Mây mùa Thu
BH Member
  
Posts: 42
Joined: Sep 2011
|
Không một chốn về
Chiều Thứ Bảy tuần qua sau khi ghé thăm đứa cháu gái về không có chuyện gì làm tui lang thang trên những quảng đường ngắn trong phố Nhật ở San Francisco. Thỉnh thoảng trở lại nơi này, cái con phố nhỏ mang nhiều kỹ niệm thời tui mới đến Mỹ từ Nhật Bản. Những gương mặt Á Đông phảng phất chút u buồn, dáng đi lúp xúp của những người đàn bà Nhật vào ra trong những hàng quán với bao cái tên hiệu thân quen đã giúp tui có một cỏi an bình trong tâm khảm qua những ngày đầu của một thời tứ cố vô thân trần gian vạn nẻo không một chốn về sau cơn hồng thủy 1975.
Đang đứng tần ngần ngắm nhìn mấy cái chậu sành dùng để trồng cây Bosai trước một cửa tiệm chuyên bán các dụng cụ làm vườn thì tui giựt nẩy mình nghiêng người né tránh. Ai đó từ đàng sau đang dùng tay phạt ngang cổ tui kèm theo một tiếng hét lớn. Mất thăng bằng xém té đang tự trách mình sao mà xuống cơ quá độ thì cũng vừa nhận ra nụ cười hả hê của ân nhân ngày cũ. Ông Yamada ! Một trong những ông Trùm giang hồ khắp phố Tokyo vào thập niên 1970 đang giang rộng hai cánh tay mập ú xanh đỏ hình xâm chào đón. Ông ta mập hơn rất nhiều so với lần gặp cuối hơn 10 năm trước. Cái đầu tròn vo bóng láng không còn một sợi tóc làm cho ông có vẻ như ông Phật Di Lặc hơn là một ông trùm Yakuza thống trị mấy phố ăn chơi một thuở. Chỉ tay qua người con gái bên cạnh ông Yamada giới thiệu: - Cháu ngoại tao nè. Con gái lớn của Mayumi đó. Emiko chào ông đi con. Hèn chi thấy quen quen …Tui nghĩ thầm. Cũng như bao tay hảo hớn khác ông Yamada có những người tình đó đây và cái kết quả sau cùng là Mayumi mẹ của cô gái đang khum người trước mặt tui. Thời gian qua mau như cái vù hay cái vèo gì tui không biết nhưng mới ngày nào giờ đã gần bốn mươi năm …
Tokyo 1979 Shinjuku Golden gai.
Hì hục leo những bực thang lên đến tận lầu 6 của một căn phố hẹp bề ngang với cái cặp da nặng như đá lại phải liên tục cúi người chào kính mấy anh chàng mặc vest đen mang kiến đen thùi đứng chơi tà tà hay canh gát dọc các hành lang làm cho Sasurai Kenji bực bội suy tính trong đầu … Lần sau tới nhà ổng cho đỡ mỏi chân hơn … Nhưng mà lần tới là cả một phần tư thế kỷ sau. Hôm đó Kenji đến chào từ biệt cùng mang đến cho ông Trùm một vài món quà nhỏ mọn. Tháng sau hắn sẽ giả từ xứ sở của một loài hoa. Qua hai lần cửa gỗ dày cui miệng cười mấy bận với những cô thư ký xinh đẹp nhưng nếu cởi áo ra thì sẽ thấy cả một thế giới đầy hoa xâm trên thân thể nõn nà đang ngồi đếm những chồng tiền chất đầy trên hai cái bàn dài thì vô tới nơi ông Yamada đang ngồi uống trà xanh. Đây là Yamada Jimushoo, trụ sở chính của Yama Rengo Kai. Một trong những băng đảng nổi tiếng đang thống trị thế giới ăn chơi cả ngày lẫn đêm của phốTokyo. Người Nhật gọi là Yakuza. Đã từng lăn lộn qua nhiều xứ quen biết vài tay anh chị nhưng lúc nào Kenji cũng vị nể những người Yakuza chính thống. Tuy mang tiếng là xã hội đen, thế giới ngầm này nọ nhưng họ là những tay chơi có chút gì còn sót lại của Samurai ngàn năm trước. Họ có truyền thống cùng sĩ diện của người đàn ông. Không cướp bóc hà hiếp đâm chém dân lành, Trọng trên mến dưới , Thương kẻ thế cô và Có chơi có chịu. Rất khác xa với những băng đảng khác trên thế giới. Nước Nhật có nhiều nhóm Yakuza nhưng nổi tiếng nhất là Yamaguchi Gumi với tổng số thành viên hơn 60.000 người trấn thủ vùng Kansai với bản doanh ở Kobe nơi có nhiều ngôi chùa xưa và đến đài danh tiếng. Tokyo thì có những nhóm khác tuy thế lực không mạnh như Yamaguchi Gumi nhưng vẫn thừa sức thống trị toàn vùng thủ đô xứ hoa Anh Đào mà Sumiyoshi Rengokai là một. Thấp hơn chút nữa là cái băng của ông bố già Yamada.
