CAO TAY
-Alo, sao càng ngày càng trẻ xinh ra thế?
Vô tình chàng tìm thấy fb của nàng, mối tình đầu của mình. Ngay lập tức chàng gửi lời kết bạn. Nàng ad luôn và chàng bật mess gọi cho nàng với tất cả tình cảm kìm nén suốt mấy chục năm. Chàng thoáng chút ngỡ ngàng khi thấy nàng hình như không thay đổi gì sau cả một quãng thời gian dài dằng dặc. Không những không thay đổi mà nàng còn nuột nà, nở nang và tươi tắn hơn. Thế là từ hôm ấy, rảnh là chàng bật mess gọi cho nàng. Cái anh công nghệ nó có ích đến thế, nó làm cho khoảng cách hơn ngàn cây số như ngắn lại. Họ trực tiếp nhìn thấy nhau. Lúc thì nàng giản dị trong bộ đồ mặc nhà khi đang nấu cơm. Lúc thì váy vó tung tăng khi nàng đang dự tiệc cưới. Và có cả lúc nàng sếc xy trong chiếc áo dây hờ hững không nội y khi nàng đang nắm ườn trên giường. Nàng tự do mà, chàng gọi lúc nào nàng đều bắt máy ngay. Chàng nhìn ngắm nàng mà rạo rực trong lòng. Chao ôi! Bờ môi cong cong như giễu cợt người kia thật gợi cảm biết bao. Đôi mắt lá răm lúng liếng, đôi gò má căng mọng kia thật thơm, thật mềm kia chàng đã từng được đặt môi lên hàng chục lần. Nó mềm và thơm lắm, chỉ cần chạm nhẹ bờ môi ấm nồng của chàng lên đấy chàng đã thấy lửa cháy hừng hực khắp người, toàn thân cơ thể mười tám của mình như sắp nổ tung nhất là lúc bàn tay của chàng luồn vào trong áo nàng, ấp lên bầu ngực nhỏ xinh rắn đanh phập phồng hổn hển theo nhịp thở gấp gáp vừa sợ, vừa tò mò thích thú của nàng. Chàng đã từng ôm trọn tấm thân tròn lẳn mình cá trắm mà ghì vào gốc cây phượng già phía sau văn phòng trường đêm hôm chia tay cuối cấp. Hai thân thể quấn xiết vào nhau tưởng chừng tất cả mọi thứ xung quanh đều là vô nghĩa, thì bỗng giật bắn khi ánh đèn pin của bác bảo vệ từ xa lướt tới cùng tiếng quát: tất cả giải tán. Tôi mà bắt được cô cậu nào là tôi lập biên bản đấy. Giải tán....
Chàng nhập ngũ, những lá thư thưa dần và nàng lấy chồng. Ra quân, chàng xách ba lô tìm đến nhà chồng nàng. Sáng sau mắt nàng thâm tím, toàn thân ê ẩm bởi những cú đấm, cú đá của trận mưa hờn ghen mà gã chồng hội đủ Tứ đổ tường dội xuống.
Chàng rời quê từ bấy lâu nay. Nàng cũng rời xa gã chồng sau đó không lâu bởi những trận đòn thù cùng mớ nợ nần gã mang về. Nàng ôm bụng bầu đứa con của chồng rời đi.
Chàng vào nam lập nghiệp, lấy vợ rồi sinh con. Chàng rất ít khi về quê. Hình như chàng đã quên nàng, quên mối tình đầu cho đến một hôm xem live đám cưới con của cậu bạn ngoài quê. Chàng nhìn thấy cái tên quen quen cùng avata cũng quen quen đang thả icoi nhảy múa. Chàng mò vào và nhận ra nàng. Nỗi nhớ nhung khát khao biết bao năm tưởng chừng đã bị thời gian rửa trôi nay bùng lên dữ dội. Chàng khao khát gặp nàng. Và nàng có chuyến du lịch cùng cơ quan xuyên việt trong vòng một tuần. Nàng sẽ dành cho chàng một đêm tại bến Ninh kiều. Chàng háo hức chờ mong ngày gặp nàng. Nàng đang tự do, còn chàng là một gã trung niên dư dả, phóng khoáng và còn rất phong độ. Chàng báo cho vợ lịch đi giao dịch vào cuối tuần dưới Cần thơ. Vợ chàng vui vẻ chuẩn bị cho chồng, không quên bỏ vào túi chàng lọ thuốc cao huyết áp cùng giải độc gan quen thuộc.
Họ gặp nhau, lửa trong mắt, lửa trong tim lửa trong cơ thể hừng hực như sắp thiêu đốt cả thế gian. Chàng đưa nàng đi ăn trong một tiệm ăn sang trọng với nhưng món ăn bổ dưỡng, rượu vang Pháp chát nhẹ thơm nồng khiến má nàng hồng lên, đôi môi cong cong mời gọi. Nàng chọn một chiếc váy đỏ rớt vai để lộ bờ vai thon thả trắng nõn, nửa bầu ngực lấp ló căng tròn như muốn nảy ra khỏi cổ áo trễ xuống mỗi khi nàng cúi xuống. Bữa tối đã xong, chàng uống nốt li rượu cuối cùng của chai vang và mở ví lấy hộp giải độc gan lấy hai viên uống theo đơn bác sĩ kê nửa tháng qua. Chàng ôm eo nàng hân hoan vào phòng vip. Cửa phòng vừa sập lại, chàng lao vào nàng nghiến ngấu vồ vập bứt phá. Từng lớp áo váy bay loạn xạ theo độ hào hển và tiếng rên rỉ gừ gào : Em! Anh nhớ em, anh yêu em lắm em biết không... anh nhớ em lắm.... anh... Nàng cùng hòa theo bản rock sôi động như một vũ công đầy nội lực... nàng gào lên trong hoan lạc; em cũng yêu anh... em nhớ anh nhiều lắm... giết em đi.... giết em đi.... Nhưng sao thế này... rõ chàng rất sung sức, rất thèm khát, rất đam mê mà sao cái thằng em mọi khi sừng sững hiên ngang nay lại oặt oẹo thế này... chàng ngẩn người khó hiểu. Nàng sững sờ hụt hẫng. Nàng thầm nghĩ hay chàng uống hơi nhiều...? Nàng ôm chàng thủ thỉ; anh mệt thì nghỉ đi, sáng mai khỏe mình làm lại. Chàng gục gặc; Ừ có lẽ anh mấy nay không ngủ vì nhớ em nên hơi mệt. Chàng len lén vào toa lét lấy trong ví ra viên rocket. Vì vội chàng không nhận ra viên thuốc đã bị bong vỏ từ trước. Chàng vòng tay ôm nàng vỗ về an ủi nàng rồi chìm vào giấc ngủ. Bốn giờ sáng chàng tỉnh dậy thấy nàng đang trầm tư bên bậu cửa sổ. Chàng bước tới vòng tay ôm lấy vòng eo còn săn gọn và mềm mại của nàng: Anh xin lỗi! Không hiểu sao hôm nay nó lại thế. Chàng liếc xuống cái của nợ thõng thẽo của mình.Sau hôm đó chàng không dám điện thoại cho nàng. Còn nàng cười khẩy mỗi khi thấy comment của chàng đâu đó trên fb bạn bè. Vợ chàng hồ hởi đón chồng trở về sau chuyến giao dịch bất thường. Chị lặng lẽ mở cặp chồng lấy hộp thuốc bỏ vào ngăn tủ bí mật(chị thầm cảm ơn cô bạn ở nước ngoài khi gửi thuốc cho chị. Lời cô văng vẳng; chỉ cần hai viên thì ba ngày chả ngóc nổi đầu). Chị nhìn lọ thuốc và nhếch mép cười khẩy; tưởng qua mắt được con này á. Còn khuya nha!
Sưu tầm
|