấy một con chủ tiệm vàng thì cũng sẽ được phè cánh nhạn như vậy. Dễ mà !

Và bây giờ nhờ cái show Tất Niên này mà nó đã tìm ra chân lý và khẳng định lập trường. Muốn có vợ đẹp, không phải đi mần ăn chi, sáng ra trưa vào chiều đi nhậu thì phải về VN mà cưới con gái chủ tiệm vàng. Chỉ có thế! Dễ như ăn cơm sườn.

- Sao mà mày ngu quá! Bộ không thấy người ta viết trên báo là lấy đem qua đây vài tháng là nó bỏ mày. Đừng có lầm mà đưa em sang đây nghe con.

Vợ tui lại dở trò hù con nít.

- Thì cưới con khác, có sao đâu? Với lại theo luật ly dị thì mỗi lần như vậy con được chia nửa cái tiệm vàng phải không? Hi hi... hai lần là một tiệm, hai chục lần là mười tiệm...đủ để mở một cái chain "Vàng Duy Liệu " ha ha ha...

Bịch! Vợ tui đập tờ báo lên đầu nó:

- Giống y chang your dady!

Có lẽ sợ người ta bắt quý tử của mình đi ở rể miền xa để rồi suốt đời nhớ má như tui nên vợ tui vỗ về:

- Thôi thì mày lấy vợ tiệm vàng ở đây đi, lâu lâu má ra dựa hơi môt chút.

- A ! Cái đó hỏng được đâu. Tiệm vàng ở Mỹ buồn hiu chỉ có bà chủ với ông Mỹ đen gác cửa. Chán lắm.

-Ủa sao mày biết? Tui cảm thấy hơi lo lo cái điều chi. Bộ chú mày "nhất trí" thực thi chủ nghĩa cơm no bò cỡi rồi sao đây?

Thằng con tui 17 tuổi, sắp vào đại học mặc dù chưa biết muốn học cái ngành gì cho hợp với cái sở thích đào mỏ của nó. Hắn ta lại làm biếng nên cũng chẳng muốn đào chi cho mệt. Chỉ thích kiếm chỗ nào có sẵn vàng trong tủ.

Cái thằng này tướng tá mặt mũi tính tình cái gì cũng tạm được chỉ có một cái tật là ở dơ và làm biếng tầy trời. Khác xa với ông già của nó coi lè phè vậy chớ lúc nào cũng đâu ra đó, sẵn sàng cày tới bến. Cái xe của nó chạy dù là năm chỗ đàng hoàng nhưng mà lúc nào ngoài nó ra cũng chỉ ngồi thêm được có một mạng ốm ốm thon thon như cái bà Táo áo vàng kia thôi, mà phải ngồi xếp bằng. Má nó thì xin lỗi, đi xe khác đi. Xe tui không có chở... nệm.

Phần không gian còn lại thì đầy dẫy những thứ đồ "tàn dư Mỹ Ngụy". Nào là sách vở, báo chí, máy móc, lon chai hầm bà lằng và cả một đống quần áo đủ thứ đủ loại từ mấy cái quần jean lẫn mấy bộ đồ tập võ hay thể dục chồng chất lên nhau cao gần nóc. Lại còn thêm cây đàn Guitar lẫn mấy cục tạ. Hèn chi mà mày chưa có bồ.

Vô phòng của nó thì chẳng khá chi hơn. Ai mà không để ý dò dẫm đi từng bước chân âm thầm như lính đi ngang bãi mìn thì sẽ có dịp đạp lên mấy trái banh bóng rổ hay là foot ball gì đó đang nằm chìm sâu dưới đống quần áo té lăn cù mèo. Có khi lại đạp nhầm vô mặt nó. Vì chàng ta làm biếng dọn giường nên má nó bắt tui khiêng cái giường đi cho Good Will (từ thiện của Mỹ) từ lâu. Nó nằm ru đời qua mộng thoải mái mỗi đêm giữa cõi bề bộn đó.

Đôi khi bà vợ tui kỳ cọ tắm rửa lâu quá tui phải xài đỡ nhà tắm của nó. Cũng xin thông cảm cho bả là vì trong trường hợp này thời gian tỷ lệ thuận với diện tích. Cái này thì chị Lan, chị Kiều của tui rành lắm! hi hi... Nghĩ cũng lạ, mấy bà này lúc nào gặp tui cũng than là nghèo đói mà sao lại phốp pháp phì nhiêu thế kia? Mấy bả "bồi dưỡng" bằng cái món chi? Hay là mấy chị lợi dụng cái "mặt bằng" rộng rãi trời cho mà sống bằng Solar? Thiệt là khó hiểu quá, chuyện ở Việt Nam thời hiện đại.

Vừa bước vô bật đèn lên thì đã phải há miệng cười. Trông quái đản không chịu được. Nó tuột quần ra đi tắm rồi cứ để yên một chỗ đó. Cái quần vẫn còn đứng thẳng lên nửa khúc như hai cái chân của một anh lùn trong chuyện cô nàng Bạch Tuyết. Còn luôn cả cái quần xì ở trong nữa chứ. Mà có phải một cái đâu, chỗ này một anh lùn, chỗ kia một anh lùn tất cả đều hiên ngang đứng đó như dân oan khiếu kiện cho tới khi má nó nổi cơn tam bành lục tặc thì nó vội vàng gom lại thảy hết vô cóp xe, tuần sau lấy ra mặc tiếp.

Ở dơ như thế nhưng được cái là nó học giỏi và hiền lành như má nó. Lại thông minh, an phận biết người biết ta chẳng bao giờ xin xỏ hay đòi hỏi một thứ gì. Những món đồ mà nó hiện có ngọai trừ cái xe hầu hết là từ những đồng tiền nó đi làm thêm sau giờ học.

Kính thưa bà con cô bác!

Thằng con trai của tui là như thế, xin bà con thương tình mà giúp dùm

Ai người tình nghĩa đồng hương xin làm ơn làm phước mà giúp tui kiếm dùm cho nó một con bé chủ tiệm vàng chứ không thì cái cỡ làm biếng bầy hầy như thế này thì chắc là tui phải nuôi nó suốt cả một đời. Mà tui thì còn phải đi tìm nhỏ Mai ngày xưa năm cũ. O La La! Biết đâu nhỏ Mai giờ là bà chủ tiệm vàng có cô con gái đẹp không chừng. Có vậy mà nãy giờ không nghĩ ra.

Hoàng Duy Liệu
01-30-2012
02-16-2012 11:12 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 46,668
Joined: Aug 2010
Post: #9
RE: Mình huề suốt đời nha ông
Heheeh.. thì bởi ổng có wife , hổng có vợ nên mới thắc mắc là ổng có tâm sự được không là vậy !!! Smile

Nhỏ Hoa Ù là bà chủ tiệm dàng thì còn có chance , chớ nhỏ Mai thì chưa chắc !!!
Ờ , mà ổng có gặp lại nhỏ Hoa ù không hén !!!

Tui cũng thích chiện ổng bắn ná dô bà Lan nữa ! heehe...... Wink
02-17-2012 10:07 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: