Má Tui Hà Tiện
Má tui tuổi con chó, năm nay chắc cỡ 77 hay 78 gì đó, tui hỏng nhớ rõ.
Người ta thường hay bảo người già hay thay đổi tính tình nhưng má tui
thì có khác chi đâu?
Bả vẫn thế! Như xưa. Vẫn hà tiện và tính toán chi li từ đồng bạc nhỏ.
Nghe tui nói tiền vé máy bay từ Mỹ về Việt Nam tốn hết gần 7, 8 ngàn đô
cho 2 vợ chồng cùng 2 đứa con tui, bả liền nói:
- Sao mày không mua 3 vé thôi ? Con bé này nhỏ con ngồi trên lòng má nó cũng đâu sao.
Má ơi, nếu được thế thì con sẽ xin đổi chỗ với nhỏ con gái. Êm phải biết.
Căn phòng ngủ của má tui là một cái "All in One" hay là "One Stop". Nếu
nói theo kiểu của người về từ Việt Bắc hôm nay là "Một Cửa". Nó vừa là
cái phòng ngủ, vừa là thư viện, vừa là "shopping mall" lại cũng có thể
gọi là bảo tàng viện hay là nhà kho. Ôi thôi bả chứa đủ thứ trong đó. Đủ
thứ, đủ kiểu, đủ tháng năm. Tụi nhỏ trong nhà kêu đó là "Siêu thị 4 C"
nghĩa là "Cái chi cũng có".
Mấy người chuyên mua bán đồ cổ trên eBay sẽ nhảy nhỏm lên nếu lạc vào
cái phòng của bả, bằng chứng là con vợ Mỹ của tui lần nào dìa cũng đi
lanh quanh trong đó hàng giờ, nó còn vô mạng giúp bả điều tra giá cả làm
cho bả khoái chí mà gom góp thêm chất đầy phòng chờ ngày nàng thẩm định
viên trở lại.
Vì hà tiện và ưa lo xa nên có cái gì bả cũng không xài, không dùng hay
kẹt lắm thì chỉ....phân nửa hay 1/4, số còn lại cất đâu đó để dành. Ngay
cả một miếng "band aid" cũng cắt làm đôi. Chai thuốc đỏ của bả cứ có
màu hồng hồng vì 50% là nước lọc.
- Thời buổi bây giờ vi trùng cũng đã già yếu quá rồi. Chắc là bả nghĩ như thế.
Phải công nhận má tui có một trí nhớ tốt. Bất cứ cầm món gì lên bả đều
có thể nói ngay ra là của ai cho, từ đâu tới , nhân dịp nào. Ngay cả một
lọ dầu cù là con cọp. Bả còn có cái tật uống thuốc quá hạn vì không
muốn bỏ uổng. Con cháu cằn nhằn thì bả nói tỉnh bơ:
- Thì biết là thuốc cũ kém hiệu lực nên tao đã uống gấp đôi.
-????????????????????
- Chớ thuốc con mới mua cho Má đâu? Con em dâu tui hỏi.
- Thì tao để dành từ từ rồi uống tới.
À thì ra bả cũng biết dùng cái định luật FIFO (First in first out) đàng
hoàng chứ bộ. Bả đang bị bịnh tiểu đừơng nên phải dùng "test" mỗi ngày,
cả năm nay rồi lúc nào ai hỏi bả cũng bảo là "Good good lắm" cho đến khi
thằng cháu ngoại làm nghề thầy thuốc khám phá ra cái chuyện bà ngoại cứ
hay tắt máy nửa chừng vì sợ "tốn pin". A ha, hèn chi mà bả có chỉ số
cholesterol thấp hơn con em dâu trong nhà làm cho nó thường hay ganh tị.
Tụi con gái trong nhà lúc nào cũng ráng tránh bàn chuyện mua sắm quần áo mới trước mặt má tui vì sợ phải mặc đồ bà ngoại cho.
- Còn mới tinh mà mậy! Bả hảnh diện.
Tiền hả?
Bả chỉ thích cất tiền đô trong tủ thôi, lý do là... Đi đổi mất công quá
thôi...hỏng xài! Hình như giờ thì bả giàu hơn tui nhiều hỏng chừng, tui
có bao giờ có hơn 100 đô trong túi đâu? Lần trước vợ tui có bắt tui mang
về cho bả một cái gối bằng chất nệm Tempur gì đó, vừa rồi tui vô phòng
bả thấy cái gối sao mà nhỏ xíu, cầm lên thì ra bả đã xẻo nó ra làm hai.
Cái đầu tao đâu có bự bao nhiêu?
Nhiều khi lấy làm lạ là hà tiện vậy đó chứ mà chồng con cần cái chi thì
bả xài xả láng, nhứt là lo cho ba tui. Quần áo thì phải may ở tiệm
chiến, vải thì phải thuộc hàng Anh Quốc, giày Ý Đại Lợi láng coóng mũi
nhọn đá chuột chết ngắc. Đi đâu về đến nhà là đã có trà sâm rượu thuốc
mắc tiền dọn sẳn lên bàn. Chỉ có điều là hớt tóc thì phải kêu ông hớt
dạo chứ không được đi tiệm Thanh Nữ. Thấy mấy con nhỏ "cạ cạ" mà bắt
ghét! Bả kết luận.
Còn hơn là bả hớt! Ông già tui tự an ủi. Mấy thằng tui thường hay cười
hô hố mà chọc ông già là Má mà hớt thì bả chỉ hớt một bên thôi cho tông
đơ khỏi mau cùn.
Đôi khi nhìn 2 ông bà ngồi bên nhau, cái đầu quái đản của tui ưa nghĩ
quẩn lung tung, có lẽ cũng là nhờ cái tính hà tiện xài kỹ đó mà bả có
một ông chồng gần một trăm "miles" rồi mà máy móc trông còn "Good good"
lắm ! Hỏng lẽ bả cũng cắt làm hai? Ha Ha............
"Happy Mother's Day Mom!"
Hoàng Duy Liệu .
|