Đứng sắp hàng chờ tới phiên trả tiền ở chợ cá, tôi thấy người xúc nước đá
quen quen, lại gần mới biết anh này là con của một nguời bạn trong vùng. Hắn tên
Andy.
Tôi ngạc nhiên quá sức vì Andy học rất giỏi, chỉ có 3 năm tốt
nghiệp đại học về ngành thông tin, không hiểu sao hắn lại phải làm cho chợ cá,
phận sự xúc nước đá???
Cha mẹ Andy qua Mỹ theo diện HO. Bố hắn trước làm
chung với quân đội Mỹ, có người bạn thân tên Andy nên khi có nó, ỗng gọi nó là
Andy mặc dù trên giấy tờ vẫn có tên VN.
Họ tới Mỹ năm Andy mới hai tuổi.
Hai ông bà lấy nhau trể nên gần 40 mới có được một mụn con nên cưng như trứng.
Mới 2 tuổi nhưng nó phán cái gì, hai ông bà phải nghe răm rắp.
Có một lần tui
ghé thăm, ông bố mới mang thư vài nhà nó ré lên: "Không, Andy không thích thơ,
ba đem bỏ ra thùng thư đi" . Thế là ông bố vội vàng bưng hết thư từ đem trở ra
thùng thư để vừa lòng thằng con.
Một lần khác, tui đang ngồi nói chuyện với
mẹ nó, ông bố mới đi chợ về, nhưng ông ta lại quên mua chuối. Andy dẫy đành đạch
"Ba phải có chuối cho Andy". Ông bố tính chạy ra xe đi mua, tui cản lại "nhà còn
apple đó, cho nó ăn, ông làm gì mà sợ nó như ông nội vậy nè"! Lúc đó ông bố đành
lòng ở lại, hết chạy ra xe.
Mẹ của Andy xin được việc giữ con nít trên bus chở học sinh cho School district nên rất tiện. Cô ta ngày ngày đi làm dẫn con đi theo. Sau này Andy cũng được vào học lớp mẫu giáo.
Tính thằng nhỏ hung hăng, hay cắn mấy đứa nhỏ cùng lớp. Có nguời tiên đoán thằng này chắc lớn lên đi ăn cướp quá! HAHHAHA
Mẹ Andy, nhờ cha nó giỏi Anh ngữ nên len lõi xin được chân trợ giáo trong trường. Sỡ dĩ cô ta được job đó vì giấy tờ gì cứ đem về nhà ông chồng lo hết. Nhưng làm trợ giáo thì nói mẹ là làm trợ giáo cho nguời ta nhờ. Đằng này đi đâu cô ta cứ khoe là dạy toán trong trường.
Andy lớn lên, đi học tiểu học được chuyển qua gifted school vì nó học rất giỏi. Nó lại có tài làm thơ, mở miệng ra nói có vần có điệu rất hay.
Nhưng hai vợ chồng cưng nó quá. Andy lúc nào cũng ngủ chung với mẹ mãi cho đến năm nó 6 tuổi, khi mẹ nó bị mổ mới dọn sang ngủ với bố.
Andy không có bạn bè gì hết. Đi học về chôn chân trong phòng chơi computer hoặc học bài. Tới giờ ăn mẹ nó kêu ra, làm cho nó một dĩa, nó ăn xong, trở về phòng tiếp tục chơi.
Nó không biết đua đòi như những đưa trẻ cùng tuổi, mẹ nó mua gì mặc nấy, không phản đối. Năm nó học lớp 11 mẹ nó muốn mua cho nó cái cell phone, no từ chối, nói không cần.
Thường thường trẻ con bên Mỹ, chua tới 16 tuổi đã hăm hở đòi học lái xe. Andy khác hẳn, từ chối học lái. Mỗi ngày đi học, hoặc đi xe bus nhà trường hay mẹ nó đưa đón. Riêt, mặc dù cưng con, mẹ nó phải nói "Mi phải biết lái xe chứ không lẽ lên đại học mẹ cũng phải đưa đón hay sao".
Thế là Andy phải tập lái xe. Có bằng rồi nhưng nó rất ít lái, chỉ đi học thôi. Nó lái xe chậm rì rì như bà già. Mẹ nó lại không dám cho nó đi qua cầu ra biển sợ bị lạc.
Sau khi tốt nghiệp, Andy bắt đầu đi tìm việc làm. Nhưng mỗi lần đi xin việc, ông bố lại phải dẫn đi. Riết đâu ai dám mướn. Có bằng đại học mà xin việc ở MacĐonal cũng không được. Nó ở nhà cả năm, cuối cùng ông bố ghi danh cho nó vào Natioâl Guard với hy vọng họ sẽ huấn luyện cho nó bạnh dạn hơn.
Thực tâm ông bố muốn nó đi lính nhưng mẹ nó không chịu, sợ con mình phải đi đánh giặc.
Vào National Guard đậu được hai tháng lại thấy nó cắp đit về nhà. Hỏi lý do, hắn nói là họ chả huấn luyện gì hết, nó chán.
Cách đây hai tháng tui ghé tiệm bán hoa giả, bà chủ tiệm nói "Sao con ông T. đi làm ở hãng bán cá"?
Tui phoned cho ông T hỏi. Ỗng nói vô đó xin đầu tiên nguời ta cũng không mướn nó, sau này nhờ có nguời quen nói vô mới được việc đó.
Thấy cũng tội nghiệp, thong minh, học giỏi, có bang cấp bi giờ phải đứng xúc nước đá ở hãng cá.