Mang thread này bên VF về nghe cho vui nhé. Bài hat "Bán sữa đậu nành"
http://community.vietfun.com/showthread.php?t=870461
Hy vọng quý vị ẹnoy bài hát .
Hôm nay đi giao thuế cho bà khách nguòi Nhật bản. Bà này già rồi, không dám lái xe đi xa nên tui phải đem thuế lên nhà bã, tính thêm tiền xăng. Bà ta tên là Tsuyako nhưng người Mỹ đọc không được nên gọi bã là Suzy. Anyway, ngồi hàn huyên với Suzy, tui hỏi bã "Do you remember how long I've known you"? "7 years"! Tui ngạc nhiên quá xá, thời gian đi nhanh thật. Tui còn nhớ năm đó, 2006, XX đang còn dưỡng bịnh, có ông bạn điện thoại hỏi tui "Isabella, do you still teach driving"? "Why do you ask"? "I have a friend who just passed away and his wife does not know how to drive, need instruction"! Tui nhận lời giúp bà ta. Nhà bã ở xa lắc xa lơ, đi cả nửa tiếng mới tới.
Bà Suzy lúc đó đã 66 tuổi, lấy ông chồng Mỹ này hơn 30 năm nhưng bã nói tiếng Anh rất khó nghe. Tui hỏi tại sao ông chồng bã không tập cho bã lái xe bã cho biết nguòi vợ trước của ỗng chết vì tai nạn xe hơi nên ỗng sợ không dám cho Suzy lái xe. Ông ta nhỏ hơn bà vợ 4 tuổi nên ỗng tưởng sẽ sống đời để che chở cho vợ, ai dè ỗng lăn đùng ra chết, để lại chiếc xe Caddillac và bà vợ không biết lái xe.
Bã cho tui biết mấy người hàng xóm có chỉ cho bã sơ sơ nhưng không ai có thì giờ tập cho bã nhiều nên phải mướn tui. Leo lên chiếc xe Caddillac của bã, tui nghĩ "Tập bằng chiếc xe to tổ bố thế này, còn lâu mới đậu được"! Tui khuyên bã nên mua chiếc xe nhỏ hơn cho dễ tập, bã dẫy nẩy "Chiếc xe này của chồng tôi để lại, không bao giờ tôi bỏ nó được" "Tui đâu có nói bà bỏ nó đâu, chỉ đề nghị bà mua chiếc khác nhỏ hơn cho dễ đi thi thôi"!
Mỗi tuần tui lên nhà bà Szy tập cho bã lái xe. Tui đưa bã ra nhà thờ có sân trống, có chia slot để đậu xe cho bã tập đậu, tập quẹo (cái này rất quan trọng khi đi thi - nếu bạn quẹo không ôm góc đường, chạy lố qua bên kia giám khảo cho rớt ngay một khi.) Xong cho bã chay ra đường, lựa khu nào vắng, có lề đường bằng xi măng để tập cho bã quẹo ba điểm. Tiếng Anh gọi là three points turn. Giám khảo sẽ bảo thí sinh lái bình thường, xong bảo ngừng lại, lùi 15 feet xong lấy hết tay lái quẹo qua bên kia đường, lại lấy hết tay lái quẹo đuôi cho xe song song với lề đường, xong lấy lại tay lái, cho xe chạy thẳng. Cái này không khó nhưng nhiều người bị cho rớt vì khi lùi xe không chịu quay đầu nhìn phía sau. Tập đã đời tui lại dẫn bã lên trường trung học có bãi cho học sinh tập lái xe để tập cho bã đậu xe giữa bốn cái nón màu cam. Ngày xưa ở Florida thí sinh phải đậu parallel, ai cũng than là khó nên họ đổi. Chính ra đậu parallel dễ hơn nhiều. Tại bà ta là người Á đông nên nhiều khi tui quên, nói toàn tiếng Việt với bã, chừng thấy bã êm ru mới nhớ là bã không phải người Việt.
Tập được hai tháng, tui bận không lên thăm bã, chừng lên bã cho biết có bạn dẫn đi thi 4 lần rớt cả 4. Luật của Florida là nếu rớt 5 lần phải đọi 1 năm sau mới thi lại được. Tui lo, dặn bã đừng đi thi nữa, để tui dợt cho thêm vài tuần hẵng hay. Cách 1 tuấn trước khi đi thi lần cuối, bã mua một chiếc Nissan nho nhỏ. Kỳ này bã đậu, tui thở cái phào.
Năm đó tới mùa thuế bã nhờ tui khai thuế, tui nói bã đi xuống H&R Block nhưng bã lái xe chưa rành nên không dám đi xa. Tui đành chiều bã, đem thuế về làm xong đem giao tận nhà. Bã không biết gì về tình trạng tài chánh, tui phải giúp bã điện thoại lên công ty cũ chỗ chồng bã làm để hỏi dùm. Tui phàn nàn với ông bạn của ông chồng Suzy là không chịu chỉ cho bã biết về chuyện tiền bạc trong nhà, ông kia nói "Hắn có chỉ chứ nhưng Suzy nói là không muốn bận tâm, để ý mấy chuyện tiền bạc, đầu tư, nhức đầu."!
Bà Suzy từ đó coi tui như một người cố vấn, có giấy tờ gì đọc không hiểu cũng gửi qua cho tui coi lại. Tui giúp bã mua bảo hiểm sưc khoẻ rẻ, giúp bã đi luật sư làm tờ di chúc.
Nói tới di chúc, Suzy đã dặn sẽ cho cô em chồng cái nhà khi bã mất nhưng cái bà em chồng này cũng tham tàn bạo, lúc nào cũng ngấm nghé cái xe. Cô ta cứ thúc Suzy cho thêm cái xe vào di chúc. Ra gặp Luật sư được họ khuyên là không nên vì nếu để cái xe cho cô ta, rủi Suzy có đụng ai, cô em chồng cũng liên lụy.