Post Reply 
Không một chốn về
Author Message
Mây mùa Thu Offline
BH Member
***

Posts: 42
Joined: Sep 2011
Post: #4
RE: Không một chốn về
(09-02-2016 01:16 PM)Mây mùa Thu Wrote:  
Khi chiếc xe cứu thương chở Kenji vừa dừng trước cỗng chính cùa một bịnh viện tân tiến nhất Tokyo thì cũng là lúc thành phố bắt đầu cho một đêm dài nghẹt thở. Đêm của những ông Trùm. Tuy chưa biết rõ băng đảng nào đã tính sát hại mình nhưng ông Yamada đã ra lịnh báo động tầm thù.
Từ những ngõ ngách trong khắp các phố yakuza của tất cả các băng đãng xuất hiện đầy đường. Họ mang đầy vũ khí đi đơn độc một người hay kết thành từng nhóm dùng đủ loại phương tiện giao thông tìm cách tập hợp về những trụ sở chính chờ lịnh. Hàng quán đóng cửa mọi người nhanh chân về nhà tránh vạ lây, phố lớn vắng teo chỉ còn bóng dáng yakuza ẩn hiện qua ánh chớp của đèn xe cảnh sát. Không một ai biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai khi mặt trời lên nhưng có thể máu sẽ nhuộm đỏ đầy dòng tuyết tan trên một vài góc phố nào đó. Các Yakuza ngồi im lìm quanh hủ rượu sake nóng tay nằm chặt cán dao những hình xâm trên thân thể họ như bừng sống dậy gầm gừ. Họ đã không phải rút dao ra ngày đó. Mọi chuyện đã sáng tỏ theo ánh sáng ban mai.
Trong một tửu đình sang trọng dưới sự chủ tọa của ông Trùm bự, ông Trùm của những ông Trùm tất cả những Oyabun thận trọng tham khảo và bàn luận vấn đề nguyên cả một đêm dài. Vào ngay thời điểm đang bị băng Yamaguchi từ Kobe lăm le xâm chiếm lảnh địa họ không muốn chia rẽ nội bộ của Tokyo Yakuza. Bây giờ mà đâm chém lẫn nhau thì ngày mai sẽ bị Yamaguchi tiêu diệt hết. Các cố vấn có bằng Tiến Sĩ của họ đều đồng ý như thế. Phải giải quyết ngay trong đêm nay.
Qua dấu tay trên cán dao rơi ở hiện trường cảnh sát hình sự Tokyo đã mau lẹ tìm ra tông tích của tên thích khách. Hắn ta không thuộc một băng đãng nào hết. Chỉ là một tên Chimbira* mới ra tù lúc nào cũng háo danh nuôi mộng tưởng làm trùm thiên hạ. Anh chàng cứ ngở nếu hạ một ông trùm thì mình sẽ lên ngôi. Tình cờ dịp may hé mở đêm qua cho đến lúc hắn ta đụng phải cái mâm của thằng pha rượu lè phè tóc dài như quỷ sứ Kenji. Chắc có lẻ hắn ta đang rủa Kenji là cái thằng cà chớn chống xâm lăng. Lẽ thường theo đúng phong cách của yakuza họ đều đứng trước đối thủ cung kính chào, tự xưng danh tính đãng danh rồi mới động thủ. Tên thích khách đã không làm như thế. Nếu làm đúng theo bài bản thì đã có thể thành công không chừng vì Kenji sẽ tránh ra xa khi hắn cúi người chào ông Trùm. Tổng kết những tình tiết các ông Trùm cụng ly ra lịnh giải giới. Các yakuza âm thầm rút vào bóng tối trả lại cái bình thường trên phố của một ngày đi lên cho nước Nhật. Dù sao thì chỉ có một mình Kenji bị đổ máu, hắn lại không thuộc băng đãng nào trừ Sayuri trong bộ quần áo nhà thương đang ngủ gà ngủ gật trên cái ghế trong một góc phòng. Nó đã nhảy theo lên xe ambulance vào đây với Kenji đêm qua trong cảnh không một mảnh vải nhỏ che thân cùng tia nhìn tư lự của Reiko.
Nhưng ông Yamada không nghĩ đơn giản như thế. Ông ta vội vàng ra xe về lại bản doanh với hai chuyện trong đầu. Tên thích khách phải đền tội dám giỡn mặt một ông Trùm và tình trạng thương tích của Kenji. Bằng mọi giá nó phải hồi phục lại như cũ. Ông Trùm nắm chặt tay đấm xuống đầu gối ra lịnh cho tài xế đổi hướng đưa ông đến bịnh viện nơi Kenji vừa qua phẩu thuật. Hai mắt bị băng kín nửa phần bên mặt tê dại vì thuốc tê nhưng Kenji đã hồi sức để nghe hai ông bác sĩ trưỡng khoa Mắt củng Giải phẩu giải thích cho ông Trùm bên giường bịnh. Mủi dao đâm vô hóc mắt làm xướt một vết ngắn trên con ngươi rồi chỉa lên trên xuyên qua mí mắt cắt một đường sâu quá chặn mày. Một sợi gân máu bị đứt nên máu ra nhiều nhưng bác sĩ đã nối lại. Mất thị giác bên mắt mặt khi nhập viện.
- Nó bị mù sao ? Ông Yamada hốt hoảng hỏi lớn trong khi Kenji chìm sâu vào đống buồn hổn độn.
Vậy là mình sẽ mang thẹo trên mặt … hết đẹp trai. Lại bị mù một mắt chắc suốt đời sẽ phải cặp kè với thằng Trung con bác Sáu Nhơn, nó mù bên trái mình mù bên mặt. Hai thằng chột tiếp đời lang thang đi vào chốn mù lòa vô tận. Thất vọng tột cùng Kenji thiếp đi trong tiếng trầm buồn lo lắng của ông Yamada. Đưa ông Trùm ra tận bải đậu xe ông bác sĩ nói ra những điều ông ta biết qua chuẩn đoán. Có thể Kenji sẽ mang thẹo sẽ bị mù hay kém thị lực hoặc phục hồi 100%. Hiện tại không biết cũng như không làm gì hơn được, phải chờ cho vết thương lành lặn tháo băng ra rồi mới khám tiếp.
