Post Reply 
Một ngày
Author Message
Bọ Già Offline
Outstanding member
*****

Posts: 13,150
Joined: Dec 2012
Post: #1
Một ngày
Sống trên xứ Úc này hơn 30 năm, hầu như tôi lệ thuộc nhiều nếu không muốn nói là lệ thuộc hoàn toàn vào xe hơi. Thời còn trẻ đi làm, tôi làm 2 job nên thời gian di chuyển nhanh chóng giữa hai chỗ làm là điều rất cần thiết cho tôi. Không thể lãng phí thời gian vào việc chờ tàu, chờ bus nên xe hơi là phương tiện di chuyển tối cần thiết cho tôi. Đưa con đi học thêm: xe hơi! Đi chợ cuối tuần: xe hơi!.

Cho đến gần đây, tôi nghỉ hưu! Nhà tôi gần khu chợ, nên tôi có chút thời gian nhàn rỗi và nhân tiện tập thể thao nhẹ tốt cho tuổi về chiều, tôi đi bộ ra chợ, đi bộ ra nhà thờ, đi bộ ra công viên! Lần đầu kéo chiếc xe đi chợ mà nhà tôi mua cho tôi đựng thực phẩm mua từ chợ, tôi thấy mình đúng là một ...bà già! Trời đất! tuổi thanh xuân của tôi thoắt cái sau hơn ba mươi năm bị từng dấu bánh xe kéo này nghiền nát xoá mất đi!

Tuy vậy, tôi từ nhà ra chợ, mua bán xong cắm cúi kéo xe về. Đi nhà thờ, tôi dự lễ xong hai vợ chồng già cũng nhẩn nha thả bộ về. Đi ra công viên, hai vợ chồng đi vòng chu vi công viên tập thể dục, xong vợ chồng lại nhẩn nha về. Mọi giao tiếp với thế giới chung quanh chỉ là vài câu xã giao với hàng xóm, vài câu bông đùa với những người bán hàng ngoài chợ. Hết!

Tôi cứ sống một đời sống xã hội nghèo nàn như thế, cho đến một ngày! Con tôi và tôi, chúng tôi quyết định bán nhà và mua căn nhà lớn hơn và sống chung để ông bà có thể săn sóc hai cháu nhỏ cho bố mẹ chúng an tâm đi làm. Nhà ở trong xa khu shopping chợ búa nên, một lần nữa, tôi lại bị lệ thuộc vào xe hơi!

Lại cho đến một ngày, xe tôi cần tu bổ. Tôi chọn buổi sáng thứ sáu, sau khi đưa các cháu đến trường xong, ghé garage bỏ xe ở đó, tôi về nhà bằng xe lửa và xe bus rồi buổi chiều sẽ đi bus xuống lấy xe và đón cháu về.

Mua tờ báo, tôi lỡ mất 2 chuyến xe lửa. Nhưng hề gì, vì bây giờ tôi không còn hối hả chạy đua với thời gian để đến chỗ làm đúng giờ. Thong thả, tôi ngồi chờ chuyến xe tiếp, lòng nhẹ bâng như cơn gió mát trong ngày hè vừa thoảng qua!

Từ ga xe lửa, tôi còn phải chuyển qua 1 chuyến bus ngắn mới về đến nhà. Ngồi trên xe bus, tôi mới nhận ra rằng bao lâu nay tôi thiếu đi sự quan sát cuộc sống quanh mình! Người tài xế xe bus, một người trung niên da trắng vui vẻ, nhã nhặn chào hỏi từng người khách lên xe, giúp đỡ những bà mẹ đẩy con mang stroller lên bus, dìu vài ông, bà cụ run rẩy đến ghế ngồi cho chắc chắn. Tôi nhìn và ghi nhận. Và lòng thấy rộn niềm vui vì tình người vẫn còn rộng mở, con người vẫn còn rất tử tế với nhau. Dù rằng đôi khi tôi buồn vì nhìn thấy sự vô tâm và thiếu trách nhiệm nơi tuổi trẻ, khi nhìn thấy chúng nó qua đường không cần luật lệ lưu thông, uống nước thì vất ly vất lon bừa bãi cả vào sân nhà chúng tôi, thiếu sự tôn trọng tài sản của tha nhân!