Ông bố già đúng nghĩa là bố. Mạnh bạo nhưng hiền từ. Ông ta làm trùm chỉ vì phải nối nghiệp cha ông mà thôi. Nếu chỉ nhìn qua dáng vẻ bên ngoài nhiều người lầm tưởng ông ta là một Sacho, một ông chủ hãng. Mà cũng không có gì sai. Gia đình ông ta làm chủ một hãng thầu xây dựng chuyên xây cất những công trình to lớn ở Tokyo.
Đặt cặp da lên bàn Kenji cẩn trọng rút ra một gói quấn bằng vải lụa nhẹ nhàng trao cho ông Yamada.
- Dozo Sacho ! Mời ông chủ
- Hè, nanda ? Gì đây ? Nhanh tay tháo lớp vải ông Trùm cầm lên một khẩu súng ngắn mắt ngời sáng.
- Bắn được không ?
- Được nhưng tui không có đạn để bắn thử.
- Daizobu ! Không phải lo ! Tao sẽ bảo tụi Yokosuka* mua dùm đạn. Cà phê hay Trà ?
Quay qua cô gái đứng im bên cánh cửa nãy giờ ông Yamada ồm ồm ra lịnh:
- Mau mang cà phê cho Kenji Kun ( Chú hay cậu Kenji ).
Cùng lúc với một tiếng dạ nhỏ cô gái chấp tay cuối đầu chào rồi từng bước nhẹ nhàng êm ả thụt lùi ra khỏi phòng như lúc đi vào.
- Mày đi thiệt sao ? Tao có thể giúp gì cho chú mày không ? Ông Trùm thọt tay vô túi quần đi lòng vòng trong phòng.
- Dạ ! …
- Sabishi né ! Omae ga inai to… Buồn thiệt ! Nếu không có mày… - Tui cũng buồn nhưng … không lẽ tui chết già nơi đây ?
- Ừ thì cứ đi nhưng đừng quên lúc nào chú mày cũng có một chốn về ở đây… Tao không có con trai …
Có tiếng gõ cửa một cô gái khác mang khai cà phê vào làm ông Trùm ngưng câu nói giữa chừng nhưng Kenji đã thấu hiểu. Lâu rồi từ ngày đó ông Trùm coi hắn như một đưá con trai trong nhà. Cái ngày Kenji bất ngờ cứu mạng ông để rồi lang thang nửa bước trong ngoài vào thế giới Yakuza không có chủ ý.
Mùa Đông 1975 trong một vũ trường …
Điệu nhạc vừa dứt tiếng cả một đám con gái hành nghề vũ sexy trần truồng ôm quần áo chạy ào vô phòng vừa thay đồ vừa cười giỡn bàn tán líu lo bất kể Kenji đang nằm ngủ say sưa trên chiếc ghế sofa trong một góc phòng. Quán nhỏ chật chội nên chỉ có một căn phòng dùng để vừa thay quần áo, trang điểm hay tán dóc cho bầy vũ nữ và cũng là chỗ qua đêm của Kenji.
Thương tình hắn ở hơi xa thành phố cho nên thỉnh thoảng khách đông bận rộn quán đóng cửa trễ không kịp chuyến tàu khuya lão chủ quán cùng bầy con gái đồng ý cho Kenji ngủ ở đó vài tiếng đồng hồ để sáng mai kịp giờ đi đến trường. Là gái làng chơi lại còn trẻ tính tình nghịch ngợm bọn chúng chẳng buồn để ý đến chuyện xuân tình hơ hớ phơi ra trước mắt một thằng con trai lúc nào cũng có ánh mắt lim dim buồn ngủ. Đôi khi có đưá buồn tình thò tay ngắt véo …lung tung hay là rủ nhau chơi trò cho em bé bú sữa với cái miệng há hốc ra mà ngáy của Kenji.