Đứng bên cửa xe Limo rộng mở ông Yamada vân vê điếu thuốc chậm rải từng tiếng một.
- Chắc các bác sĩ đã biết. Kenji là ân nhân cứu mạng tui đêm qua. Tui không muốn nó bị mù cũng không muốn nó bị mang thẹo suốt đời . Bác sĩ hảy cố gắng chữa trị cho nó, tốn kém bao nhiêu cứ tính cho Yamada Rengo. Ông Trùm gằn giọng ở hai tiếng Yamada Rengo làm cho hai ông bác sĩ thấy rờn rợn ở sống lưng…
Vài hôm sau cả đám vũ nữ kéo nhau vào thăm Kenji. Căn phòng bịnh viện ồn ào thơm phứt mùi nước hoa. Tuy vẫn còn bị băng kín hai mắt nhưng Kenji biết là không thiếu một em nào. Tụi nó tranh nhau kễ chuyện thời sự ngày qua cho Kenji nghe. Cảnh sát đã tìm ra tung tích của tên thích khách tại một bịnh viện nhỏ ngoài ngoại ô khi hắn đến xin bó lại cái tay gảy. Nhưng họ chỉ tìm thấy bộ quần áo cùng giấy tờ tùy thân còn đương sự đã lại biến mất. Có thể hắn ta đang nằm trong một khối bê ton nào đó. Người của ông Trùm đã đến trước cảnh sát một bước.
Biết được lúc trước có thời Kenji thấy cua gái khó khăn và tốn kém quá nên nuôi mộng đi làm hãi tặc Reiko thủ thỉ :
- Giờ thì mày có thể đi làm hải tặc được rồi. Hảy xin ông Trùm mua cho một cái thuyền buồm với cây kiếm.
Harumi ra vẽ hiểu biết hơn:
- Còn phải cụt một chân nữa mới đủ bộ.
Tụi nó kễ cho Kenji nghe đêm nào quán cũng đông kín đủ loại người từ dân thường cho đến ký giả lẩn yakuza. Mọi người đều muốn nghe kể lại chuyện xảy ra đêm hôm đó cùng chuyện về Kenji. Bọn con gái tha hồ nhét tiền tip đầy xú chiên xì líp rồi tranh nhau thêu dệt đủ thứ chuyện. Có đứa còn cầm mâm leo lên sàn nhảy diễn lại cái tài múa mâm của Kenji làm cho các anh ký giả phóng bút về một kỳ nhân quái thủ xuất hiện trên chốn giang hồ. Tất cả đều đồng ý ở một điểm chung. Kể từ nay Kenji không còn là một " Thường dân ". Dù muốn hay không nó đã bước một chân vào chốn giang hồ.
Tuy là đang lo bị mù nhưng Kenji cũng thấy vui ấm trong lòng qua những bàn tay trìu mến vuốt ve trên mặt. Dù sau thì cũng còn một mắt Kenji có thể nhìn lại cái má bầu bầu nụ cười tinh nghịch trẽ con của Sayuri. Hắn thầm tính trong đầu nếu không bị mù sẽ tìm cách giúp cho cô em trở lại trường giả từ nghề gái nhảy. So với mình Sayuri có cả bao con đường thẳng băng rực sáng trong tương lai. Khác với Kenji nó là người Nhật có toàn quyền lựa chọn cho mình một hướng đi một chỗ về ở trên trường đời hay trong tâm khảm. Chỉ còn chờ ngày tháo băng ra. Mẹ cha em út cùng cái xóm xưa thì cho dẩu không mù cũng chẳng biết có ngày nhìn lại hay không. Tâm tư đã rớt vực mù lòa từ ngày ấy.

Hai người đàn ông cùng một phụ nữ chậm rãi đi trên lối mòn lót đá phía sau chùa dưới những tàn cây trơ lá. Thỉnh thoảng họ dừng lại chuyện trò chốc lát rồi lại thong thả bước đi. Ông Yamada cất tiếng :
- Ông bà nghĩ sao ?
Ý ông ta muốn nhắc đến lời đề nghị sẽ lo bảo bọc cho Kenji sau khi thoái viện. Ông Trùm muốn mang Kenji về nhà và giúp cho ăn học cho đến khi ra trường cũng như có thể sau này kế nghiệp ông ta. Là một Oyabun ông ta muốn tham khảo ý kiến của Sư cụ cùng bà giáo, những người mà Kenji đã ghi vào chỗ tên tuổi người thân trong cái phiếu ở bịnh viện.
Bà giáo dừng chân ngước mắt nhìn Sư cụ:
- Sư phụ …?
Ông sư già chầm chậm bước chân trên đôi guốc gỗ hai tay vẫn để yên trong cánh áo thầy chùa:
- Tùy ở Kenji thôi. Nó không phải là trẻ con.
Bà giáo:
- Kenji cũng có lối sống chẳng giống ai.Tui không nghĩ nó sẽ thoải mái với sự giúp đỡ của ông Trùm. Nó sẽ không ở lâu lại làm cho ông buồn.
Ông Sư bật cười ha hả:
- Âu cũng là duyên số trong đời giữa chúng ta với Kenji. Nhà chùa đã muốn cho nó tiền ăn học nhưng nó đã nhứt định không nhận.
Ông Yamada tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Nhưng sao nó ở đây ? Và sao nó lại chịu nhận tiền của đám vũ nữ ?
