Chợ Nishiki Ichiba bây giờ đã quá nổi tiếng, là một điểm cần đến khi du lịch Kyoto. Chẳng bù với mười năm trước, chợ này ít người biết đến, có tò mò đứng chụp hình quay phim thì người chủ hàng tuy không xua tôi đi nhưng khoanh hai tay lại ngó sang phía bên kia và rao lớn, thể như : Người ta buôn bán sáng sớm thế này mà đến làm rối, Biến!
Không muốn so sánh, nhưng đã lỡ biết đến Nishiki Ichiban nên thôi, tôi cũng trở lại chốn xưa như thăm người quen cũ! Nhưng trước khi đến chợ, tôi nhìn thấy lại căn shop là một căn nhà machiya mà tôi đã tả trong lần thăm Kyoto mười năm trước :
Quote:"Rời chợ, tôi bắt gặp một machiya là những căn nhà gỗ kiểu Nhật, vừa là nhà vừa là shop; bạn muốn xem nhà kiểu này thì khu Gion là khu cần đến: các trà phòng là những dãy machiya liền vách với nhau và kiểu dáng các căn machiya ở Gion rất đẹp , với các song gỗ thanh thoát khó mà tả được! căn machiya này chì là một căn shop nhỏ; dưới là tiệm, trên là gia cư."
Trích dẫn bài thăm Kyoto, 2005)
Một chút xúc cảm dâng lên trong lòng tôi, tôi có ngờ đâu 10 năm sau trở lại căn shop machiya vẫn còn đó trong khi tôi những tưởng nó đã bị mua và phá hủy để cất lại lớn hơn. Cảm xúc trong tôi còn dâng mạnh hơn khi nhìn thấy ông bà chủ vẫn còn đó, tuy tóc bạc nhiều và dáng dấp đã còm cõi hơn với thời gian; nhưng sau 10 năm có dịp trỏ lại một nơi có thể nói là một địa danh của chuyến đi qua đường, gặp gỡ những người qua đường hình dáng mờ nhạt như hư ảnh mà nhờ tao ngộ lần này lại cảm thấy mừng vì vẫn còn gặp được hình bóng xưa! Hạnh ngộ của con người đôi khi nó kỳ lạ như thế!
![[Image: 36114818170_31bf369777_z.jpg]](https://farm5.staticflickr.com/4433/36114818170_31bf369777_z.jpg)
![[Image: 35702678993_9af87168ed_z.jpg]](https://farm5.staticflickr.com/4375/35702678993_9af87168ed_z.jpg)
Nishiki Ichiba nổi tiếng nên chắc bạn cũng đã đến thăm hoặc ít ra cũng đã đọc về nó. Tôi không muốn cùng bạn đi dạo qua từng gian hàng trong chợ, mất thời giờ của bạn lắm. Tôi chỉ muốn bạn cùng tôi đến một gian hàng gần đây có nhiều blogger khen tặng: gần ngã tư đầu tiên của chợ lối vào từ đầu ngõ đường Karasuma là một hàng bán đậu phụ, góc bên trái của tiệm này là một cửa hàng cũng bán một món ăn chế biến từ đậu nành: bánh doughnut đậu nành (soya doughnut):
Đọc được nhiều lời khen, tìm được tiệm doughnut đậu nành tôi thích lắm, mua ngay 6 bánh:
Bánh nóng hổi vừa được vớt ra từ chảo dầu:
Con bé cháu thì bảo nóng quá không muốn ăn doughnut, chọn kem đậu nành:
Cháu bảo kem ngon lắm nội, thơm mùi đậu lắm. Còn nội? Nội ráng ăn hai cái doughnut rồi quẳng vào thùng rác vì nó ngấy kỳ cục khó nuốt lắm. Mà cái việc vất thùng rác cũng không dễ dàng gì cho tôi: bạn biết rồi đấy, tìm 1 thùng rác trên dọc đường đi khó ghê lắm! nước Nhật tân tiến cái gì cũng có nhưng cái thùng rác công cộng thì tìm đỏ mắt không ra, người Nhật mua nước tại máy thì thường uống ngay tại đó rồi vất chai lọ vào thùng rác đặt ngay đó, nếu không thì chỉ có cách na theo cái chai không đó mà lang thang cho hết ngày! Thế nên tôi nhìn quanh quẩn, dĩ nhiên chỉ có cái thùng rác đặt cạnh anh chàng đang chiên bánh thôi. Ngó lơ không nhìn mặt anh chàng tôi thảy dĩa bánh vào thùng rồi kéo cháu đi một nước! Lúc bấy giờ anh chàng có lấy ná bắn chim hay ngay cả xách cái gì ghê gớm hơn nả vào mặt tôi cũng không nhằm nhò gì: tự nhiên da mặt thấy dầy khủng khiếp! Cháu lại còn bảo: Ảnh dòm nội kìa!!!
Dòm thì dòm, kệ ảnh!!!!
Vấn đề thùng rác cũng là 1 lý do mà trong suốt thời gian du lịch tại Nhật tôi không nhận một tờ quảng cáo nào người ta phát ngoài đường; cầm thì đọc không hiều mà lỡ lịch sự nhận thì cứ phải mang tờ giấy trên tay suốt cả đoạn đường dài!
Thôi thêm cái hình ngộ nghĩnh cho trôi mấy cái doughnut đậu nành:
Đang lan man về người với người tôi cũng muốn kể cho bạn nghe 1 việc:
Trên xe subway đến chợ Níhiki tôi và cháu nép 1 bên nhường chỗ cho 1 bà cụ ngồi cạnh cháu. Bà cụ cám ơn và có lẽ nghe tôi và cháu nói lại cũng vừa tiếng Việt vừa tiếng Anh nên dùng tiếng Anh, chầm chậm hỏi tôi từ đâu đến. Tôi trả lời từ Úc, bà hỏi tiếp cháu thấy nước Nhật thế nào, cháu tôi dùng hai bàn tay làm dấu hình trái tim đưa ra trước mặt bà và nói Loved it!. Bạn biết không, xe đang chạy mà bà đứng ngay dậy, cúi rạp đầu chào 1 con bé! Bạn ơi, đó là 1 điều làm tôi suy nghĩ và băn khoăn nhiều. Bà cụ chắc là yêu quý đất nước của bà lắm nên mới tỏ lòng cảm ơn 1 đứa trẻ đã nói thích đất nước mình bằng một hành động tôn kính! Tôi không nói quá đâu, người Nhật họ cúi đầu chào nhau mọi nơi, mọi lúc nhưng đứng lên trong lúc đang ngồi và cúi đầu sâu trước một đứa trẻ thì chỉ có cách giải thích đó là bà, nhân danh đất nước mà cám ơn một người khách đã đến thăm và tỏ lòng cảm mến đất nước mình!