RE: Linh Tinh
Sáng thứ tư vừa qua, mới 7 giờ sáng điện thoai reng, nhìn thấy tên cô em kế, nhắc điện thoại - "Allo" "Con Út mới được đưa vô nhà thương, hình như nó bị cảy máu trong lá sách. Tối qua nó xỉu lúc nào không biết nhưng con gái nó đi làm về lúc 1 giờ khuya thấy nó nằm bất tình trong bồn tắm, kêu 911 đưa Ẻmergency, bây giwof BS đang coi".
Con em út, kém tui một hơi 15 tuổi. Ngày nó còn bé dẫn đi chới thiên hạ cứ tường là con tui. Lúc nhỏ nó dễ thương như con búp bê, đem tới trường trong dịp Tết ai cũng cưng. Tui đem gia đình nó qua năm 1990, được hơn một năm nó với thằng chồng ly dị. Sau đó nó đi chơi đâu gặp thằng Mỹ này cũng đẹp trai, lấy nó đẻ được hai đứa con gái sinh đôi. Nhưng hai con này không giống nhau, đứa giống cha, đứa giống mẹ nhiều hơn. Rồi nó lại gây với cha hai con nhỏ này, bỏ đi ra ngoài ở, tiếp tục đi học, thi ra làm technician trong bệnh viện. Tính nó cứng đầu, muốn gì làm đó, con chị nó (con em kế tui) khuyên gì cũng không nghe. Đùng đùng nó đòi mua cái nhà to tướng mới tinh. Khuyên nên mua nhà nhỏ vì không có tiền vẫn không chịu, cuối cùng con chị nó phải cho mượn tiền để down payment. Nó ở trong căn nhà đó cũng hơn 10 năm rồi vẫn nợ mortgage thật nhiều.
Nó nhỏ người nhưng thích ăn nên người mập tròn như con vụ.
Con em kế lại phoned "Con Út bị chảy máu trong não, bây giờ người ta cho nó lên trực thăng với con gái nó chở qua Gainsville rồi, chút nữa tụi mình phải qua đó nha chị!"
"Ok! Đi xe chị cho rộng rãi nghe!" Gác máy tui ăn sáng xong chạy ra dọn cho xe sạch sẽ. Xe tui không có dơ nhưng bừa bộn, sách vở về thuế, forms, giấy má tùm lum, khi nào có ai muốn đi ké tui phải dọn gấp.
10 giờ em gái, em rể và ông anh qua tới. Sau khi chuyển đồ đạc qua xe, tui bắt đầu lên đường đi Gainsville. Đi được hai tiếng tui phải ghé đổ xăng nhân tiện nghỉ chút, lên trở lại xe hỏi ông em rể có muốn lái dùm không, hắn viện cớ không quen đường (tui thấy hơi lạ vì năm 2003 đi LA, thằng em rể tui lái cái xe mướn ào ào, mà đường bên đó cũng đâu có quen thuộc gì với nó) vậy là tui phải tiếp tục lái. Đi qua khỏi Tallahassee, em gái nhận được text của con cháu gái cho biết mẹ nó nằm phòng nào ở bệnh viện. Tại vì text nên không biết là đứa nào, cô em lại cứ tường là con Angie (con này lúc sáng ở lại Pensacola, nói sẽ qua sau với thằng bồ của nó) nên cô ta bắt đầu thắc mắc tại sao họ tới đó nhanh quá.
Tui thấy thắc mắc như vậy vô ích quá "Có lẽ tụi nó đi ngay khi trực thăng rời Baptist." Cô em tui an lòng, hết thắc mắc.
Từ đường 10 chuyển qua I-75 để đi về Gainsville. Xa lộ này tốt có 3 lanes cho mỗi bên nên chạy thoải mái. Tui thấy dường như thiên hạ chạy cỡ 85 hay 90 MPH tại vì tui chạy 80MPH bị qua mặt đều đều.
Có một cái xe đằng trước có kéo cái trailer chạy chậm rì, tui qua mặt nó, rủi thay bánh xe đó cán cục đá nhỏ văng vao kiếng xe làm nứt một đường. Em gái tui sợ quá, theo nó thì bị vỡ kiếng có điềm xui. "năm ngoái bà bạn em đi thăm người dì nằm bệnh viện, lúc từ giả bã khoẻ khoắn lắm. Trên đường về ông xã bã bị đá văng lên bề kiếng. Về tới nhà được tin bà dì chết rồi!" Vậy là nó ngồi trên xe lo cho nhỏ em út. Nó bắt đầu hoặch định chương trình trong trường hợp con út không trở lại đi làm được. Nào là tui phải giúp nó đóng tiền nhà cho con út, xin tiền chính phủ cho con nó được ở nhà chăm mẹ, etc. Tui nghe chán quá xá.
Tới Gainsville lúc 3 giờ rưỡi chiều nhưng bên đó lad Eastern time nên lúc đó là 4 giờ rưỡi của họ. Không rành đường xá nên tui để cho vallet đậu xe.
Chạy lên lầu 8 tìm phòng con em nằm, nó ở trong ICU, mình phải điện thoại cho họ mở cửa, mà mỗi lần vào thăm chỉ được hai người. Cháu gái tuii đã ngồi trong đó với mẹ nó nên tui để cho cô em kế vào trước, trong khi đó tui chạy xuống lầu đi ra xe lấy cuốn tiểu thuyết lên đọc giết thì giờ. Tới chỗ tụi vallet, tui mới thấy là phải có voucher do y tá ký mới tốn $3. còn không phải trả $13.00. Tui đi theo thằng nhỏ đậu xe ra lấy sách, nhìn kỹ lưỡng vị trí bãi đậu xe của bệnh viện xong trở về lầu 8. Lúc đó em tui đã ra ngoài tới phiên thằng em rể, kế đó anh Năm xong tới tui vô thăm.
Nhìn con em út thấy rầu - đầu nó bị cạo mất gằn hết tóc, nhìn giống ni cô. Nó nằm thiêm thiếp, trên đâu có một ống hút bớt máu ra khỏi não. Nó tình dậy, nhận ra tui nhưng nó nhức đầu nên réo y tá cho thuốc giảm đau. Xong chĩ đòi đi tiểu, tui nói là cứ việc nắm đó đi vì người ta đã gắn cái ỗng dẫn nước tiểu cho nó rồi. Nhìn con gái nó thấy cũng rầu. Mắt cận thị đeo kiếng dày cộm, ngồi củ rủ như con gà mắc mưa. Hỏi gì thì nói chứ nó không thèm bắt chuyện với ai hết.
|