RE: Linh Tinh
Hôn nay ngày lễ cho mẹ, tui không con cái nên chả có ai mua quà. Nhớ lại má tui, phải bã còn sống chắc được quà nhiều lắm.
Nhiều khi tui nghĩ tới tình cảm giữa hai mẹ con tui. Có khi tui thấy bã thương tui có khi tui thấy bã ghét tui, khó lường được. Má tui có tất cả là 9 đứa con, đứa nào bã cũng thương nhưng tình thương của má dành cho mỗi đứa khác nhau. Má thương anh Năm (gọi là anh Năm nhưng ãnh là con đầu lòng của má, ba tui có 3 ông con với mấy đời vợ trước) nhiều nhất vì khi có bầu ãnh bã trải qua nhiều nối gian truân. Lúc nào bã cũng nghĩ là anh Năm dại khờ, bã đâu có biết ỗng có tài đi ăn ké thiên hạ, tính tình nham hiểm. Kế đó bã thương thằng em kế tui. Má thương tui lúc còn nhỏ nhiều hơn lúc tui lớn lên, tuy nhiên, thương thì thương, bã vẫn ganh tị với tui. Hết ganh dùm cho anh Năm tới ganh cho bã lúc đồng tuổi.
Lúc tui mới học đệ thất (lớp 7), hễ động dạng cái gì bã cũng nói "Isa ỷ là học sinh GL nên không coi anh ra gì" (ganh cho ông anh tại ỗng làm biếng không chịu học cho tới nơi tới chốn), Khi lên tới đệ tứ cũng nói giọng đó "mày nghĩ bây giờ học tới đệ tứ nên làm tàng!" Nói vậy chứ, buổi chiều đi học về má vẫn để dành mấy con gà quay nho nhỏ cho tui gặm. Lúc học đệ tứ có ông bánh bánh kem đi qua nhà, bã cũng mua để dành cho tui.
Mới nói chuyện với XX, nếu hồi đó có cell phone, chắc má tui réo tui dài dài mỗi khi tui đi chơi. XX hỏi tại sao, tui cười "bã sợ con gái bã ngu đi theo trai, rủi có bầu mà không chồng mất mặt bã!"
Nhưng bá tui lo sợ hão huyền vì má đâu có biết con trai VN chê tui xấu như mọi, đâu ai thèm cua mà lo. Hơn nữa, tính tui cẩn thận, đâu có ngu gì để cho con trai dụ dỗ. HAHAHAHA
Hồi tui đi làm cho Mỹ, tháng nào tui cũng đưa 1/2 tiền lương cho má để giúp nuôi lũ em, bã không nói một lời cám ơn, còn than "Con Lan bên hàng xóm đi làm về bao nhiêu lương đưa hết cho mẹ nó!" Tui cười lăn lộn "Cái đó không có con rồi má ơi!"
Anh Năm và thằng 7 đi làm, mỗi người đưa cho bã 100 đồng tiền VN, bã khoe ỏm tỏi làm con em tui giận quá trời. Nó học với tui, "chị không biết đâu, buổi chiều chị chưa về, N. muốn để phần cơm cho chị, má gạt phắt nói là con Isa nó biết lo thân nó, còn thằng Năm dại khờ, mình phải để phần cơm cho nó về có cái ăn!"
Thấy tội nghiệp má tui, có lần tui mua cho má mấy tấm lụa may áo dài, cái bóp mới, bã vui như hội.
Một hôm đi bác sĩ về, bã kể chuyện "hôm nay ở văn phòng bac sĩ, má gặp cô này bằng tuổi Isa nhưng có 8 đứa con, chồng làm không đủ nuôi con. Má khoe với cỗ là con cũng chừng đó tuổi nhưng đi làm lương cao, không chồng không con, tự do như gió, cỗ nghe vậy còn khóc thêm!"
Hah! thì ra bà già hãnh diện vì tui nhưng bình thường giả bộ la này nọ cho tui sợ.
Má tui thích ăn mấy hột Walnuts (bã gọi là đậu phụng Tây). Có lần, lúc má còn sống, tui gửi tụi Mỹ đi PX mua một ít pecan, walnuts thêm mấy lon apple juice đem về, má tui vui quá chừng.
Má tui thích nói tiếng Pháp mặc dù bã chỉ biết sơ sơ nhờ hồi nhỏ có học chút đỉnh. Hồi thời Pháp, đi ngoìa phố thấy mấy người bán hàng không nói được tiếng Pháp, bã nhào vô thông dịch. Nếu bã có dịp sang Myc, cho bã tha hồ nói tiếng Anh.
|