Bà giáo mỉm cười:
- Nó thích nghe tiếng chuông chùa. Thật ra thì Kenji có thể tìm ra một chỗ để ở không mấy khó. Ngay đến bây giờ mấy đứa vũ nữ cũng đã rủ rê nhưng nó vẫn về đây. Nó nhận tiền của mấy đứa con gái cũng như nhận …tình thương. Ông hiểu không ? Nó thương cái tình của đám vũ nữ dành cho nó.
Ông Yamada gật đầu đồng ý:
- Ừ, tui có nghe mấy đứa con gái trong quán nói. Tụi nó cũng không biết Kenji thích đứa nào. Có điều nó thường hay trò chuyện với Sayuri. Con bé thật dễ thương, nó không đi làm cứ quanh quẩn trong bịnh viện với Kenji cả tuần nay.
Bà giáo lại mỉm cười:
- Tui hiểu Kenji, nó nhìn thấy em gái của nó qua Sayuri. Nó ở nơi này nhưng tâm tư xa tận quê nhà. Con Sayuri lại có tính ngỗ ngáo tinh nghịch giống Kenji.
Sư thầy ngừng bước giữa cầu ngắm nhìn mấy chú tiểu đang chăm sóc hồ cá Koi:
- Thật ra thì Kenji mang niềm vui đến cho chùa. Tụi tui không ngày nào mà không cười khi nghĩ đến nó. Kể cả mấy sư thầy nghiêm khắc. Nó là một thằng quái dị lúc hiền lúc dữ khi vui khi buồn … Làm chuyện gì cũng khác người ta. Tui rất lấy làm lạ khi nghe kể là nó đã đánh đúng thế trong quán ngày hôm đó. Tập dợt ở đây hàng ngày nó có nhớ một thế kiếm nào đâu. Bọn tiểu kia chắc sẽ buồn lắm nếu không có Kenji …
Tiễn chân ông Trùm cùng bà giáo ra tận cổng Sư cụ từng bước trở về ngang chánh điện đưa tay gióng một hồi chuông trật nhịp như Kenji thường làm. Một ngày lại sắp trôi qua.

Nhìn Sayuri xúng xính trong bộ Kimono hoa màu sặc sỡ Kenji bật cười làm cho Sayuri giận dỗi:
- Anh cười em cái gì ? Bộ anh không thích em mặc Kimono hả ?
Kenji tiếp tục cười:
- Lần đầu tiên tao thấy mày mặc quần áo. Ha ha …
Mà đâu phải chỉ một mình Sayuri. Từ trước đến giờ Kenji chỉ thấy tụi nó trần truồng chạy long nhong trong quán. Trưa nay bỗng nhiên cùng nhau quấn cả mấy lớp vải hoa trong bộ cánh Furisode trên người cộng với mái tóc chải lên cao cài trâm làm cho Kenji có cái cảm giác là lạ. Phải thông hiểu nhiều về Nhật Bản mới biết kimono dành cho phái nữ có rất nhiều loại mà khi nhìn vào mọi người có thể biết một cách khái quát về người mặc.
Như hôm nay cả đám này đều mặc Furisode. Đây là loại kimono hoa màu sặc sở dành riêng cho con gái chưa có chồng. Rất là mắc tiền thường thì con nhà dân dã phải đợi đến ngày 20 tuổi mới được cha mẹ sắm cho một bộ giá cả gần bằng một cái xe hơi. Khác với những kiểu kimono khác Furisode có cánh tay dài và rộng đến cả thước, con gái Nhật thường hay vẫy ống tay áo khi chào người đàn ông ý nói em chưa có chồng. Có những ông bố Nhật chửi thề ỏm tỏi khi mới vừa mượn nợ ngân hàng mua cho đứa con gái rượu một cái Furisode hôm trước hôm sau nó đòi đi lấy chồng.
Shiromaku là áo kimono màu trắng dùng cho cô dâu trong ngày cưới. Chỉ được mặc có một lần trong đời. Bộ áo này tráng lệ nhất cà cũng mắc tiền nhất. Bây giờ thì phụ nữ Nhật chỉ mướn chứ ít khi có người đặt may. Giá mướn cho một ngày ở tỉnh nhỏ bèo lắm cũng phải trên 5.000 đô la. Sau khi lấy chồng rồi thì đàn bà Nhật không được mặc Furisode nữa mà phải mặc Houmongi hay là Tomesode cho bà con biết là ván đã đóng thuyền. Hai loại này thường may bằng vải trơn ít màu mè cùng hoa văn. Cánh tay áo thì bình thường không có dài và rộng như Furisode. Sự khác biệt giữa Houmongi và Tomesode là Tomesode màu đen có in bông hoa cùng huy hiệu của gia tộc ở phía dưới. Thường chỉ có hoàng tộc hay nhà giàu danh giá mới có áo này.
Khi đi đám ma thì họ phải mặc kimono toàn đen kêu là Mofuku.
Trong các khách sạn của Nhật thường hay có loại kimono một lớp đơn giản màu sắc thanh thản vui tươi dành để mặc khi đi múa hát hay đi xem lễ hội vào mùa Hè mà người Nhật gọi là Bon odori. Đó là áo Yukata. Phố Nhật ở San Francisco hàng năm vào độ cuối tháng Tư đều có tổ chức lễ hội này rất lớn. Họ thuê máy bay chở cả vũ đoàn từ bên Nhật qua múa đầy đường vì mấy bà già Nhật ở đây giờ múa hết nổi còn đám con gái lớn lên ở đây chê mặc kimono nóng chảy mỡ không chịu múa. Phụ nữ Nhật thường hay mặc yukata dùng làm áo ngủ.
Ngẫm nghĩ về chuyện kimono làm cho Kenji muốn phì cười. Người Nhật thường lấy vợ mặc kimono về rồi hì hục tháo ra cả chục lớp vải mới thấy em ở truồng còn hắn ta thì là ngược lại.