Mặc chúng chọc phá cỡ nào Kenji vẫn cứ nồng say giấc điệp. Hắn ta quá mệt mỏi cho một ngày dài vất vưởng mưu sinh qua mấy phố. Thỉnh thoảng bực mình vì bị ngộp thở hắn trợn mắt hăm he:
- Tao cắn sứt ráng chịu nha !
Thế là cả chục quả đào tiên bự to đủ cỡ chìa ra thách thức trong tiếng cười nắc nẻ. Nói là bự to vì tụi nó là gái vũ khỏa thân nên không có em nào nhỏ hết. Thằng quản lý vũ trường đã dày công tuyển chọn đến phải than là đau cả hai tay.
Khi nào thấy Kenji nằm thò chân hay tay ra ngoài mép sofa thì mấy em hăm hở móc vào đó cả tá quần lót đủ màu đủ cỡ trông thật tức cười.
Bạn bè khen hắn tốt số ganh tỵ nhưng Kenji đã quá quen dòm hoài cũng vậy nên chỉ muốn ngủ. Thì lúc múa ở ngoài quán cũng đã thấy tụi nó cũng đã trần truồng lông nhông rồi. Ngủ cho đỡ mệt đỡ buồn, ngủ cho quên tháng ngày đong đưa vô tận trong cõi mù mờ chẳng biết đi về đâu làm gì cho hết cả một đời vừa mới bắt đầu chẳng được bao lâu.
Có lần tên quản lý trong quán âm thầm lo lắng với chị Leader Haruko xếp lớn của đám vũ nữ:
- Nếu cứ cố đè nén mà ngủ ở đó trong hoàn cảnh như thế thì có ngày thằng Kenji sẽ bị liệt dương !
Haruko đâm ra lo lắng bắt tụi con gái phải trông chừng sức khoẻ của Kenji làm cho hắn ta thỉnh thoảng bừng con mắt dậy thấy cái quần cứ bị kéo xuống ngang đầu gối. Có em nào vừa chơi trò bác sĩ đêm qua.
Không biết có ai có cái cảnh đời nửa chân nửa tục lộn tùng phèo quái dị như Kenji ngày đó.
Hắn ta có phải là dân Nhật Bản đâu. Rời quê hương Việt Nam đến Nhật được vài năm đang học năm thứ ba đại học thì biến cố 1975 xảy ra làm cho Kenji như người bay trong vũ trụ mênh mông. Thư từ, điện thoại ngàn lần vẫn không làm sao bắt liên lạc được với gia đình, mẹ cha em út sống chết phương nào hắn ta nào có biết. Không tin tức, không tiền bạc, không một hướng đi, không một ngày về …Quanh đời chẳng còn ai. Ngay cả cái quốc tịch trên giấy tờ cũng đã bị thêm một chữ Vô. Kenji cứ như người lang thang trong cõi mộng.
Nhìn hắn chán nản vật vờ một bà giáo trong trường Nhật Ngữ năm xưa lúc nào cũng coi hắn như em trai đã đặt cho hắn một cái tên Nhật kèm theo một lời khuyên nhủ:
- Hãy dùng cái tên này mà sống như người Nhật cho qua ngày tháng chờ thời. Tạm quên hai tiếng Việt Nam để mà đi tới.
Hắn trở thành một người Nhật bất đắc dĩ với cái tên Sasurai Kenji từ ngày đó. Theo lời bà giáo thì cái tên có ý chỉ đến một …Thằng bé lang thang …Tụi con gái làm trong văn phòng sẽ thích. Mày sẽ dễ có việc làm.
