Tokyo cuối tháng ba 2006
Ghé ngang Tokyo trên đường đi sang đất Mỹ , bang North Carolina, vào một ngày cuối tháng ba. Khoảng thời gian quá ngắn khó có thể có những cảm nhận chính xác cho một thành phố có nhịp sống nhanh và năng động với đời sống kỹ thuật cao như Tokyo.
Hai vợ chồng Bọ chọn ngụ tại Tokyu Homestay Gotanda, thuộc dạng aparthotel. Dạng aparthotel là thể loại lưu ngụ mới cho khách du lịch tại Nhật mặc dù nó rất thịnh hành tại Úc, Mỹ, Âu châu! trong phòng có bếp, có máy giặt máy sấy khô quần áo, có tủ lạnh có bồn nước rửa, có nồi niêu xoong chảo chén dĩa cho khách nấu ăn, nhưng đồng thời cũng có người phục vụ dọn dẹp phòng và có bàn lễ tân giúp đỡ khách khi có việc khẩn cấp! Tokyu Homestay Gotanda còn có 1 điểm rất cần trong 1 thành phố đắt đỏ như Tokyo là có bao gồm buổi điểm tâm kiểu Nhật cho khách : một mâm cơm với lát cá hồi nướng hay lát thịt và trứng, chén canh tương rất có ích cho khách trước một ngày dài du ngoạn !
Du khách, nhất là du khách Tây Phương đến thăm Tokyo thường đi xem chợ cá Tsukiji! Hai vợ chồng Bọ cũng thế: dậy sớm thì không thành vấn đề với hai người lớn tuổi! Trong cái se lạnh của buổi sáng đầu xuân, cộng thêm hơi lạnh toát ra từ những thùng cá ướp đá, những con cá ngừ đại dương to lớn đông lạnh xếp dài trên sàn chờ giao dịch thật sự làm khách rùng mình! Tuy không lạ gì với sinh hoạt của 1 chợ cá bán sỉ - gia đình Bọ từng là 1 nhà bán sỉ hải sản ở Trần Quốc Toản và Khánh Hưng trước 75 - nhưng tính chuyên nghiệp và tốc độ giao dịch của chợ Tsukiji thật sự làm Bọ choáng! Nơi đây cách mua bán như đấu giá, chiếc đồng hồ to tướng treo giữa chợ càng nhích tới bao nhiêu thì giá lại hạ xuống bấy nhiêu và tay các người mua bán dơ lên,hạ xuống theo những dấu hiệu chuyên nghiệp cùng những lời hô như những tiếng thét!
Một người bạn đã gởi cho Bọ thêm chi tiết nguyên văn như sau:
"Hồi nhà cháu sang xứ Nhật vào khu chợ cá này thì có bạn Nhật cho biết rằng: khắp nước anh đào có 4 dòng họ trùm bán cá: tất cả cá mú gì gì cập cảng thì trình báo cho tứ nhân bang này chọn lựa, quyết định giá cả, mua hết những thứ vừa ý, rồi còn dư lại thì mới được bán tiếp cho các nhà khác. Mà phải trân trọng kính các cụ mua cho chứ chả phải là các cụ chặn đầu chặn đuôi đâu nhé! Kinh!"
Kinh thật, nên từ chợ cá, bọn Bọ tìm đường đi thăm hoàng cung.
Hoàng Cung - The Imperial Palace
Là nơi hoàng gia Nhật đang chính thức có hộ khẩu thường trú
![[Image: smiling.gif]](http://www.phuot.vn/images/smilies/phuot_smilies/smiling.gif)
nhưng thật ra muốn thấy mặt rồng của đấng con Thái Dương thần nữ này không phải cứ đến cổng hoàng cung là được diện kiến mặt ...trời (vì là con cháu Thái dương thần nữ, giá không thì đã là mặt rồng - long nhan - rồi!); Trừ phi bạn có thể cùng sát vai với hàng trăm ngàn người dân Tokyo khác vào 2 ngày: 23 tháng 12 là ngày sinh nhật Nhật hoàng, và ngày mồng 2 tháng giêng dương lịch là ngày Hoàng gia chúc mừng năm mới toàn dân!