Ngày hôm nay bác sĩ cho Kenji thoái viện. Cả đám con gái hẹn nhau cùng mặc kimono rồi đưa Kenji đến một nhà hàng mở tiệc ăn mừng. Tụi nó moi ra những cái kính mát thay nhau gắn lên mặt Kenji ngắm nghía rồi phê bình loạn xạ. Hai em hầu bàn trong bộ kimono sọc vằn đen cũng nhập bọn chung vui. Không như sự lo âu của mọi người Kenji chẳng những không bị mù chột gì mà còn sáng mắt hơn trước. Ông bác sĩ không dấu vẻ ngạc nhiên khi nhìn kết quả thử mắt của Kenji hôm qua. Vết trầy trong con ngươi đã lành không để lại một dấu vết gì chỉ còn lại một đường thẹo màu đỏ thẫm chưa cắt chỉ vắt xéo trên chặn mày trông rất ngầu. Ông bác sĩ khen hắn ta có máu tốt. Chiều qua ông bác sĩ giải phẩu đã làm thủ tục chuyển Kenji qua bịnh viện Jujin ở phố Ginza để các bác sĩ chuyên khoa thẩm mỹ chữa lành vết thẹo theo ý của ông Trùm. Tạm thời hắn phải mang kiếng đen khi đi ra ngoài.
Nghe Sayuri loan báo tin vui cả bầy con gái kéo nhau đi mua kiếng rước Kenji về bây giờ đang bày ra đầy cả bàn bắt Kenji đeo thử. Không muốn làm cho đứa nào buồn Kenji hứa mỗi ngày sẽ đeo kiếng của một đứa tụi nó mới chịu ngồi yên.
Rót rượu sake vào chung cho Kenji con Miyako kể công :
- Tối qua em đã dọn sạch cái sofa cho anh rồi đó.
- Biết ảnh có còn có dịp ngủ ở đó nữa hay không … Harumi vô tình nói ra một câu làm cho cả đám xịu mặt ngồi thừ người.
Ngạc nhiên Kenji hỏi:
- Sao vậy ? Có chuyện gì nữa sao ?
Haruko nhỏ nhẹ lên tiếng thay cho cả bọn:
- Nghe lão chủ quán nói mày sẽ về ở nhà ông Trùm và chắc không còn phải đi làm ở quán nữa.
- Sao hôm qua chị không cho em biết ? Sayuri khóc ré lên.
- Tao sợ mày khóc .
Tuy cảm động trong sự chăm lo ân nghĩa của ông Trùm nhưng Kenji không lấy làm vui khi biết chuyện đời của mình bị sắp đặt bởi người khác. Máu ngông nghênh trỗi dậy hắn ta tuyên bố:
- Tao sẽ về lại đó. Bọn mình vẫn như cũ.
Tiếng reo vui thánh thót ngày đó theo mãi Kenji suốt một đời. Một bầy con gái nhà quê nghèo ít học nhưng có chữ tình vẽ đầy trên mặt. Hơn bốn mươi năm vẫn giữ trọn tấm chân tình. Kenji suy nghĩ phải nói làm sao với ông Trùm chiều nay. Nó cũng đang nghĩ đến bà giáo với mấy ông thầy chùa. Phải chi mình là người Nhật thì đã có một chốn về. Tiếng đàn Samisen trổi lên cả bầy con gái đứng lên múa, Kenji khề khà theo bản nhạc Tabisugata San nin otoko cứ như một anh Yakuza chính thống.
*Chimbira: du đảng cóc ké miệt vườn chưa đủ sức để làm yakuza.
Còn tiếp
Hoàng Duy Liệu
Hai người đàn ông cùng một phụ nữ chậm rãi đi trên lối mòn lót đá phía sau chùa dưới những tàn cây trơ lá. Thỉnh thoảng họ dừng lại chuyện trò chốc lát rồi lại thong thả bước đi.
Ông Yamada cất tiếng :
- Ông bà nghĩ sao ?
Ý ông ta muốn nhắc đến lời đề nghị sẽ lo bảo bọc cho Kenji sau khi thoái viện. Ông Trùm muốn mang Kenji về nhà và giúp cho ăn học cho đến khi ra trường cũng như có thể sau này kế nghiệp ông ta. Là một Oyabun ông ta muốn tham khảo ý kiến của Sư cụ cùng bà giáo, những người mà Kenji đã ghi vào chỗ tên tuổi người thân trong cái phiếu ở bịnh viện.
Bà giáo dừng chân ngước mắt nhìn Sư cụ:
- Sư phụ …?
Ông sư già chầm chậm bước chân trên đôi guốc gỗ hai tay vẫn để yên trong cánh áo thầy chùa:
- Tùy ở Kenji thôi. Nó không phải là trẻ con.
Bà giáo:
- Kenji cũng có lối sống chẳng giống ai.Tui không nghĩ nó sẽ thoải mái với sự giúp đỡ của ông Trùm. Nó sẽ không ở lâu lại làm cho ông buồn.
Ông Sư bật cười ha hả:
- Âu cũng là duyên số trong đời giữa chúng ta với Kenji. Nhà chùa đã muốn cho nó tiền ăn học nhưng nó đã nhứt định không nhận.
Ông Yamada tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Nhưng sao nó ở đây ? Và sao nó lại chịu nhận tiền của đám vũ nữ ?
Bà giáo mỉm cười:
- Nó thích nghe tiếng chuông chùa. Thật ra thì Kenji có thể tìm ra một chỗ để ở không mấy khó. Ngay đến bây giờ mấy đứa vũ nữ cũng đã rủ rê nhưng nó vẫn về đây. Nó nhận tiền của mấy đứa con gái cũng như nhận …tình thương. Ông hiểu không ? Nó thương cái tình của đám vũ nữ dành cho nó.