Buổi chiều, tôi chọn chuyến bus thẳng xuống trường, ngồi xe lâu hơn chút nhưng không phải chuyển xe lửa. Lần này người tài xế là 1 người cũng trong lứa trung niên nhưng là 1 người gốc Ấn. Tôi chọn ghế ngồi ngay phía trước, ngang ghế người tài xế để dễ quan sát. Khác với người tài xế buổi sáng, ông này có vẻ mặt khép kín, có thể nói là có vẻ hơi cam chịu với cuộc sống của mình. Ông không đáp lời chào khi khách lên xe và cũng không chúc lại khách câu chào tạm biệt khi khách rời xe!

Giữa cuộc hành trình, môt chuyện không vui xảy ra phá mất phần nào nỗi nhẹ nhàng tôi đã được cảm nhận từ buổi sáng: một bà người gốc Hoa muốn xuống nhưng bấm chuộng ra hiệu quá trễ nên người tài xế ngừng cho hai vợ chồng bà này xuống ở trạm kế tiếp! Bà khách không vui, la lối lớn tiếng nhưng không ai trên xe hiểu bà la gì vì bà la bằng ...tiếng Hoa. Ông chồng thì cứ vuốt vuốt vai người tài xế và cũng nói với người này bằng...tiếng Hoa! Người tài xế vẫn khuôn mặt bình thản, cam chịu, không tỏ vẻ giận dữ mà chỉ nhỏ nhẹ: You should press the bell earlier! Vậy thôi!

Tôi nhìn lại tôi: Biết bao lần tôi đã la lối vì giận dữ! Ôi những lần đó tôi nào có cái gương để nhìn hình mình phản chiếu lại: khuôn mặt của bà khách đó khi giận dữ nhìn xấu xí biết bao, cái xấu phát ra từ tâm chứ không phài từ dung mạo! khuôn mặt tôi lúc giận dữ chắc nhìn cũng xấu xí như thế!

Tôi nhìn người tài xế: tôi thấy lại tôi người tỵ nạn, nhận làm bất cứ công việc gì lúc mới nhập cư vào đất Úc để có tiền, đôi khi buồn muốn bật khóc nhưng nhủ rằng mình còn may mắn tìm ra một công việc!

Một ngày của tôi, chắc từ nay thỉnh thoảng tôi lại đi bus đi train, để tôi nhìn và quan sát dòng sống đang chảy quanh mình. Để thấy những khác biệt của đời sống dẫu sao cũng là sự biểu hiện của những nếp sống riêng lẽ hợp lại thành xã hội quanh tôi. Chịu khó nhìn và nhận, tôi sẽ nhận ra những nét đẹp quanh tôi. Đời vẫn đẹp!

[Image: Thebusdriver_zps6fee6c54.jpg]

Một mai thu chết bên thềm vắng.
Trăng bỏ trần gian, người bỏ người!
02-23-2013 05:17 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Hoàng Hôn Offline
Moderator
*****

Posts: 475
Joined: Aug 2010
Post: #2
RE: Một ngày
Chào mừng chị Bọ ghé đến Gác Trầm Hương .
Bài viết thật xúc tích . Cám ơn chị ! Mong chị ghé lại thường xuyên .
02-23-2013 01:56 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Đậu Đỏ Offline
Outstanding member
*****

Posts: 6,111
Joined: Aug 2010
Post: #3
RE: Một ngày
Sis Bọ viết hay quá , lời văn , ý bài thật đơn giản nhưng như HH nó , rất xúc tích , đậm đà ý nghĩa lắm Thank-you2 Mong đọc thêm bài của chị nhiều hơn
02-24-2013 03:26 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Linda Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,154
Joined: Aug 2010
Post: #4
RE: Một ngày
Chị Bọ viết hay quá.
03-17-2013 08:03 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
điên điên Offline
Outstanding member
*****

Posts: 3,457
Joined: Aug 2010
Post: #5
RE: Một ngày
Thím viết hay quá !điên khoái khúc này nè ..

Tôi nhìn lại tôi: Biết bao lần tôi đã la lối vì giận dữ! Ôi những lần đó
tôi nào có cái gương để nhìn hình mình phản chiếu lại: khuôn mặt của bà
khách đó khi giận dữ nhìn xấu xí biết bao, cái xấu phát ra từ tâm chứ
không phài từ dung mạo! khuôn mặt tôi lúc giận dữ chắc nhìn cũng xấu xí
như thế!


