RE: Vang Bóng Một Thời
Tình yêu một chiều
18 tuổi, hắn mới chuyển từ Yersin Đà lạt về Huế. Ông anh khác cha của hắn
giới thiệu cho một gia đình có mấy đứa trẻ để hắn dạy kèm. Hắn sẽ ở luôn với gia
đình này, sang đi học chiều về kèm toán cho mấy đứa con của họ.
Hôm nay là
ngày đầu tiên. Đồ đạc của hắn chẳng có bao nhiều, chỉ một valise quần áo, sách
vở, cây đàn guitar và cái xe đạp ông anh mua tặng.
Ngôi nhà đồ sộ, nằm giữa
một cái vườn nhỏ. Hắn chưa kịp gõ cửa đã có nguời mở, hình như họ đã đợi hắn từ
lâu.
Trong nhà, khác với bên ngoài, that bừa bãi. Mấy đứa bé khoảng từ 4 cho
tới 1 tuổi chạy lung tung.
Bà chủ nhà, một nguời đàn bà khoảng trên 30, vóc
nhỏ nhắn, xinh đẹp mời hắn vào.
"Cậu là cậu Văn phải không? Tấn có nói với
tôi về cậu. Tấn là con của chồng tôi, nên cậu cũng như là cháu chắt trong nhà.
Để tôi gọi hai đứa con lớn ra chào cậu".
Nói xong bà quay vào nhà réo "Tâm, Long, ra chào thầy đi"! Chả thấy đứa nào
xuất hiện, bà quay lại xin lối "Chắc chúng nó ở ngoài vườn". "Mu Đạt đâu, ra lôi
cổ cô tâm với cậu Long vào cho tôi"! Bà hét chị người làm. Đọ 2 phút sau, có
tiếng chậy thình thịch xuất hiện hai đứa nhỏ, một trai một gái. Thằng bé độ 7
tuổi còn con chị nó khoảng 9, 10 tuổi.
Hắn chán nãn nghĩ thầm "Chắc mình phải
dằn mặt với hai trự ni." Nhưng khác với dự đoán của hắn, hai đứa bé đứng trước
mặt chào lễ phép "thưa anh". Con bé chị đưa mắt nhìn thằng em, thằng em đá đá
vào chân chị nó, có ý ngầm ra hiệu gì đây.
"Cháu đừng để ý tới hai đứa này,
nhìn vậy chứ ngoan lắm. Hai chị em nó cả ngày chơi ngoài vườn chả chịu học hành
gì cả nên tôi mới cần người kèm cho chúng nó."
"Hèn gì con bé này đen thui
như mọi"! Hắn tự nhủ.
Dường như biết được ý nghĩ của hắn, con bé nhăn răng
ra cười với cái miệng rộng ngoác.
Hắn bắt đầu dạy hai chị em con bé toán. Ngồi nhìn con bé cặm cụi làm bài,
hắn nhận thấy con bé rất xinh. Chỉ tội da nó đen nên mới nhìn tưởng nó xấu. Khi
con bé không cười, cặp mắt nó buồn tênh, thật lạ.
Từ ngày có hắn kèm, con bé
học giỏi hẳn lên, cuối năm lớp nhì nó còn được lãnh phần thưởng ưu hạng.
Làm
thầy giáo gần cả năm hắn đem lòng yêu con bé, ước mong khi con bé lớn hắn sẽ tỏ
tình. Trong khi đó con nhỏ vẫn ngây thơ, coi hắn như một người anh. Hễ bị la, nó
lại ngồi khóc thút thít làm hắn chon long hết dám nói gì.
Bà Cả, mẹ con bé
xem hắn như cháu chắt trong nhà. Hắn tuy không đẹp trai nhưng có tài. Hắn thích
chụp ảnh, bà Cả dành cho hắn một phòng để rửa hình, mua phim cho hắn tha hồ
chụp.
Chiều chiều hắn hay chở con bé trên xe đạp đi chơi. Con bé ngồi đằng
trước. Có một lần hắn đánh bạo hôn vào má con bé, "Anh yêu bé lắm"!
Ai ngờ
con bé này cũng không hiền, nó choảng một câu "Anh tiếp tục hôn em, em mách bà
già em cho anh chết luôn" Thế là hắn đành phải nén long chờ.
Mấy lần hắn dẫn
chị em con bé đi cắm trại, dụ dỗ nó đi tắm để hắn có dịp nhìn than hình đang
chớm nở của con bé, nhưng dường như biết ý định của hắn, con nhỏ từ chối quyết
liệt.
Hắn thi đậu tú tài, phải về Saigon vào trường Đại học kiến trúc. Vẫn
nhớ thương con bé Tâm, vẫn mong một ngày nào đó nó thành thiếu nữ để hắn được
yêu.
|