Ông Yamada gật đầu đồng ý:
- Ừ, tui có nghe mấy đứa con gái trong quán nói. Tụi nó cũng không biết Kenji thích đứa nào. Có điều nó thường hay trò chuyện với Sayuri. Con bé thật dễ thương, nó không đi làm cứ quanh quẩn trong bịnh viện với Kenji cả tuần nay.
Bà giáo lại mỉm cười:
- Tui hiểu Kenji, nó nhìn thấy em gái của nó qua Sayuri. Nó ở nơi này nhưng tâm tư xa tận quê nhà. Con Sayuri lại có tính ngỗ ngáo tinh nghịch giống Kenji.
Sư thầy ngừng bước giữa cầu ngắm nhìn mấy chú tiểu đang chăm sóc hồ cá Koi:
- Thật ra thì Kenji mang niềm vui đến cho chùa. Tụi tui không ngày nào mà không cười khi nghĩ đến nó. Kể cả mấy sư thầy nghiêm khắc. Nó là một thằng quái dị lúc hiền lúc dữ khi vui khi buồn … Làm chuyện gì cũng khác người ta. Tui rất lấy làm lạ khi nghe kể là nó đã đánh đúng thế trong quán ngày hôm đó. Tập dợt ở đây hàng ngày nó có nhớ một thế kiếm nào đâu. Bọn tiểu kia chắc sẽ buồn lắm nếu không có Kenji …
Tiễn chân ông Trùm cùng bà giáo ra tận cổng Sư cụ từng bước trở về ngang chánh điện đưa tay gióng một hồi chuông trật nhịp như Kenji thường làm. Một ngày lại sắp trôi qua.
Nhìn Sayuri xúng xính trong bộ Kimono hoa màu sặc sỡ Kenji bật cười làm cho Sayuri giận dỗi:
- Anh cười em cái gì ? Bộ anh không thích em mặc Kimono hả ?
Kenji tiếp tục cười:
- Lần đầu tiên tao thấy mày mặc quần áo. Ha ha …
Mà đâu phải chỉ một mình Sayuri. Từ trước đến giờ Kenji chỉ thấy tụi nó trần truồng chạy long nhong trong quán. Trưa nay bỗng nhiên cùng nhau quấn cả mấy lớp vải hoa trong bộ cánh Furisode trên người cộng với mái tóc chải lên cao cài trâm làm cho Kenji có cái cảm giác là lạ.
Phải thông hiểu nhiều về Nhật Bản mới biết kimono dành cho phái nữ có rất nhiều loại mà khi nhìn vào mọi người có thể biết một cách khái quát về người mặc.
Như hôm nay cả đám này đều mặc Furisode. Đây là loại kimono hoa màu sặc sở dành riêng cho con gái chưa có chồng. Rất là mắc tiền thường thì con nhà dân dã phải đợi đến ngày 20 tuổi mới được cha mẹ sắm cho một bộ giá cả gần bằng một cái xe hơi. Khác với những kiểu kimono khác Furisode có cánh tay dài và rộng đến cả thước, con gái Nhật thường hay vẫy ống tay áo khi chào người đàn ông ý nói em chưa có chồng. Có những ông bố Nhật chửi thề ỏm tỏi khi mới vừa mượn nợ ngân hàng mua cho đứa con gái rượu một cái Furisode hôm trước hôm sau nó đòi đi lấy chồng.
Shiromaku là áo kimono màu trắng dùng cho cô dâu trong ngày cưới. Chỉ được mặc có một lần trong đời. Bộ áo này tráng lệ nhất cà cũng mắc tiền nhất. Bây giờ thì phụ nữ Nhật chỉ mướn chứ ít khi có người đặt may. Giá mướn cho một ngày ở tỉnh nhỏ bèo lắm cũng phải trên 5.000 đô la.
Sau khi lấy chồng rồi thì đàn bà Nhật không được mặc Furisode nữa mà phải mặc Houmongi hay là Tomesode cho bà con biết là ván đã đóng thuyền.
Hai loại này thường may bằng vải trơn ít màu mè cùng hoa văn. Cánh tay áo thì bình thường không có dài và rộng như Furisode.
Sự khác biệt giữa Houmongi và Tomesode là Tomesode màu đen có in bông hoa cùng huy hiệu của gia tộc ở phía dưới. Thường chỉ có hoàng tộc hay nhà giàu danh giá mới có áo này.
Khi đi đám ma thì họ phải mặc kimono toàn đen kêu là Mofuku.
Trong các khách sạn của Nhật thường hay có loại kimono một lớp đơn giản màu sắc thanh thản vui tươi dành để mặc khi đi múa hát hay đi xem lễ hội vào mùa Hè mà người Nhật gọi là Bon odori. Đó là áo Yukata. Phố Nhật ở San Francisco hàng năm vào độ cuối tháng Tư đều có tổ chức lễ hội này rất lớn. Họ thuê máy bay chở cả vũ đoàn từ bên Nhật qua múa đầy đường vì mấy bà già Nhật ở đây giờ múa hết nổi còn đám con gái lớn lên ở đây chê mặc kimono nóng chảy mỡ không chịu múa. Phụ nữ Nhật thường hay mặc yukata dùng làm áo ngủ.
Ngẫm nghĩ về chuyện kimono làm cho Kenji muốn phì cười. Người Nhật thường lấy vợ mặc kimono về rồi hì hục tháo ra cả chục lớp vải mới thấy em ở truồng còn hắn ta thì là ngược lại.
Ngày hôm nay bác sĩ cho Kenji thoái viện. Cả đám con gái hẹn nhau cùng mặc kimono rồi đưa Kenji đến một nhà hàng mở tiệc ăn mừng. Tụi nó moi ra những cái kính mát thay nhau gắn lên mặt Kenji ngắm nghía rồi phê bình loạn xạ. Hai em hầu bàn trong bộ kimono sọc vằn đen cũng nhập bọn chung vui.