Làm điên nhớ mỗi lần vào toà giải tội đều phải xưng đó thím
Blush ...cha Hồng cũng khuyên y như vậy đó "Tôi khuyên chị ,hôm nào chị sắp sửa lên cơn nóng giận, chị thử chạy vào soi gương đi ,lúc đó chị sẽ thấy nó khg đẹp chút nào hết .." Confused Mèn ơi !! lúc đang nóng mà chay vào soi gương coi xấu ra sao thì bảo đảm chắc hết nóng ròi ...ket cái lúc đó ..kệ xừ nó ..xấu thì xấu ..cho hạ hoả đã ... Lol
03-17-2013 08:53 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
00 Nho*' Offline
Senior Member
****

Posts: 697
Joined: Jul 2011
Post: #6
RE: Một ngày
Em chỉ mới đọc được có vài hàng đầu thui hà, nhưng biết chị Bọ viết rất hay, tí nữa rảnh em quay trở lại đọc tiếp nha chị Th_hug Big hug
03-17-2013 12:04 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
ao tim Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,697
Joined: Sep 2010
Post: #7
RE: Một ngày
Chao ui chị Bọ viết hay quá, em sẽ qua đây thường xuyên để đọc truyện của chị, merci chị nhiều Bouquet
03-17-2013 12:37 PM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Bọ Già Offline
Outstanding member
*****

Posts: 13,150
Joined: Dec 2012
Post: #8
RE: Một ngày
(03-17-2013 08:53 AM)điên điên Wrote:  Thím viết hay quá !điên khoái khúc này nè ..

Tôi nhìn lại tôi: Biết bao lần tôi đã la lối vì giận dữ! Ôi những lần đó
tôi nào có cái gương để nhìn hình mình phản chiếu lại: khuôn mặt của bà
khách đó khi giận dữ nhìn xấu xí biết bao, cái xấu phát ra từ tâm chứ
không phài từ dung mạo! khuôn mặt tôi lúc giận dữ chắc nhìn cũng xấu xí
như thế!


Làm điên nhớ mỗi lần vào toà giải tội đều phải xưng đó thím
Blush ...cha Hồng cũng khuyên y như vậy đó "Tôi khuyên chị ,hôm nào chị sắp sửa lên cơn nóng giận, chị thử chạy vào soi gương đi ,lúc đó chị sẽ thấy nó khg đẹp chút nào hết .." Confused Mèn ơi !! lúc đang nóng mà chay vào soi gương coi xấu ra sao thì bảo đảm chắc hết nóng ròi ...ket cái lúc đó ..kệ xừ nó ..xấu thì xấu ..cho hạ hoả đã ... Lol
Điên thích quá, được nghe cha Hồng giảng hàng tuần, Bọ ở đây thỉnh thoảng được nghe cha Hồng giảng quá đã!

Cha Hồng nói đúng đó, phải chi Điên (và Bọ) chịu khó chạy kiếm gương để nhìn thì mình hạ hoả rồi!!!!

Một mai thu chết bên thềm vắng.
Trăng bỏ trần gian, người bỏ người!
03-18-2013 03:42 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Juniormom Offline
Junior Member
**

Posts: 4
Joined: Aug 2011
Post: #9
RE: Một ngày
Chị viết hay quá. JM là người không thích đọc truyện mà say mê đọc truyện chị viết từ đầu đế cuối. JM thích câunày nhiều : Ngồi trên xe bus, tôi mới nhận ra rằng bao lâu nay tôi thiếu đi sự quan sát cuộc sống quanh mình! Clap2 Clap2

Mình cứ quay cuồng chạy theo cuộc sống hằng ngày , không bao giờ đế ý đến những gì xảy ra quanh mình dù hay hay là dở.
03-19-2013 08:41 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Hằng Offline
Outstanding member
*****

Posts: 2,892
Joined: Mar 2011
Post: #10
RE: Một ngày
Giờ mới vô đọc , chị Bọ viết hay quá Th_hug
03-23-2014 08:56 AM
Find all posts by this user Quote this message in a reply
Post Reply 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: