Post Reply 
Đà lạt - Mỗi Ngày Một Nỗi Nhớ
Author Message
maritza Offline
Outstanding member
*****

Posts: 47,138
Joined: Aug 2010
Post: #3
RE: Đà lạt - Mỗi Ngày Một Nỗi Nhớ
Tập Ba

August 8, 2013 at 3:29pm

Ngày thứ Tám - Trường Đoàn thị Điểm


Ah, lại một buổi sáng, mấy bữa nay ít đi xe lửa đi làm nên ít viết về Đà lạt. Sáng nay lại đi xe lửa, lại có dịp viết, lại thấy vui vui dù nỗi nhớ có lúc làm mờ đôi mắt.


Hôm rồi viết về Trường Đoàn thị Điểm, một người bạn gửi một tấm hình ngày xưa. Ờ cái ngày xưa ấy…


Đà lạt ngày ấy đi vào Trường Đoàn thị Điểm phải qua một dãy quán ăn bên tay trái, bên phải là khách sạn Thuỷ Tiên. Dãy quán này chắc chưa đến mười cái, nhưng lúc bấy giờ khá nổi tiếng vì những quán này dọn tới khuya. Bố hay dẫn ra cho ăn chè, ăn xôi gà, miến gà ở đây.


Ui choa, cái vị chè đậu xanh bột báng ngày ấy ăn còn nhớ mãi. Trời lanh, hai bố con ông Tàu mở cái nắp thiếc màu vàng đậy những nồi chè, những nồi chè ấy bây giờ hình như không còn nữa. Tròn to và dẹp, không sâu, chia ngăn. Ngăn đựng chè đậu xanh bột báng, ngăn đựng sâm bổ lượng, ngăn đựng chè đậu đỏ, đậu xanh nguyên hột. Tất cả đâu chưa đến mười món chè, mỗi món lại chưa đến một tô. Chén chè múc ra chỉ vài muỗng nhỏ xíu là hết. Đúng là ăn lấy hương lấy hoa nên ngon vô cùng tận...


Xôi gà cũng vậy, gà Đà lạt lại ngon, chút xíu xôi, chút xíu gà, đã ngon lại ít nên cái vị ngon càng đậm nét.

Ngày ấy, hàng quán Đà lạt rất ít. Chung quanh khu Hoà Bình, ngoài các nhà hàng lớn như Nam sơn, Mê kông, còn tiệm ăn Tàu Đông Hải mà thỉnh thoảng bố mẹ lại dắt ra cho ăn đỉm sắm, bánh bao, bánh mì xíu mại. Phở thì có tiệm phở Bắc tên gì tôi quên mất, vì hay ăn ở phở Đắc Tín. Tiệm Đức tín ngoài món phở ngon nổi tiếng, còn lừng lẫy hơn nhờ các cô con gái xinh đẹp.


Đằng sau khu này là bến xe, cũng có một số quán ăn. Đường Tăng bạt Hổ có một tiệm ăn Tàu, bán mì ngon lắm, mà sao tôi cũng quên tên mất. Sau 70, khu này còn thêm một dãy bán bánh xèo vô cùng hấp dẫn...


Tức thiệt, xe tram lại ngừng rồi, mai tiếp vậy... Còn nhiều thứ để kể lắm đó nha ...


Thiên Hương

-----


Ngày thứ Chín - Trường Đoàn thị Điểm và Cô Kim Chi


Sáng nay chợt nhớ cô Kim Chi. Có lẽ tại hôm qua viết về Đà lạt có nhắc đến trường Đoàn thị Điểm và một số bạn đã hỏi về trường này.


Ngày xưa tôi học Đa nghĩa, vẫn đi cùng với các anh các chị và một số bạn cùng xóm. Năm học lớp nhất đầu tiên, các bạn đã chuyển nhà, chỉ còn hai anh em học chung một lớp. Vì tôi học sớm lại thiếu tuổi nên năm đó là năm tôi tha hồ quậy vì biết không phải thi vào đệ thất. Tội nghiệp ông anh vừa học, vừa chép bài hộ cho con em gái lười. Nếu không nhờ ông anh và các điểm cao về luận văn, chính tả , ngữ vựng gỡ điểm toán, chắc năm đó tui chót lớp. Bố cưng con gái út, chẳng la tí nào cho nhỏ tha hồ quậy, ăn rồi chỉ lo chơi.