Không như sự lo âu của mọi người Kenji chẳng những không bị mù chột gì mà còn sáng mắt hơn trước. Ông bác sĩ không dấu vẻ ngạc nhiên khi nhìn kết quả thử mắt của Kenji hôm qua. Vết trầy trong con ngươi đã lành không để lại một dấu vết gì chỉ còn lại một đường thẹo màu đỏ thẫm chưa cắt chỉ vắt xéo trên chặn mày trông rất ngầu. Ông bác sĩ khen hắn ta có máu tốt.
Chiều qua ông bác sĩ giải phẩu đã làm thủ tục chuyển Kenji qua bịnh viện Jujin ở phố Ginza để các bác sĩ chuyên khoa thẩm mỹ chữa lành vết thẹo theo ý của ông Trùm. Tạm thời hắn phải mang kiếng đen khi đi ra ngoài. Nghe Sayuri loan báo tin vui cả bầy con gái kéo nhau đi mua kiếng rước Kenji về bây giờ đang bày ra đầy cả bàn bắt Kenji đeo thử.
Không muốn làm cho đứa nào buồn Kenji hứa mỗi ngày sẽ đeo kiếng của một đứa tụi nó mới chịu ngồi yên.
Rót rượu sake vào chung cho Kenji con Miyako kể công :
- Tối qua em đã dọn sạch cái sofa cho anh rồi đó.
- Biết ảnh có còn có dịp ngủ ở đó nữa hay không …
Harumi vô tình nói ra một câu làm cho cả đám xịu mặt ngồi thừ người.
Ngạc nhiên Kenji hỏi:
- Sao vậy ? Có chuyện gì nữa sao ?
Haruko nhỏ nhẹ lên tiếng thay cho cả bọn:
- Nghe lão chủ quán nói mày sẽ về ở nhà ông Trùm và chắc không còn phải đi làm ở quán nữa.
- Sao hôm qua chị không cho em biết ? Sayuri khóc ré lên.
- Tao sợ mày khóc .
Tuy cảm động trong sự chăm lo ân nghĩa của ông Trùm nhưng Kenji không lấy làm vui khi biết chuyện đời của mình bị sắp đặt bởi người khác. Máu ngông nghênh trỗi dậy hắn ta tuyên bố:
- Tao sẽ về lại đó. Bọn mình vẫn như cũ.
Tiếng reo vui thánh thót ngày đó theo mãi Kenji suốt một đời. Một bầy con gái nhà quê nghèo ít học nhưng có chữ tình vẽ đầy trên mặt. Hơn bốn mươi năm vẫn giữ trọn tấm chân tình.
Kenji suy nghĩ phải nói làm sao với ông Trùm chiều nay. Nó cũng đang nghĩ đến bà giáo với mấy ông thầy chùa. Phải chi mình là người Nhật thì đã có một chốn về.
Tiếng đàn Samisen trổi lên cả bầy con gái đứng lên múa, Kenji khề khà theo bản nhạc Tabisugata San nin otoko cứ như một anh Yakuza chính thống.




Nằm ngay trung tâm của phố Ginza một con phố nhà giàu lớn nhứt nước Nhật với tất cả những thứ mắc tiền từ tô mì soba cho đến cái áo choàng lông thú của một bà hoàng bịnh viện Jujin thuộc về lãnh địa của băng Yakuza Sumiyoshi Rengo Kai, người của ông Yamada không được đến đó cũng như ngược lại.
Thật là bất ngờ cho Kenji khi cùng Sayuri bước vào cửa đã thấy ông Yamada ngồi ở đó với ông Trùm của băng Sumiyoshi. Thì ra sợ ngoài địa phận của mình Kenji sẽ bị hiểu lầm, ông Yamada đã gặp ông Trùm Sumiyoshi ở đó để giới thiệu Kenji. Lần đầu tiên Kenji gặp một lúc hai ông Trùm cùng một chỗ, một cơ hội hiếm có cho một thường dân như Kenji.
Ông Trùm Sumiyoshi còn trẻ lại trông có vẻ ngang tàng hơn ông Yamada hiền từ. Ông ta cứ bảo:
- Chửa trị làm chi. Cứ để vậy cho anh em vị nể.
Nhỏ Sayuri thò tay véo khẽ vô lưng Kenji như nhắc nhở ... Anh đừng có nghe lời ổng.
Trong lúc hai ông Trùm bàn chuyện với mấy ông bà bác sĩ, một cô ý tá trẻ đẹp trông như đầm lai uốn éo lắc lư hướng dẫn Kenji và Sayuri đi thăm một vòng bịnh viện. Đúng ra là một đại thẩm mỹ viện gồm mấy toà nhà lớn hai màu trắng hồng xây dính vào nhau mà bịnh nhân đa số là người đẹp và giàu có đến từ nhiều nơi trên thế giới.
Vào thập niên 1970 Jujin Byoin là một thẩm mỹ viện lớn nổi tiếng. Các mỹ nhân cùng những mệnh phụ phu nhân lừng danh thế giới đều đã sửa sắc đẹp ở đây. Họ làm đủ thứ. Sửa mắt sửa mũi xoá thẹo xóa xâm gọt đùi bôm vú…. Đa phần người ta đến đây để sửa mắt nhiều nhất. Kỹ thuật xóa thẹo sau khi mổ của họ nổi tiếng hoàn hảo nhất trên thế giới.
Sau khi trị liệu ở đây Kenji mới biết bà Thẩm Thúy Hằng cùng bà Kỳ cũng là thân chủ của bịnh viện này. Không biết mấy bả bôm sửa cái chỗ nào nhưng Kenji biết chắc là họ không có độn mông vì vào thời đó chưa có cái mông giả bằng cao su. Thật là oan cho bà Thẩm Thúy Hằng đã bị anh em ta mơ màng mà đồn tầm bậy.
