Năm tui lên đệ lục, Trưng Vương dọn qua nhà mới gần sở thú, duy chỉ có một lớp quyết định ở lại, được biến thành đệ ngũ 11. Các chị toàn là người Bắc, rất tân thời và đẹp. Dạo đó GL chưa bắt học sinh mặc đồng phục trắng, ai muốn bận áo màu gì tùy hĩ. Trong lớp Ngũ 11 này có 2 chị rất thân nhau, luc nào cũng mặc áo màu sắc giống in nhau. Có một lần họ mặc áo dài nền xanh nước biến đậm, có đốm trắng, đỏ, vàng giống như da con kè nhông. Một chị người thon nhỏ, eo óng đẹp lắm còn người bạn to phục phịch, ngực đồ sộ như Dolly Parton. Thấy 2 cô đi với nhau ai cũng phát cười vì họ tương phản nhau quá, lại thêm mặc áo như con tắc kè. Cô Tư Mỹ phải kêu chị mập vào khuyên : " Con nhỏ kia người nó ốm, nó bận áo thứ này coi đẹp chớ còn em người như vậy, không nên! " Như vậy chị ta vãn tỉnh bơ.
Con Dung với tui hai đứa dộng 2 cái áo dài đỏ chói có đốm đen đi học. Qua năm đệ Ngũ, mấy bã bắt mặc đồng phục màu trắng, như vậy là hết màu mè. Buồn quá ! Còn nữa, mấy bã bày đặt thêm đồng phục màu xanh để bận đi diễn hành. Cái màu xanh thấy thật thảm sầu. Ngày nào tụi tui cũng tập hát bài "Màu xanh". Vậy là tụi tui phải mặc áo màu xanh, đi dép 2 quai màu trắng, trông ngố không thể tưởng tượng được. Mỗi dịp lễ 2 bà phải đi diễn hành, tan ra đi về dọc đường mắc cỡ gần chết.
Cách đây vài năm,tình cờ đọc qua trang Ghi Bút của Gia Long tôi thấy một tên quá quen thuộc. Tôi nhớ nhỏ này học chung đệ lục với tôi tên ML. Ở đời có nhiều người mình không thân nhưng sao luc nào cũng nhớ còn nhiều người học chung bao năm cũng không nhớ. ML có mái tóc dài thật là dài và nhiều lắm, hơi dợn dợn nên ML hay thắt bịm ML không cao lắm nên ngồi bàn gần giữa. Tôi còn nhớ ML được chuyển từ một trường trung học ở tỉnh khác tới chứ không lên từ đệ thất với tôi.
Trong ghi bút có để email của ML, tôi lật đật email hỏi thăm. ML viết lạ và rất phục trí nhớ siêu việt của tôi. HAHAHAHAHA nhớ hay như vậy nhưng học dốt vẫn dốt. (Minh Lý emailed cho tui vài lần, cho biết lúc trước cũng đi làm cho sở Hoa kỳ, có đi vào những vùng chiến thuật. Tui đọc emails của Lý được biết Lý đang ở South CA, cứ hy vọng một ngày nào đó gặp lại. Lý có cho tôi biết là Lý đang bệnh nhưng không biết tram trọng tới mực nào. Bẵng đi một thời gian không thấy Lý hồi âm, cho tới một ngày tôi nhận được email của Lý, nhưng người viết lại là con gái của Lý. Cô ta cho biết Lý đã qua đời, lục hộp thơ mẹ mới thấy email của tôi nên cho tôi biết. Tôi buồn muốn khóc.)
Mỗi tuần vào ngày thứ tư tụi tui có giờ thể dục. Trường ở VN không phòng riêng (locker) cho học sinh thay quần áo , tụi tui phải thay đò thể dục ngay trong lớp. Nếu hên được giờ đầu là giờ thể dục còn không đang giữa ngày phải thay quần áo ra sân tập. Bọn con gái tụi tui ưa mắc cỡ , đâu dám cởi quần áo trước mặt nhau, tụi tui chế ra cách thay từ quần dài qua quần phùng rất hay. Đa số đứa nào cũng bận quần dây thun nên kéo ra vô dễ lắm , cứ việc bận cái quần bùng ra ngoài quần dài, xong từ từ lôi cái quần kia luồn qua ống quần bùng, lôi ra. Hết giờ thể thao lại phải rửa chân tay, thay quần áo thật nhanh để kịp vào học giò kế tiếp. Về sau này tụi tui lớn rồi hết biết mắc cỡ, con BT còn dám cởi hết quần áo, chỉ bận bras và panty nhảy lên bàn múa.