Qua năm sau, ông anh đã vào Trần hưng Đạo, còn mình con gái út, bố lại không thể đưa đi học từng bữa, quyết định cho vào học Đòan thị Điểm.


Ngày đầu đến trường , nhìn thấy oải. Cái tính hoài cổ bẩm sinh nhớ hàng khuynh diệp, nhớ con dốc xi măng thoai thoải, nhớ ông bán bánh mì xíu mại, ông bán kẹo kéo, và nhớ cả ông cai trường Đa nghĩa-)


Bố dẫn tới văn phòng gặp cô Xuân Phương hiệu trưởng, cô cười ... Đưa con gái rượu đi học à, muốn vào lớp nào. Bố bảo cho cháu vào lớp cô Chi. Gặp cô Chi, cô cũng cười... Vào lớp học tôi, là học trò tôi chứ không phải là con ông Châu nữa đâu đấy. Bố cũng cười, trò có hư là do thày dạy đấy... Con nhỏ thì run như cầy sấy và buồn như chấu cắn.


Ngày đầu tiên, cô cho một bài chính tả. Không có lỗi chính tả nhưng lãnh ba điểm chữ viết với lời phê không thương xót của cô... Chữ như gà bới...


Hôm sau khi bố đưa tới trường, cô cười ... Ông Châu ơi là ông Châu, con gái ông chắc lười học, chữ viết tệ quá... Tháng sau không khá hơn, tôi trả nó lại cho ông. Vậy mà bố cũng cười tươi như không, về chả la tôi câu nào. Cô còn thêm... Ngày nào ông cũng kè kè với nó như thế, nó hư là phải...


Ui, hôm sau bố thả cho đi học một mình cùng với mấy chị em Thuý Phượng, Anh Đào và Cẩm Quỳnh cùng xóm.

May mà còn có xe đò Chi lăng, trường gần, có bạn. Nghĩ tới không lo học cô trả lại bố, lúc ấy biết đi học ở đâu mà sợ, nên phải ráng thôi.


Có hôm cô hỏi cả lớp ... Nhử mũi có mùi vị gì, đứa kêu đắng, đứa kêu lạt , tui hăng hái dơ tay ... Thưa cô mặn ạ, còn ví von với độ mặn với nước biển , nước muối, cô cười... Vậy là các em đã ăn như mũi rồi, Thiên Hương chắc ăn nhiều nhất, quê xệ.


Lúc ấy đi xe đò Chi lăng, giá con nít là một đồng, có xe lấy hai đồng, có xe còn đòi ba đồng


Lại tới sở rồi, mai tiếp nha ...


Big smile everyone -)


Thiên hương


----------


Ngày thứ Mười Một- Trường Đoàn thị Điểm và Cô Kim Chi (tiếp theo)

Sáng nay trời Melbourne êm chi lạ, lại nhớ đến bầu trời êm ả của Đà lạt ngày xưa. Ừm, cái nỗi nhớ mấy ngày bận rộn không có giờ viết hình như lại càng quay quắt...


Hôm trước đã viết tới đâu ta...


À, chuyện xe đò Chi lăng. Ngày ấy, bốn đứa, chị em Thuý Phượng, Anh Đào, Cẩm Quỳnh và tôi lóc nhóc đi học bằng xe đò. Nửa năm đầu học buổi sáng, lúc nào đi xe cũng một đồng một đứa, thi thoảng lắm mới có xe chặt đẹp hai đồng. Vậy mà qua nửa năm sau, học buổi chiều, đi gặp toàn xe của một ông bà hắc ám, quất toàn ba đồng không. Bốn đứa nổi sùng, quyết định đi bộ. Con nít cũng đã biết đình công, tẩy chay tư bản bóc lột haha ...


Thế là mỗi buổi trưa và chiều, bốn đứa tung tăng đi bộ. Từ ngã ba Địa dư ra chợ lấy gì làm xa, lại có bạn cùng chạy nhảy, cười đùa vui thế mồ. Nhiều buổi trưa, đang đi thấy có tiếng máy xe, rồi có người gõ nhẹ lên đầu. Ngẩng lên, té ra là cô Chi. Cô ngồi trên xe Jeep, thấy tụi tôi là cô kêu xe chạy chậm lại, gõ đầu trẻ chơi... Tới mùa ổi, cái gõ đầu của cô còn kèm theo một túi ổi khuyến mãi. Ổi nhà cô ngon thiệt, loại ổi táo tôi đã tả trong bài Đà lạt, Những Hương Vị Khó Quên đó. Ôi, nụ cười của cô và những yêu thương của cô những ngày ấy làm sao tôi quên.