Đi ngang qua một dãy bàn có trưng bày các kiểu vú giả bằng cao su máu quậy nổi lên Kenji thò tay bóp thử. Sayuri toét miệng cười hỏi:
- Phê hông anh ?
- Cứng ngắt như trái banh tenis. Em bóp thử coi.
Thấy cô ý tá gật đầu Sayuri khẽ bóp nhè nhẹ rồi le lưỡi:
- Ý, cứng thiệt đó.
Nói xong nó đưa tay tự thử cái của mình trong khi Kenji đưa mắt nhìn vào ngực cô y tá. Tuồng như hiểu ý cô ta đỏ mặt mỉm cười e thẹn :
- Của tui là đồ thiệt.
Hì hì … Chỉ sau vài tuần ra vô bịnh viện thì Kenji đã có dịp biết cô y tá không có nói dối. Đồ thiệt 100% đủ chỗ.
Lúc đó chưa có Silicone dạng lỏng hay nước muối như bây giờ nên người ta làm vú giả bằng cao su nặng và cứng như chì. Kiểu cọ thì cũng chỉ có vài mẫu thông thường như nhọn hoắc giống cái bánh ú bự hay dẹp hơn một chút trông như cái chén không có đế úp ngược. Đến năm 1980 các bác sĩ đã kêu gọi mọi người trở lại bịnh viện để tháo bỏ mấy cục cao su này mà thay bằng túi Silicone để rồi chẳng bao lâu sau lại phải thay bằng bịch nước muối cho an toàn hơn tuy có cái hơi bất tiện là khi đi đứng mạnh sẽ phát ra những tiếng ọc ạch nho nhỏ.
Nhìn mấy hình nhân đứng dọc hay bên tường với bộ ngực căng cứng nhọn hoắc chĩa ra tự dưng Kenji nhớ đến cái cảm giác sờ sợ ở những ngày đầu xách cặp lơn tơn leo lên con dốc đi học trung học mỗi khi thấy chị nữ sinh nào mặc áo dài đi ngược chiều đến gần. Hắn sợ bị đâm thủng hai mắt bởi hai cái bánh ú đang treo trên ngực của chị ta.
Giữ đúng lời hứa với đám con gái trong quán Kenji trở lại chùa quét sân cào sỏi tập đánh kiếm cùng đi làm ở quán như cũ. Dường như có chút hãnh diện nào đó nên mấy ông sư cố tâm tận tình truyền cho Kenji những đường gươm sát thủ với kết quả là Kenji lúc nào cũng bị mấy thầy đâm hay chém ngất ngư. Nhưng hắn ta vẫn kiên trì tập luyện. Tập cho qua những buổi sáng nhớ nhà.
Ông Yamada có vẻ hơi buồn nhưng vì đã đoán trước nên chỉ bắt Kenji hứa một vài điều. Thỉnh thoảng ghé qua nhà ông ta chơi và nếu có chi cần thì cứ cho ông ta biết. Ông ta cũng có nói khi nào ra trường hãy về làm ở công ty kiến thiết của gia đình Yamada nếu thích. Cuộc sống giờ đây an nhàn êm ả nhưng có cái gì đó làm cho Kenji không được tự nhiên. Càng ngày Kenji càng trăn trở bực dọc với nổi buồn …Mình là ai? Không lẽ phải ở đây suốt đời ? Nhưng mà đi đâu bây giờ ?
Không tìm ra lối thoát thỉnh thoảng hắn ta vác kiếm gỗ bokken đi kiếm mấy ông thầy chùa…
Hàng ngày sau buổi học sáng Kenji đi tàu điện ngầm từ phố Shibuya lên Ginza cho mấy cô y tá mài phẳng cái thẹo hay dùng máy laser làm cho tan đi cái màu thẹo đỏ càng lúc càng mờ dần rồi cuối cùng hầu như mất hẳn, chỉ còn sót lại một đường thẹo nhỏ trên chặn mày phải nhìn kỹ mới thấy.
Ở bịnh viện ra Kenji tà tà đi xuống phố hyppy Harajuku nhập bọn với con bé Katy cùng thằng Trung ngồi lê la ở lề đường bán buôn lè phè chờ giờ đi làm ở vũ trường.
Không biết có phải có sự can thiệp ngầm của băng ông Trùm hay chỉ là những lời đồn đại loan ra trong giới giang hồ mà không còn tên hyppy nào dành chỗ của bọn Kenji như ngày trước. Một góc lề đường bên cạnh nhà thờ của ông Cha Tây mặc nhiên trở thành đất riêng của Kenji san.
Đã nghe biết chuyện của Kenji nên cái đám băng đảng chuyên mặc áo da tóc chải phồng sức dầu bóng như James Dean đi xe moto phân khối lớn cũng không còn rề xe theo chọc ghẹo Katy cùng bạn bè tóc vàng mắt xanh của nó nữa. Mấy tên chúa đảng thỉnh thoảng còn ghé đến mời Kenji đi dạo một dòng qua phố trên cái xe mô tô mắc tiền mới tậu.
Chỉ còn mấy anh cảnh sát Nhật đôi khi nổi hứng ra lịnh dẹp tiệm cho trống lề đường nếu không sẽ bị tịch thu hàng hóa cũng như bị bắt về bót ngồi chơi vài giờ. Nghe giống như công an ở VN bây giờ nhưng họ lịch sự và nhân đạo hơn nhiều. Thường thì họ bảo ngày mai trở lại lấy hàng hóa.
Có một lần sau khi cùng Katy đi uống cà phê về dọc đường thấy một thầy cảnh sát một tay xách giỏ hàng nữ trang dõm một tay nắm chặt thằng Trung đang đi ngược chiều. Biết là thằng Trung đã bị bắt Kenji kề tai Katy lập kế .