Khi tôi còn học tiều học, tôi rất giỏi toán, cho tới năm đệ thất vẫn còn được . Khi lên đến dệ lục, toán bắt đầu chuyển hướng từ cộng trừ nhân chia qua đại số và hình học. Tui đâu có biết mấy nhỏ cùng lớp đi học thêm mùa hè. Đứa nào có anh học lớp trên được kèm ở nhà . Nên chi khi vào học, mấy bà thầy dạy toán đinh nình là đứa nào cũng biết về hình học , đại số . Mấy bã không thèm giải thích gì ráo, nhảy a vô, kêu một em lên bảng chứng minh hai góc bắng nhau . Tui ngồi ngẩn ngơ chả biết mô tê gì hết ráo . Lại còn tự nghĩ, " mấy người này thật vô duyên, khi không bày đặt chứng minh hai góc bằng nhau làm cái quái gì đây".
Thế là từ ngày đó tui như người bị hụt chân, không hiểu gì về hình học . Đại số còn nuôt được, chớ hình học tui chịu thua luôn . [/align]
Lên đến đệ Ngũ vì tôi lựa Anh văn làm sinh ngữ chính nên chỉ học chung với học sinh lựa cùng sinh ngứ.
Năm đệ tứ, lớp của tôi nằm ngay trong góc dãy đường Đoàn thị Điểm và dãy kế sân thể thao phía sau.
Tôi vẫn lười biếng, ghét nhất là giờ Việt văn. Sáng nào vào phải nộp bài làm về Việt văn, tôi hay mượn của bạn để copy. Học dốt như vậy không hiểu sao tôi đi thi lúc nào cũng đậu. Lớp lúc đó cũng có nhiều học sinh trên 14 tuổi, lớp tôi có một cô gần cuối năm lấy chồng, đi học vác cái bầu to tướng, làm nhỏ Trần Lương cứ nhắc là làm đơn đi thi Trung học đệ nhất cấp, nhớ kèm theo khai sinh em bé. HAHAHAHA
Hồi đó lại còn có cái màn chơi chị em hộc bàn. Học sinh lớp lớn bưởi sáng, viết thư để lại cho học sinh lớp nhỏ bưởi chiều ngồi cùng bàn, làm chị em. Ngày nào vào lớp, tôi cũng lục hộc vàn tìm thư của em nuôi. Chuyện ngẫu nhiên, tôi quen một em về sau này mới biết nó là em con bạn cùng lớp của tôi. Hơn 10 năm sau cô em hộc bàn của tôi trở thành một ca sĩ khá nổi danh - Ca sĩ Uyên Ly.
Tôi nghe mấy chị lớn nói đệ tam là lớp ăn chơi không phải lo thi cử gì hết nên khi lên đến lớp này tôi học hành một cách tài tử. Môn nào thích thì học, môn nào không thích, chẳng hạn như toán, tôi lờ luôn. Giáo sue toán năm đệ tam là thầy Băng Tuyết. Ông thầy đọc sói sọi, rất nghiêm nghị, khó tính. Tôi sợ thầy quá sức cho đến nỗi cả năm không có quyển tập toán. Bà Lưu Đình Việp dậy Pháp văn. Nghe nói bà là em gái Cô Tu Mỹ nhưng sao hai chị em khác hẳn nhau. Cô Việp rất vui, ăn mặc rất điệu, lúc nào bà cũng khoác khăn choàng, coi thật sang. Tụi tôi hay xin cô cho tiền xuống canteen ăn quà. Cô dễ tính, chiều học sinh, cũng đồng ý. Có một lần cô đãi cả lớp gỏi cuốn, ngày hôm sau gần nửa lớp đau bụng phải nghỉ nhà, từ đó về sau cô hết dám cho phép tụi tôi ăn quà trong lớp.
Pepsi Cola muốn khai trương thị trường ở Vietnam, họ chở cả xe nước ngọt tới Gia Long cho học sinh uống thả cửa. Mấy nhỏ bạn tuyên bố Pepsi có mùi giống mùi rệp, thế là không đứa nào thèm uống, bao nhiêu chai Pepsi đem đổ xuống cống.
Qua Đệ Nhị, tụi tôi phải học chăm hơn vì cuối năm phải thi Tú Tài Phần I. Vậy chứ tới giờ Sử Địa vẫn làm biếng như thường. Giáo sư Sử Địa năm đó là thầy Tường Minh. Mỗi khi thi lục cá nguyệt, thầy nói với cả lớp : "Các chị cứ việc mở sách ra xem, tôi chỉ cần có điềm cho đẹp sổ". Bà Hà đạy toán, rất hay nhưng tôi ngu quá, cô gọi lên bảng một lần sau đó cạch mặt tôi luôn, không muốn làm mất thì giờ mấy trò khác.
Hằng năm vào dịp Tết, các trường trung học trong Saigon có làm Nguyệt sạn Làm xong đem đi bán cho các trung học khác. Mây ông con trai bên Petrus Ky, Chu Văn An, năm nào cũng đặt bàn gần đường Catinat bán báo. Chao ơi, mấy cô đến giờ chơi cứ lượn đi lượn lại trước mấy bàn bán báo.
Nếu ngồi kể cho hết những kỷ niệm thời đi học , không biết viết cả chục trang giấy đã hết chưa, nhưng tôi không dám bắt tội đọc giả đọc bài văn lủng củng của tôi, nên xin chấm dứt.