Có một lần, học môn Quan sát (Khoa học) ngày xưa, cô kêu tôi lên, nếm một miếng cà chua sống. Ui mèng ơi, từ xưa tới giờ có bao giờ nhỏ ăn cà sống đâu. Cô hỏi mùi vị thế nào, tôi nhăn mặt le lưỡi... Đắng nghét à cô ... Cô sầm mặt, kêu trò khác... Trò này trả lời thưa cô, chua ạ... Cô hớn hở... À, bữa nay chúng ta học quả cà chua... Hì hì, bây giờ cô hỏi chắc tui cũng trả lời là đắng, nhưng sẽ không nhăn mặt, tại thấm gì với cái đắng của khổ qua, mà ăn khổ qua ngon quá chừng chừng.


Hồi đó, vì lời dọa đem tôi ... lại quả cho ba tôi nếu tôi học không khá mà tôi lo cắm đầu tập viết. Cô chấm vở mỗi tuần, hồi hộp nhìn số điểm tăng dần. Mà tức, không bao giờ đạt được điểm đầu lớp cả. Lúc nào cũng thua Vĩnh Thuận, tên này sao hắn vẽ đẹp quá. Tui mà vẽ thì, ui chao nhìn hình mà mắc cở. Được cái, không bị cô chê mà nhớ lần đầu tiên chấm vở đạt điểm tám, cô còn đưa bài viết gà bới ngày đầu đi học và quyển vở có con tám cho cả lớp coi. Hehe ... Vậy là cô sẽ không lại quả tôi về cho bố rồi -)


Ngày ấy trong lớp có khoảng hơn 50 học sinh. Mấy chục năm, giờ gặp lại Thành, hiện là mục sư ở Canada, Hạ Út ở Mỹ. Nhờ Facebook mới liên lạc được với Lại, Hồng Hạnh, Huyền. Còn Thuý Phượng thì lâu lắm rồi chưa gặp. Lê thị Ngoan tiệm sách Thiên nhiên nghe nói rất thành đạt ở Mỹ, và còn một số bạn bè xưa không gặp lại.

Cô Kim Chi thì khoảng 85, 86 tôi có gặp cô. Sau đó tôi qua Úc, lần về Việt nam làm việc năm 89, 90 đi tìm cô ở địa chỉ cũ nơi đường Trần Hưng Đạo, quận Bốn. Cô đã dọn đi, sau có người cho địa chỉ ở khu chung cư đường Trần Hưng Đạo quận Một. Tới đó cũng không ai biết cô. Mấy lần về Việt nam, đi hỏi thăm lòng vòng cũng chỉ cầm được những số phone, địa chỉ mà không ai biết cô cả. Mới tuần rồi, post bài lên Facebook, được một bạn báo tin cô đã mất từ 2004. Vậy là sẽ không bao giờ em gặp lại được cô và thấy nụ cười của cô. Mong cô thanh thản nơi chốn vĩnh hằng.


Đã nhiều lần trở về Đà lạt, con đường vô trường Đoàn thị Điểm rộng hơn, đầy nhà nghỉ. Những quán ăn nổi tiếng về chiều và đêm ngày xưa đã hoàn toàn xoá sạch.


Nhớ xe chè của bố con ông Tàu , chén chè đậu xanh bột báng ngon hết thuốc, rồi chén chè sâm bổ lượng nóng hổi. Có lẽ ngày ấy, trời lạnh, chén chè lại nhỏ tí nên ăn không ngán. Bây giờ ly chè nào cũng bự tướng, lại thêm ám ảnh lên kí, tiểu đường, chén chè không còn hấp dẫn như hồi xưa. Cũng nhớ hàng xôi gà béo ngậy. Ui dĩa xôi nóng bùi bùi, miếng gà luộc thơm thơm, ăn nhớ tận bây giờ...


Còn nhiều nữa, giờ tất cả hình như đã bị xoá sổ, muốn viết lại thì lại đến sở rồi, tạm ngưng vậy...

Gửi tất cả một chút nắng ấm cuối đông của Melbourne, và gửi chút mây đến cô Chi với tất cả lòng kính mến...


Mấy hôm nay, em rất nhớ cô...


Thiên Hương
08-20-2014 09:28 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Messages In This Thread
RE: Đà lạt - Mỗi Ngày Một Nỗi Nhớ - maritza - 08-20-2014 09:28 PM

Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)