RE: Linh Tinh
Lại nhớ chuyện ngày xưa, kể tiếp.
Cô em con ông chú của tui hồi đó làm huấn luyện viên. Cỗ lớn hơn tui nhiều lắm nhưng vân phải kêu tui bằng chị vì là con của chú. Người Việt mình có nghi lễ thật hay, cho tới bi giờ cỗ hơn 80 vẫn một điều chị, hai điều chị đàng hoàng. Năm 1952 T. vào Saigon để được huấn luyện làm nghề này tại trường Gia Long. Lớp của T. cũng đông lắm, sau này nhiều cô dạy thể thao tại Gia Long, T và chị M về Huế đi làm cho bộ Thanh Niên. Sau này hai bà vê dạy ở Đồng Khánh.
Mỗi năm họ vào Saigon chơi, lúc nào cũng ở nhà tui. Chị M. rất buồn cười lúc nào nói chuyện cũng tiếu lâm, T. cũng vậy. Một hôm đi phố về T. kể chuyện chị M đi mua hàng ngoài chợ Bến Thành. Lúc đó người Nam chưa nghe rành giọng Huế như bi chừ nên nhiều khi đi chợ khó khan lắm. Chị M ghé gian hàng bán ví xách tay, chỉ cầm lên một cái, giả giọng Nam, hỏi bà bán hàng "Cái ni mấy rứa?" Bà bán háng ngẩn ngơ, chị hỏi lại "Cái này mấy ri?" Cuối cùng bà bán hàng cũng hiểu, Cô T. lăn ra cười.
Đó là lần cuối cùng tui gặp chị M. Fast forward 30 năm sau.
Năm nào tui cũng hoặc đi LA hay San Jose thăm bạn bè, bà con. Năm đó tui đi SJ trước, ở vài ngày, lấy xe đò Hoàng đi LA (Xe đò Hoàng lúc đó còn ban sơ, chỉ có hai cái xe Van lớn, hai anh em thay phiên nhau lái, giá $40 từ SJ to LA, hành khách được tặng một ổ bánh mì thịt và một chai nước lọc). Sáng sớm anh H. chở tui ra chợ Lyons bắt xe đò. Anh nói "mình đi sợm một chụt để em có chỗ ngồi tột!" Ông này vẫn còn đặc giọng Huế nha. May lắm tui được ngồi ghế trước gần ông tài xế, khỏi phải ngồi chung với mấy người phía sau.
Xe vùa chuyển bánh có một bà cỡ trên 60 chạy hớt hãi tới, "Tui có đặt chỗ trước hôm qua mà răng bỏ đi không chờ tui?" Cho bã lên xe xong, bã lại nói với Tài xế "Cho cô ghé bên chùa mua bánh bao chay!" Tài xế cũng dễ thương, chạy vòn lại chùa cho bã vô mua bánh bao. May thay, hôm đó chùa không có bánh nên bã lên xe đi.
Trên đường đi từ SJ qua LA tui được ông tài cho nghe kịch thu băng. Bỗng một chặp sau có tiếng cái cọ phía mấy hàng ghế sau. Không biết có chuyện gì mà hai bà kia cái lộn quá trời. Tui nói "Thôi mà mấy chị, nhịn nhau chút lát xuống tới LA tính!" Một bà nạt tui "Cô không biết chuyện gì đừng dính vô!" Tui sợ qua im re.
Bà người lên trễ hồi sáng nói chuyện luyên thuyên, nghe giọng Huế tui cũng hơi tò mò. Đến một trạm nghĩ trên đường, ông tại cho mọi người xuống nghỉ ngơi dùng nhà vệ sinh. Đi sau lưng bà người Huế tui hỏi chuyện làm quen. "Bà cũng ở LA hả?" "Không, tui ở Khu Little Saigon!" "Vậy sao bà mua nhiều món Vietnam đem về vậy?" "Món ăn Vietnam ở SJ ngon hơn ỏ dưới đó!" New revelation! "Em cũng có thằng em họ ở dưới đó, hắn có tiệm bán hoa ở đường Magnolia!" Bã gỡ cặp kiếng mát la lên "Mi là là con Isa con bác P." Tui ngạc nhiên nhìn kỹ lại thấy bã quen quen nhưng không nhớ, bã cho biết tên, thì ra là chị M. bạn của cô T. em họ của tui. Xong bã hỏi "Còn thằng Henry (anh 5 tui) bây chừ làm chi? Ở mô?" Tui cho chị biết qua loa về gia đình tui.
Xe về đậu trước PLT, Tui đi theo bã về nhà ở trong khu cư xá gần đó.
|