Văn phòng đâu không thấy chỉ gặp toàn là quán rượu với nhà hàng Tàu. Nước Nhật đang cố hồi phục sau vụ khủng khoảng dầu lửa 1973 lại vừa mất hết tất cả những hợp đồng béo bở với Mỹ trong chiến tranh VN nên nền kinh tế suy thoái trầm trọng. Việc làm kiếm cơm cho một gã du học sinh còn khó hơn là tìm một cô bồ Nhật cả vạn lần. Kenji nhớ đến cái câu …Đã nghèo còn gặp cái eo …Mà có gặp cái eo thì cũng đỡ nghèo tinh thần lại mát mắt chút xíu đàng này hắn ta gặp toàn là những cái bụng phề phệ của mấy ông bà chủ nhà hàng quán ba tiệm nhảy…
Chán đời Kenji ôm mấy tờ báo rao vặt ra công viên Shibuya chỗ có con chó Hachiko ngồi ngóng một cái eo cho đỡ buồn thì …Cái eo đến thiệt . Cái eo uốn lượn quanh co như ngã rẽ cuộc đời.
Một em bồ cũ tình cờ đi ngang qua ồm chầm lấy Kenji. Em đang hành nghề pha rượu cùng là bồ nhí của tên manager trong một vũ trường có tiếng sau khi nhảy nhót cởi truồng ở đó hơn một năm. Ngay chiều hôm ấy Kenji có thêm một nghề mới. Đứng rã giò nguyên đêm trong quầy mà pha chế rượu. Hắn bắt đầu nghiện rượu đủ loại. Rượu làm cho hắn phê phê, rượu mang đến tiếng cười vui, rượu làm mờ đi vết sầu vong quốc trong tâm.
Nhưng rượu cũng mang đến cái ngật ngừ như người... say rượu cho đến ngày sau. Có những buổi sáng khi tập đấu kiếm chỉ với một ông sư mà sao Kenji cứ thấy đến những ba bốn ông. Thế là ăn bao kiếm gỗ gõ lốc cốc vô đầu. May là tóc tay bờm xờm dài thòn che kín mấy cục u đen tím màu mắt em.
Vậy chớ hắn vẫn uống vẫn say … Pha thì phải nếm thử chứ ! Hắn ta giải bày với Má sau này.
Ngồi trong quán cà phê trước Seibu departo với người tình cũ Reiko giờ đã là tình xa Kenji càm ràm:
- Mày lại hại tao rồi… Tao có biết làm bartender gì đâu.
Reiko cười tươi tắn:
- Tao sẽ chỉ cho mày. Không có khó lắm đâu.
- Tuần sau phải đi làm rồi sao tao học cho kịp?
- Thì cứ vưà làm vừa học. Thằng Manager là kép của tao mà lo gì. Ủa mà sao cái gì tao cũng phải dạy mày vậy ? Em Reiko tủm tỉm cười khoái trá cho câu nói chứa đầy ẩn ý.
Ừ há ! Ngang tuổi Kenji nhưng Reiko sành đời ngang dọc hơn nhiều, chẳng gì nó cũng đã có mấy cái hình xâm trên bụng. Không biết bây giờ đã ra sao. Con chim hẳn còn xoè cánh … Kenji nghĩ thầm.
Hết tiền trả tiền phòng trọ Kenji đang tính chuyện tìm một cái hóc hố nào đó ngoài công viên hay dưới chân cầu thì lại cũng qua sự gởi gắm của bà giáo một ông sư trụ trì chùa Thần Đạo cho hắn một căn phòng nhỏ trong hậu điện để vừa cho có một chốn về hàng đêm vừa tu vừa quét vừa cào thơ thẩn những nét ngoằn ngoèo trên cát sỏi mỗi sáng mờ sương trước khi đi học. Vài ông sư trong chùa phát cho Kenji cây kiếm gỗ ngày ngày lôi ra bắt làm đối thủ đau nhức ê ẩm toàn thân. Chẳng phê chút nào nhưng nể tình bà giáo lại chẳng biết đi đâu nên Kenji cố gắng “ trụ trì “ cái cảnh nửa tu nửa tục một phần đời buồn vui theo câu kinh tiếng mõ ê a mà chả hiểu cái chi mô.
Đêm quán đêm chùa ngày đến trường ngày lê la hè phố hippy lúc là sinh viên đại học khi là tên pha rượu vũ trường cuộc đời vần xoay theo tiếng chuông ngân lẫn tiếng nhạc xập xình …
* Yokosuka : Một căn cứ hải quân của Mỹ trên đất Nhật.
Còn Tiếp
Hoàng Duy Liệu
|
|
| 08-26-2016 01:20 PM |
|