RE: Linh Tinh
Sáng chủ nhật dậy sớm đi lễ với bạn xong về sửa soạn chạy xuống OC để họp mặt với mấy nàng làm vườn bên Chợt Nhớ. Chở bà bạ đi theo cho bã thăm mấy dứa em của bã tại lâu không gặp. Mọi lần tui qua thăm bạn tui lúc nào cũng insisted đưa tui đi chơi nhưng dạo này tui có xe, bắt nó phải để tui đưa nó đi cho huề.
Xuống tới OC, tụi này ghé PLT gặp một cô bạn hiện đang làm cho Bank of America. Nhỏ này tui quen từ hồi làm trong TSN. Nhỏ rất đẹp, nhìn giống như lai.
Sở dĩ tui gọi mấy bà gìa này là nhỏ vì tụi nó là bạn tui từ hồi nhỏ.
Con bạn này hồi xưa đi làm mấy ông sĩ quan Mỹ mê lắm, nhiều ông muốn cưới nó làm vợ nhưng nó không chuộng người Mỹ, cuối cùng lấy một anh Trung sĩ đồng hoá. Anh này cua nó từ hồi nó mới 13 tuổi. Tui không hiểu con nhỏ này, anh kia người ốm như con cò ma, cao lênh khênh và trắng như con cua sáng trăng. Đám cưới nó cũng khá vui. Sau này họ có được 3 con gái, anh chồng hơi buồn, lâu lâu khện cho nó vài trận. Khi Saigon mất, nhờ nó làm cho Bank of America, được ngân hàng lo cho đi cả gia đình, từ vợ chồng con cái, ba má, anh chị em nó đi được hết. Qua tới Mỹ, hai vợ chồng vẫn lục đục vì nó không có con trai, họ ly dị, anh kia đi lấy vợ khác. Bạn tui ở vậy nuôi con, vẫn tiếp tục làm cho BofA. Nếu quý vị có thẻ tín dụng của BofA, gọi vào trong vùng CA, AZ sẽ nghe giọng nó nói trong máy.
Cách đây hơn 10 năm thì phải, nó với gia đình con gái nó đi picnic ngoài công viên, có chiếc máy bay rơi xuống trúng ngay một đứa cháu ngoại của nó. Từ ngày cháu nó chết, nó buồn não nuột. Nỗi buồn kéo dài hơn 10 năm cho tới năm ngoái mới hết. Trước đó nó chăm chỉ phục vụ cho chùa ngoài giờ đi làm, mỗ lần tui qua rủ nó ghé chơi, nó tới nhưng lâu lâu lại phải phoned cho ông thầy (?) mặt mũi nó thây tối tăm. Năm nay, nó bỏ chùa đó, chỉ đi chùa ngày chúa nhật, ngày rằm, làm như cái nghiệp được giải toả, mặt mũi nó sáng sủa trở lại, đi ăn ngoài PLT vui lắm.
Con L. với tui không biết nên ăn gì vì biết tới trưa thế nào cũng làm một màn ăn uống nữa. Cuối cùng bà bạn mua mấy trái bắp Thái lan, máy củ dong, vài cái bánh cay. Củ dong ăn toàn là xơ. Ngày bé ở VN ăn thấy ngon, bây giờ ăn thấy dở quá, bắp ngon và dẻo nhưng tui không dám cạp mạnh mẽ, sợ bị gãy cái răng cửa đang gắn tạm.
Ăn xong, ba đứa đi lòng vòng PLT, con L muốn mua bánh gì đem lại cho mấy bà em. Ghé lại cái tiệm bánh trong PLT, tui mua bánh bía ngàn lớp nhân khoai môn. Về nhà ăn thử, lạt nhách, không có vị vàng gì hết. Chia tay với cco bạn, tui chở con L lại nhà em nó. Cô này mới ly dị chồng vì anh ta bồ bịch lung tung. Hia đứa con lớn hết nên nhà cũ hơi rộng, nó mua căn này nhỏ hơn ở GG. Bấm chuông, một người đàn ông ra mở cửa, lcon bạn tui cất tiếng "chào cậu V., cậu khoẻ không"? Tui chưng hửng, cậu V này là người chồng cô em mới ly dị. Tui tính mở miệng hỏi, con L bấm bấm tay cho tui im.
Gặp cô em của L, người nó gầy gò coi thật thiểu não. Nhìn cô ta ai biết là một triệu phú đâu. Trong khi bạn tui nói chuyện với ông em rể trong bếp, tui ngồi ngoài phòng khách hàn huyên với cô em, cũng lâu rồi tui không gặp nó. Tui hỏi tại sao chồng nó còn ở chung. "Ãnh ở tạm tuần tới đi du lịch Âu châu , chừng về mới dọn ra"! Xong nó kể là làm như chồng nó bị bùa. Nó muốn tìm cách giải bùa nhưng kẹt một nỗi nó là công giáo nên khó làm chuyện đó.
Theo như nó biết thì ông chồng cặp với một bà nào đó, lớn hơn ỗng 2 tuổi, lập cái am. Nhưng khi tín đồ biết chuyện họ bỏ đi hết. Trong khi tui ngồi nói chuyện với cô em, con L nói chuyện rất lâu với cậu V. Nhìn đồng hồ thấy hơn 12 giờ tui cáo lỗi để đi qua nhà Bún họp mặt với mấy dân làm vườn bên CN.
Nhà của Bún cũng không GG bao nhiêu, chỉ 5 phút sau là tới nơi. Mới đứng trước cửa đã nghe tiếng nói chuyện, tiếng cười vui vẻ. Trong nhà đủ mặt mấy vị hay thăm viếng trong vuòn CN.
|