RE: Linh Tinh
Sua khi nộp đơn xin ly dị bã đòi ông chồng rút tên ra khỏi title nhà và tiệm ăn. Ỗng cũng chịu. Tui lại lui cui làm mấy cái QuitClaim Deed cho bã, đem lên toà ghi sổ đàng hoàng.
Hai tháng sau hai ông bà phải ra gặp quan toà, lẽ tự nhiên là tui phải đi theo vì cả hai người tiếng Anh không khá lắm. Trong khi ngồi ngoài phòng đợi, hai vợ chồng cãi nhau ỏm tỏi, cảnh sát phai tới nói họ im lặng mới nghe. Ông chồng hỏi tui "Vậy chớ bã có kể cho chị nghe là bã lấy bàn ủi nóng liệng tui không"? Hahahahha, cái này bà M giấu kỹ lắm. Tui nghĩ hai người này bên tám lạng bên nửa cân, không ai thua ai.
Tới phiên hai người này vào gặp quan toà.
Ông quan toà này chắc ăn cơm ký với tui luật sư hay sao mà sau khi duyệt qua đơn ly dị của vợ chồng bà M. ỗng nói "Bà Ida đâu có phải là luật sư, mấy người xài giấy tờ của bã không có giá trị!" Tui cáu nhưng phải nhũn nhặn "Thưa quan toà, hai người này không con cái, của cải đã đồng ý chia nhau, tại hạ nghĩ giấy tờ của ai cũng vậy thôi. Hơn nữa, năm ngoái ngai cũng đã chấp nhận cho một cặp kia ly dị cũng qua giấy tờ của bà Ida"! Ỗng im luôn. Kế đó ỗng bắt đâu hỏi ông chồng bà M. Ông chồng bã chưa kịp mở miệng, bã đã ong óng "ỗng ăn hiếp tui blah ....blah..." Tui phải đánh vào tay bã cho bã im đi.
Cuối cùng thì quan toà cũng phải ký giấy cho phép họ chia tay. Ra ngoài gặp thư ký của ỗng, họ phải nạp 2 cái bao thư có dán tem sẵn để mai mốt giấy tờ gửi về nhà cho họ.
Hai tháng sau bà M. nhận được giây ly dị, ông chồng bã dọn đi chỗ khác. Tưởng vậy là yên, bã chạy đi mua một cái nhà khác, đem cầm cái nhà hiện tại lấy tiền down. Nhà mới trị giá 280K, tiền nhà mỗi tháng là $1800. Bã cho con dâu đứng tên, bã chỉ là người thứ nhì trong mortgage. Bã mua cái nhà này hơi vội vã vì hai tháng sau giá nhà xuống vùn vụt, nhưng bã cũng chẳng biết vì đâu có đọc báo. Tui thấy bà này ngu, đang ở cái nhà yên lanh, không nợ nhà bank đồng nào, bỗng dưng đi gánh thêm một cái gông chỉ vì cái tật thích nhà mới. Bã viện cớ là sợ bão. Đã vậy, bã còn hỏi tui "Cô Isa, cô có tiền sao không mua cái nhà khác ở cho đẹp?" Bã làm tui phát cáu "Bộ cias nhà tui chỉ là cái chòi hay sao mà bà chê?" "Không có nhưng mình nên mua nhà thiệt tô cho sang!" "Sang cái con khỉ mẹ gì, khi không vác nợ vào thân" Chưa hết, một bữa kia bã lại hỏi tui "Sao cô không đi sửa lại cái mặt cho trẻ?" " Tui nói cho bà biết nha, cái mặt có căng da cách mấy mà cái bụng chình ình như bà vẫn thấy già như thường! Mình già thì chấp nhận là già, sửa làm chi cho mệt nè!" Tui quạt lại cho bã im luôn.
Đâu một năm sau bã lại hú tui "Cô làm ơn giúp tui cái vụ nhà, nhà bank đang đòi kéo nhà tui!" Laij tiệm bã mới thổ lộ là tiền nhà cao quá, nghe lời thằng kế toán đi nộp đơn cho nhà ngân hàng xin hạ xuống, cúng cho nó $2,000 để nó lo giấy tờ. Nó dặn bã ngừng đóng tiền nhà. Bã nghe lời ,không đóng tiền nhà hơn 6 tháng. Mortgage nó không chịu hạ phân lời còn doạ sẽ tịch thu nhà nếu bã không đóng mấy tháng thiếu thêm tiên lời. Bã than với thằng kế toán đó nó con nạt bã "Ai bảo thím tham làm chi!" Hahahahha.
Tui liên lạc với mortgage company, họ nói có nhận được gì đâu, mà có xin họ cũng không chấp nhận, nếu bã không nạp 6 tháng thiếu, nó sẽ lấy lại nhà. Vậy là bã phải bán bớt hột xoàn lấy tiền trả cho họ.
Như vậy tui tạm xong với bà M. nhưng lâu lâu cũng ghé tiệm thăm. Một hôm tui ghé tiệm, ngồi nói chuyện được một chặp bã nói "Tui nói cái này cô đừng giận nha!" Tui giật mình, không biết ai nói xấu gì mình đây nhưng vẫn khuyến khích cho bã bật mí. "Bà cứ nói đi, không sao đâu"! Ngồi hồi hộp chờ...
"Lóng này tui lên chùa theo Phật, tui không đi nhà thờ nữa. Sau cái vụ ly dị tui chán đời quá, lên chùa nghe tụng kình thấy thoải mái, mọi người vui vẻ nên tui qui y. Giờ tui ăn chay trường. Tui thở ra cái phào "Bà muốn theo đạo nào bà theo, mắc mớ gì tới tui mà tui giận, chua không giận bà thì thôi, lo chi"! Thế là bã chăm chỉ lên chùa mỗi tuần. Ngày thường cũng nấu mấy món chay đem lên chùa ăn trưa với mấy ni cô. Nghe mấy người trong chùa về nói lại là bã phô trương lắm, hễ chùa hô khuyên tiền là bã đứng lên xung phong liền.
Phải công nhận từ hồi bã ăn chay bã sút cân rất nhiều. Được đâu 6, 7 tháng gì đó, bã nhờ tui làm giấy bán căn nhà bên GB. Tui ghé tiệm để đưa giấy cho bã ký "Cô Isa vô đây ăn thịt quay với bún với tui cho vui!" "Hahahaha, bà bỏ ăn chay hồi nào vậy"? tui buồn cười quá xá . Bã thú thật "Ăn chay riết chịu không nổi cô ơi, lại thêm con cái mình nó không ăn chung nên theo không được!" Tui khoan khoái "Cái tạng của bà cần có thịt cá, ăn chay trường đâu có được, tui mừng là bà trở lại ăn uống bình thường"! "Nhưng tui vẫn lên chùa đó cô"! Bã thích lên chùa vì có nhiều người cho bã nói chuyện, nhà thờ VN hễ xong lễ đa số đi về. Có một nhóm ở lại lo việc nhà thờ nhưng đa số không hạp với bà M. nên bã chán.
|