Lâu đài Nijo (Nijo-jō):
Hình ảnh trên là lâu đài Nijō, được xây dựng từ năm 1603 bởi lãnh chúa Ieyasu. Lâu đài này nổi tếng nhờ sàn nhà đặc biệt của nó gọi là sàn nhà họa mi "the nightingale floor". Lâu đài này hạn chế khu vực cho thăm xem và cấm chụp hình bên trong nên chỉ có thể tả bạn biết mà không có hình cho bạn xem.
Hai vợ chồng Bọ dùng subway và xuống tại trạm Nijō-jō-mae và dáng tòa lâu đài sừng sững chào đón ngay khi vừa bước chân ra khỏi lòng đất. Lâu đài còn như hoàn chỉnh, có tường cao bao quanh bởi hào sâu
(Hình bị mất)
Kyoto từng là cố đô của nước Nhật, theo dòng thời gian những kiến trúc cổ kính dần mất đi hoặc phải đứng cạnh kề những thay đổi của thời đai, như tòa lâu đài này đây nằm đối diện với khách sạn ANNA cho ta thấy rõ ý nghĩa câu thương hải biến vi tang điền, biển dâu!
Người Nhật từ lâu rồi không còn ăn Tết theo âm lịch như hầu hết các nước Á Châu mà họ ăn Tết theo dương lịch, thế nên cổng chính vào lâu đài hãy còn cành tùng cạnh ống trúc truyền thống của người Nhật - giống như mình xưa dựng cây nêu đón Tết
(Hình bị mất)
Mua vé, qua khỏi khoảng sân rộng và đứng trước khu trên là ta sắp bước vào bên trong lâu đài Nijo, khu ngụ trị của lãnh chúa. Như mọi khu nhà xưa (và đa số nhà nay đi chăng nữa, ví dụ khách sạn New Miyako Bọ ngụ đây) khách trước khi vào nhà đều phài cởi giày mà mang dép mỏng do nhà chủ để sẳn cho khách dùng (và nhớ: trước khi vào nhà vệ sinh hay sau khi ra khỏi nhà vệ sinh đều phải đổi dép, nhất là vào các nhà truyền thống Nhật, các trà thất kiểu xưa), may quá Bọ đã có đọc và biết điều này nên giày thì chọn loại giày không dây cho cả hai vợ chồng (một ngày mà tháo dây giày và cột dây giày hàng chục lần thì thi vị của cuộc du lịch hẳn cũng giảm rất nhiều, nhỉ?), vớ thì thay toàn bộ vớ mới (khỏi đỏ mặt!)
Thật quả như những điều đã đọc, trên sàn gỗ, dù cố gắng đi nhẹ chân, đặt nhẹ bước như thế nào và lắng nghe kỹ Bọ cũng nghe tiếng chiêm chíp khe khẽ như tiếng chim con kêu! Lãnh chúa Ieyasu ngày xưa để đề phòng thích khách đã cho thiết kế khu nội thất lâu đài bằng loại sàn nightingale này, sàn lót gỗ sát nhau không khác chi các sàn gỗ thường, nhưng tiếng động vang ra theo mỗi bước chân khiến hành tung của kẻ đột nhập khó mà không bại lộ. Mặt sàn gỗ trong lâu đài lãnh chúa là một ấn tượng sâu sắc khi nghĩ về sự tinh tế của Nhật. Phòng thích khách bằng cách: chỉ trừ phi ngươi có thể bay như chim, còn phàm chỉ cần đặt bước dù nhẹ đến mấy cũng đều bị phác giác. Sàn gỗ mà lại tạo nên được một kết cấu âm thanh tinh nhạy đến vậy: sự cầu kỳ để thể hiện đẳng cấp lên đến mức vi diệu.
Khu nội thất nơi sinh hoạt chính của lãnh chúa Ieyasu thì lại rất giản dị, không trần thiết , trang hoàng cầu kỳ chi hết ngoại trừ những bức tranh. Ấy bởi uy quyền của Shogun là uy quyền tột bực trong toà lâu đài của ông ta (và cả trong lãnh địa nữa!) . Kẻ tuỳ tùng, người hầu cận theo dõi để mọi thứ mà vị shogun cần sẽ xuất hiện ngay cạnh ông và cũng sẽ nhẹ biến mất ngay sau khi ông ta không còn cần dùng đến nữa! Họ sẽ làm mọi điều để vị lãnh chúa không có bất kỳ sự bất tiện nào, kể cả bất tiện khi phải đi vòng quanh để tránh ....một cái bàn! Nhưng khi nghĩ về đời sống của những tù nhân không may bị giam giữ trong toà lâu đài đó Bọ không khỏi ghê sợ và bấy giờ mới ngộ ra rằng đôi khi sống còn khó khăn trăm lần hơn là chết.
Ra khỏi khu nội thất thông qua 1 hành lang dàihẹp, khách thăm viếng có thể xem khu vườn Ninomaru, tiếc vì thời gian lúc bấygiờ là mùa đông nên ngoài những cội tùng bonsai và sân sạn được cào kỹ, không thấy được màu sắc cho khu vườn.
Từ Nijō-jō khách có thể sang thăm Kyoto Imperial Palace gần bên, nhưng chỉ được xem bên ngoài và khu vườn, còn muốn vào xem bên trong phải ghi tên trước và phải có hẹn nhất định.