Không trùng vào 2 ngày nói trên, giá như có trùng thì chắc cũng không tài nào chen nổi - mà ngẫm cho kỹ lại, thì chen vào để làm chi??? nhưng hai vợ chồng vẫn tìm đến hòang cung, chỉ để nhìn xem cho biết cây cầu hai nhịp nổi tiếng, nhìn thấy nhiều lần trong những sách hình về nước Nhật.
Ngang qua một công viên rộng trước hoàng cung, nhìn thấy những đống gì lùm lùm dưới gốc cây, chùi kính lão nhìn kỹ hơn: đống đen lùm lùm đó là một con người đang trùm túi ngủ nằm dưới gốc cây, trên vuông cỏ vàng úa khô cằn vì khí lạnh mùa đông! Mà không phài chỉ có một, đến hàng chục người như thế:
(Hình bị mất)
Thì ra là đây, những người thất nghiệp, những salary man thất thế, mặt trái của nước Nhật hùng mạnh, một trong những cường quốc kinh tế thế giới là đây! Nhớ lại cơn khủng hoảng tài chính Á châu đưa đến sự suy trầm và sụp đổ kinh tế của các nước Á Châu vào cuối thế kỷ trước (1997) trong đó có Nhật, Nam Hàn, Thái Lan.....mà hệ quả còn dây dưa đến ngày nay. Báo chí thời đó đã kể về những người đàn ông Nhật mất việc làm, vì không muốn mất đi cái vỏ bọc cứng rắn đầy tự hào của người chủ gia đình; họ tìm đủ mọi cách che dấu tình trạng mất việc của mình: thoạt tiên họ dùng tiền cấp dưỡng nghỉ việc đưa về gia đình vờ như đó là tiền lương, rồi tiền cấp dưỡng dần hết đi, họ dùng tiền hưu bổng thế vào...và rồi tiền hưu bổng cũng cạn nốt! Một số tự tử để bảo toàn danh dự (để khỏi mất mặt thì đúng hơn), một số khác thấy chết khó hơn sống thì bỏ nhà ra đi ....Thế họ làm cách nào để vợ con không biết họ không có việc trong khi vẫn mang tiền lương về? Bọ có nhìn thấy hình trên báo: hằng ngày họ vẫn ăn mặc tề chỉnh, hôn vợ con rồi rời nhà như thường lệ: họ ra ngồi công viên, nhà ga xe lửa....họ lang thang cho hết ngày!!! Thử đặt mình vào tâm trạng của họ: đi vô định hướng suốt ngày trong 1 thời gian dài, phải đeo mặt nạ tươi tỉnh cho vợ con không biết trong khi hằng ngày họ sống trong 1 tâm trạng não nề.....không tìm đến cái chết mới là lạ!!!
Ta hãy tạm bỏ qua nốt nhạc trầm này....
Dọc con đường trải sỏi dẫn đến hoàng cung người vào kẻ ra tấp nập, xa xa đã thấy mái ngói kia rồi:
(Hình bị mất)
Và đây, cây cầu hai nhịp từng là 1 trong những biểu tượng của đất Nhật cạnh hoa anh đào: Nijῡ bashi
(Hình bị mất)
Như bạn thấy: cầu chỉ có 2 nhịp nên thành tên (Niju), cầu nối hai bờ của 2 đời sống: đầu cầu bên này là đời sống thường ngày dân dã, hai nhịp vắt qua con hào nối với đời sống đế vương! và cầu này dành riêng cho hoàng gia, dân chúng chỉ được đi ké, đi nhờ, đi cho biết vào hai ngày nói trên: dân chúc sinh nhật vua và vua chúc tết dân!