Ngỏn nghẽn cười Katy bỏ tay Kenji ra đi trước lên vài bước khi gần đến trước mặt anh cảnh sát bèn giả bộ trật giày cao gót té khụy xuống lề đường mặt mày nhăn nhó đớn đau. Anh chàng cảnh sát lật đật chồm tới đưa cả hai tay ra đở Katy đứng dậy thì thằng Trung vùng bỏ chạy. Nó cũng không quên chộp theo cái bị hàng. Thầy cảnh sát ngó theo cười. Thêm một chút vui cho một ngày lang thang không một chốn về.
Lão chủ quán vui lắm khi có Kenji đi làm trở lại. Vũ trường của lão bây giờ là an toàn nhứt phố. Mặc dù không có ai nói ra nhưng mọi người đều biết ông Trùm sẽ không tha cho một ai dám lộn xộn khi có mặt Kenji ở đó. Hắn như lá bùa hộ mạng của vũ trường. Đám con gái dễ thở hơn với mấy ông khách say sưa ưa ít khi dám sờ mó lung tung nửa.
Lúc này Kenji không còn phải pha rượu. Lão chủ quán quả đúng là một tay làm ăn lành nghề biết cách dùng người. Nhân dịp Haruko xin về quê một thời gian lão ta cho Kenji làm xếp tụi gái nhảy. Kenji bật cười khi biết chuyện.
Kệ, cũng vui mà tụi con gái cũng thích. Mỗi đêm Kenji chỉ có việc đi lòng vòng trong quán vài lần xem chừng coi có em nào tới phiên mà chưa chịu leo lên bục nhảy thì nhắc nhở hay hỏi thăm mà thôi. Sau đó thì trở về quày ngồi chơi với Reiko, xem tivi, khề khà với khách hay vô phòng làm bài tập. Không cần phải như Haruko bắt canh tụi nó phải nhảy cho thiệt bạo lắc cho thiệt phê. Đứa nào cũng tự động lắc văng cả vú méo cả mông mỗi khi thấy Kenji đưa mắt ngó. Thỉnh thoảng có khách quen đến mời rượu thì ra bàn ngồi uống cả đêm say mèm. Mấy lúc gần đây mấy người ký giả từ báo Asahi quen biết với Kenji từ mấy năm trước thời Kenji còn làm lao công quét nhà đổ rác ở đó cũng thường hay dùng cái bar này làm nơi tụ tập chuyện trò với Kenji. Qua họ Kenji biết màn đêm đã bao trùm phủ kín lối về đất Việt. Kenji ngày càng nghiện rượu nặng đầu óc lúc nào cũng lơ lửng ở tận đâu đâu ...trừ khi trên màng hình TV có chiếu tin tức Việt Nam.
Viện cớ muốn tập bơi cho đúng kiểu Kenji rủ Sayuri đi hồ bơi ở Setagaya gần đó mỗi tuần một lần rồi từ từ tăng lên 2,3 lần khi thời tiết ấm dần lên. Đôi khi cũng đưa con bé đi đọc sách thư viện trong trường. Hắn ta bắt đầu kế hoạch đưa Sayuri trở lại đời nữ sinh trong trắng của tuổi thanh xuân.
Ông Yamada đôi khi ghé qua rủ Kenji lên xe đi một vòng thăm tụi nhỏ làm ăn như thế nào như lời ông ta thường nói. Kenji biết ông ta muốn gián tiếp cho mọi người biết vị trí của Kenji trong bang hội nhưng không biết làm sao mà từ chối. Vả lại ông ta cũng không có bảo Kenji phải vô băng đảng đâm chém một ai. Chỉ là đi ăn nhậu.
Lâu lâu ông ta cũng đưa Kenji về nhà ăn cơm tối với mấy bà vợ ở rải rác trong phố Tokyo. Bà nào cũng đẹp cũng sang nhưng không hiểu sao ông Yamada chỉ có toàn là con gái. Hai đứa con của bà lớn ngang ngửa tuổi với Kenji đang học đại học. Rất dễ thương nhưng mập thù lù chưa có bạn trai lại làm cho ông Trùm càng lo nghĩ chuyện mai sau. Dòng họ Yamada sẽ không có người thừa kế.
Hồi đó con gái Nhật nếu quá 24 tuổi mà chưa có chồng thì bị kêu là Urênokori. Có nghĩa là đồ bán ế hổng ai mua. Đứa nhỏ nhứt là của bà vợ chót cũng con gái. Nó tên Mayumi khoảng chừng 4,5 tuổi rất thích được Kenji chở đi chơi bằng xe mô tô cười hăng hắc.
Đôi khi buồn buồn đi lang thang qua mấy phố cho hết ngày giờ Kenji lại được mấy tay yakuza đệ tử của mấy ông trùm các băng đảng rủ vô trụ sở chơi cho biết. Giờ thì họ đều biết mặt Kenji Kun. Trong đám giang hồ đó Kenji thấy mình gần gũi với Takeshi nhứt. Nó thường rủ Kenji đi uống cà phê trong cái quán sang trọng mắc tiền ngay sảnh khách sạn Tobu ở Shibuya. Quê nhà ở tận Okinawa nên nó cũng đôi khi nhớ nhà … châm điếu thuốc … khói buồn bay lanh quanh.
Cho đến một ngày cuối Xuân giữa những tiếng la hét rợn người xen lẫn tiếng leng keng của kim loại va chạm vào nhau Kenji thấy mình đang đứng trước một gã Ninja bịt mặt với thanh kiếm xanh lè trong bóng đêm chém phập xuống đầu.
Còn tiếp
Hoàng Duy Liệu
09-11-2016 01:35 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Messages In This Thread
Không một chốn về - Mây mùa Thu - 08-26-2016, 01:20 PM
RE: Không một chốn về - Mây mùa Thu - 09-11-2016 01:35 PM
RE: Không một chốn về - maritza - 09-16-2016, 02:42 PM

Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)